o cái quỷ gì?! Ngươi con heo này còn không mau dậy!”.
Ta mông lung mở hai mắt, bà đầu bếp đang dẫm chân trên đùi
ta, hèn chi mà trong mộng đau như vậy.
“Không phải là ta đang bị cách ly sao…”.
“Hôm nay có khách quý, phòng bếp không đủ người, còn không
mau đi theo ta!”.
Ta mơ màng đi theo phía sau bà đầu bếp, vô cùng tiếc nuối giấc
mộng kia, thật đúng là diễm phúc thần tiên a.
Đến nhà bếp, mọi người nhìn thấy ta đều tản ra như chim vỡ tổ,
ta không sao hiểu được nhưng vẫn cảm thấy bị cô lập một cách kỳ lạ. Cà chua à…
Tao phải gầy dựng thanh danh cho mày thôi!
Đột nhiên một gã sai vặt xông tới, trong tay giơ cao một bức
tranh, reo lên: “Đêm qua A Tam đi tuần tra ban đêm phát hiện có người lén lén
lút lút ở khúc quẹo hành lang tiền viện! Hình như là nha hoàn trong phủ”.
Trong lòng ta thót lên, chột dạ đi theo mọi người vây lấy gã
sai vặt, đương nhiên mọi người đều sợ đụng trúng ta, cho nên ta là người đầu
tiên vọt tới bên cạnh gã sai vặt kia, thấy được bản vẽ.
Ta thoáng chốc trợn tròn hai con mắt nhỏ, bà nội nó, bức
tranh này là do ai vẽ thế!
Bức tranh vẽ một nữ nha hoàn, nửa quỳ nửa ngồi trên mặt đất,
cổ vểnh lên cao, hai tay cầm lá cây phe phẩy, một tư thế quỷ dị chân trái gác
lên trên đùi phải.
Mọi người đều cười ồ lên, ta đỏ mặt, chẳng lẽ đêm qua lúc ta
nhìn lén, tư thế của ta thô tục đến vậy sao? Nhưng mà bị muỗi cắn cũng không thể
không phe phẩy quạt được mà?! Có cái gì đáng cười đâu…
“Nha hoàn trong bức họa có vẻ giống Thúy Hoa!”, ai đó nói một
câu.
Ta giơ tay phải lên chột dạ nói: “Này này, ngày hôm qua ta bị
giam ở trong phòng chứa củi mà”.
Bà đầu bếp nghe vậy bồi thêm một câu: “Không sai, đích thân
ta khóa cửa”.
Mọi người không hoài nghi ta nữa, lại quay sang tám chuyện về
cái đề tài nóng hổi kia. Lòng ta đắc ý, các người có khóa chặt cửa đi nữa, thì
ta vẫn có thể leo cửa sổ chạy ra không phải sao?
Ta đi theo bà đầu bếp tới bên cạnh cái thớt, lần này không
kêu ta gọt vỏ khoai tây nữa, rốt cuộc ta đã thoát khỏi biển khoai tây kia.
Không biết lần này ta phải làm cái gì? Ta có chút hưng phấn nhìn bà đầu bếp.
“Thúy Hoa a… Tới cắt khoai tây đi”.
…
Khoai tây khoai tây, ta hận khoai tây.
Nói đúng ra trước kia ta rất thích ăn khoai tây, nhưng mà
bây giờ nhìn thấy là đã muốn ói. Ta phẫn hận hạ dao xuống, một loạt củ khoai
tây vô tội bị chém méo xẹo, thi thể sắp hàng thật chỉnh tề, thoạt nhìn rất là
bi tráng.
Bà đầu bếp nhìn thấy ta không cam lòng, đột nhiên đoạt lấy
con dao, tức giận nói: “Đẳng cấp đao pháp mất mặt như vậy còn không biết xấu hổ
mà oán trách cái gì!”.
Ta đã nói gì đâu…
Bà đầu bếp vung dao, phập một cái ghim vào mặt đất cách mũi
chân ta đúng một li, con dao còn ong ong rung động.
Ta lập tức cũng rung động theo con dao.
Sau đó, vô số củ khoai tây bị chém đứng thành một hàng, dưới
lưỡi dao dày đặc như mưa của bà đầu bếp, biến thành miếng khoai tây có vóc dáng
hạng nhất.
Ta nhìn đến mức mắt và miệng đều thành chữ O, lại có chút
khó chịu, đang khinh bỉ ta sao? Hừ.
Ta nhặt con dao phía trước chân, bắt chước bà đầu bếp điên
cuồng băm băm.
Sau đó, củ khoai tây chịu khổ bị ta bầm thây. Khi còn đang
dùng hành động thực tế để kháng nghị, thì một mẩu khoai tây không cẩn thận bay
lên, trải qua một giây rơi tự do, cuối cùng đáp xuống mũi bà đầu bếp.
Còn vừa vặn bịt lên một lỗ mũi.
Bà đầu bếp vốn là rất đứng đắn, đột nhiên vẻ mặt có chút tức
cười.
Bà ẩn nhẫn cúi đầu, đưa tay gạt mẩu khoai tây kia ra, “Ngươi
không phục sao? Hả?”.
Ta nhìn bà, trên mặt ta là biểu tình phản nghịch tiêu chuẩn
của thiếu nữ thời kỳ trưởng thành.
“Vậy thì làm một món ăn cho ta xem xem”, bà đầu bếp hừ lạnh,
“Nếu làm được thì ta vĩnh viễn không bắt ngươi phải cắt khoai tây nữa”.
Ý chí chiến đấu của ta bùng lên.
“Được!”.
Manh động thiếu suy nghĩ là ma quỷ.
Ta quấy trứng gà, mọi người soi mói đứng nhìn hai bên tỷ
thí, gần như muốn đổ xô lên phía trước.
Bà đầu bếp đã làm xong bánh bông lan hạt sen mùi thơm tỏa
ngát bốn phía, tràn đầy tự tin và tự phụ nhìn ta.
Thơm quá… Ta không ngừng chớp mắt nhỏ liếc về phía dĩa bánh
kia, nó cứ bày ở trước mắt ta, dĩa bánh này đối với một người cả ngày hôm qua
chỉ ăn mấy miếng điểm tâm mà nói thì hấp dẫn đến mức nào…
Bà đầu bếp hừ lạnh một tiếng, đại khái là đã nhìn ra vẻ mặt
tham ăn của ta. Ta bối rối xoay đầu lại, đột nhiên nhìn thấy vài thứ chồng chất
trong góc. Đó là… Cà chua đáng yêu của ta.
Cho nên trong đầu ta hiện ra một món ăn mà ta thích nhất khi
còn bé, tin rằng cũng là món ăn mà mọi người thích ăn nhất.
Cái này gọi là trời không tuyệt đường người a! Những kẻ cổ
nhân không có kiến thức kia, các ngươi đã từng ăn trứng gà xào cà chua chưa?! Từng
ăn chưa? Từng ăn chưa? Hả? Các ngươi từng ăn chưa?!
Cuộc tỷ thí này ta thắng.
Nhưng không phải là bởi vì ta làm được món ăn ngon, mà là bởi
vì không ai dám ăn.
Cũng không phải là không có ai dị nghị, ngược lại có rất nhiều
người lên tiếng, ta nhàn nhã nói: “Chưa từng nếm thử sao ngươi dám nói là không
dễ ăn?!”.
Cho nên, vẫn không ai dám ăn. Cho nên, ta thắng.
S
