Nguyên Kỷ Nguyên Nhan

Nguyên Kỷ Nguyên Nhan

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326672

Bình chọn: 8.5.00/10/667 lượt.

hở tại sao ban đầu ta lại

sĩ diện quá mức mà vứt bỏ luôn cái bảo giáp Càn Khôn Vô Cực Hộ Tâm cơ chứ. Bây

giờ thì hay rồi, Dạ Kiếm Ly giương đôi mắt đẹp gắt gao nhìn ta, dường như đùa bỡn

ta còn vui hơn nhiều so với miếng sườn xào chua ngọt kia.

Hắn vươn ngón tay ngọc, tim ta điên cuồng nhảy dựng lên.

Dạ Kiếm Ly hài hước cười cười, sau đó nhẹ nhàng kéo thắt

lưng của ta ra.

Ta nhất thời u mê, làm gì thế! Chẳng lẽ hắn thật sự muốn sàm

sỡ ta!!!

Nhưng Dạ Kiếm Ly cũng không hề ngẩng đầu lên, hắn cẩn thận

nghiên cứu cái đai lưng kia, sau đó mới nhìn ta một cái. Rồi chậm rãi đẩy cổ áo

của ta ra, động tác này chậm đến mức làm ta liên tưởng tới một lão già, hơn nữa

ta còn phải chịu đau khổ.

Ta rất đau khổ! Bởi vì ta rất muốn cười…

A, ta làm sao có thể thô tục như thế… Nhưng mà ta không nhịn

được a, bị mỹ nam sàm sỡ… Bị mỹ nam sàm sỡ… Đây là mơ ước của biết bao cô gái

bình thường… Tiểu Dạ Tử huynh tiếp tục đi, sàm sỡ mãnh liệt hơn chút đi…

(Tiu Ú: -_-| | |)

Nghĩ đi nghĩ lại, khóe miệng không nhịn được lại nhếch lên một

cái.

Dạ Kiếm Ly đang nghiên cứu cái ổ khóa nhỏ đeo trên cổ ta, đột

nhiên nghiêng mắt nhìn thấy ta đang cười, lập tức kinh ngạc, ngạc nhiên nói:

“Cô cười cái gì?”.

“Ta không có cười”.

“Hay là đổ dĩa sườn xào này đi…”.

“Ta cười! Ta cười ta cười!!!”.

“…”.

“Tiểu Dạ Tử, huynh phải chịu trách nhiệm với ta”.

“Trách nhiệm cái gì?”.

Oa, không muốn thừa nhận sao, ta vội la lên: “Đồ cũng đã cởi

rồi, huynh còn muốn chối bỏ sao!”.

“Không phải là còn có lớp áo lót sao?”.



Thì ra triều đại này đã phóng khoáng tiến bộ đến như vậy

sao…

Mà cũng không sao, đôi mắt ta đảo đảo, “Huynh đang tìm cái

gì vậy?”.

“Mặt nạ”.

“Ta đặt ở trong áo lót…”.

Dạ Kiếm Ly nheo mắt, ta lưu manh nói tiếp: “Huynh có thể lựa

chọn không tìm nữa”.

Hắn nhìn ta, hai gò má trắng nõn nổi lên vệt đỏ ửng khả

nghi, lệ sắc khuynh thành.

Dạ Kiếm Ly con hồ ly này cũng biết xấu hổ! Ta mở to mắt nhìn

hắn, mặt trời mọc từ phía tây rồi… Nhưng mà, đây rốt cuộc là ai đang đùa bỡn

sàm sỡ ai…

Hắn cúi đầu, đột nhiên cười nói: “Tiểu Kỷ quả thật không đơn

giản, mỗi lần gặp đều có trò gian trá”.

Sao? Ta nhìn hắn chằm chằm.

“Chìa khóa Thiên Kỳ, hộp Cơ Biến, trâm Ngọc Phượng, Lăng

Không Câu…”, hắn lần lượt kể tên các món ám khí cơ quan trên người ta, “Đáng sợ

nhất chính là, còn có Đoạt Mệnh Hoàn… Những thứ ám khí này trên giang hồ cơ hồ

đã mất tích từ lâu, cô lấy được từ đâu thế?”.

Ta há hốc mồm, những cái tên này là lần đầu tiên ta nghe thấy.

Có vẻ như Mộ Dung Ôn Đường thật giàu có…

“Các chủ đại nhân, như vậy cô đã nghĩ kỹ phải đối phó Ứng

Thiên Nguyệt như thế nào rồi phải không”.

Sắc mặt ta trầm xuống.

Dạ Kiếm Ly cười nói: “Sợ rằng nàng ta còn đang tìm cô đó, Tiểu

Kỷ, cô tự giải quyết cho tốt”.

Ta vừa định hỏi tung tích Tiểu Hồng, đột nhiên Dạ Kiếm Ly

tháo đồ lót của ta ra, trước ngực lập tức ùa tới một cơn lạnh, chỉ còn một cái

yếm màu đỏ, ta kinh ngạc ngẩng đầu, Dạ Kiếm Ly cũng chớp thời cơ ngay khi cái yếm

nới lỏng, đầu ngón tay lập tức nắm lấy cái mặt nạ lòi ra, sau đó nhanh chóng

xoay người lại bỏ chạy, sợi tóc xẹt qua hai má của ta, khẩn trương đến mức hình

như đụng phải cái gì đó, đến khi ta chợt hiểu ra thì hắn đã chuồn mất không còn

bóng dáng.

Ta hoài nghi làm sao hắn có thể ra tay chuẩn như vậy… Mới vừa

rồi không cẩn thận đụng phải da thịt của ta, đầu ngón tay lạnh như băng của hắn

còn run rẩy… Nói cho cùng vẫn còn đang xấu hổ sao, ta đột nhiên có cảm giác

mình giống như con sói xám, còn Dạ Kiếm Ly chính là con thỏ trắng nhỏ.

Trò sàm sỡ khôi hài kết thúc, nhưng mà hình như ta đã quên mất

một việc…

Dạ Kiếm Ly con mẹ huynh! Sao không giải huyệt cho ta a a a a

a…

Ta buồn bực đứng trong phòng chứa củi hết nửa đêm, đứng đến

mức toàn thân đau nhức, cho đến khi huyệt vị tự giải.

Món nợ này nhất định phải tìm Dạ Kiếm Ly tính sổ! Trong lòng

ta tàn bạo mắng chửi, sau đó ta liền phát hiện ra một chuyện còn làm cho cõi

lòng ta tan nát hơn: Cái thứ mà Dạ Kiếm Ly đụng phải lúc khẩn trương bỏ chạy,

chính là dĩa sườn xào chua ngọt của ta…

Khóc không ra nước mắt, tham ăn là vô tội mà. Nữ chính đã

đói bụng đến mức thần kinh hoảng loạn…

Ta chôn cất miếng sườn xào đáng thương, sau đó tốn công tốn

sức leo ra khỏi bệ cửa sổ, lúc rơi xuống đất không cẩn thận bị trật chân, mặt

mày lại càng nhăn nhó dữ tợn.

Đột nhiên đụng phải cái gì đó mềm mại, ta liếc mắt sang, là

một gói giấy, bên trong là mấy miếng điểm tâm tinh xảo.

A, ai lại tới đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi thế này,

quả thực là thiên sứ của ta!

Ta ngấu nghiến như hổ đói giải quyết mấy miếng điểm tâm, ăn

xong còn dùng cái khăn lụa thêu tên Độc Cô Bạch mà lau miệng.

Đêm nay, vẫn phải tiếp tục chuyện mà đêm qua chưa làm xong.

Chỉ khác cái là, mục tiêu sẽ đổi thành Tiêu Kiến Nhân, cùng

với phòng ngủ của lão.



Đêm nay, vẫn phải tiếp tục chuyện mà đêm qua chưa làm xong.

Chỉ khác cái là, mục tiêu sẽ đổi thành Tiêu Kiến Nhân, cùng

với phòng ngủ của lão.

Bóng đêm âm u, một cơn gió nhẹ cũng không có. Lòng ta như bị

đè nén, tự mì


80s toys - Atari. I still have