ghĩ, đột nhiên cảm thấy… Vật này, giống như một cái mặt nạ.
Một cái mặt nạ bạch ngọc.
“Tiêu cô nương”, giữa bầu trời đêm đột nhiên vang lên giọng
nói trầm thấp dễ nghe, “Dạ mỗ tới trễ, xin thứ lỗi”.
Trường kiếm của Tiêu Linh “keng” một tiếng rơi trên mặt đất.
Ta quay đầu lại.
Hồ nước trong bằng phẳng như tấm gương, bỗng có ánh đỏ, chậm
rãi gợn sóng lăn tăn.
Ánh nến màu hoàng hôn hắt qua cửa sổ, yếu ớt nhuộm màu lên
thiếu niên vừa đột ngột xuất hiện từ không trung.
Rất yếu ớt, thậm chí không thể nhìn rõ mái tóc hắn, không thể
nhìn rõ ánh mắt hắn.
Nhưng mà, vậy là đủ rồi.
Dạ Kiếm Ly.
Huynh quả nhiên, di thế phong hoa, hoảng nhược thiên nhân
Dạ Kiếm Ly.
Huynh quả nhiên, di thế phong hoa, hoảng nhược thiên
nhân[2'>.
Ta ôm mặt nạ bạch ngọc.
Thiếu niên kia nhìn ta cười khẽ, không phải là nhìn Tiêu
Linh, mà là nhìn ta.
“Dạ công tử, Dạ công tử… Chàng, chàng…”.
Tiêu Linh sao lại cà lăm thế, ta vừa nhìn vừa có chút hả hê,
đã quên mất mới vừa rồi mình cũng trợn mắt há hốc mồm chẳng khác gì nàng ta.
“Ta làm sao?”, Dạ Kiếm Ly chậm rãi nói.
“Chàng… Chàng rất giống…”.
“Rất giống Niệm Vãn phải không?”.
Hắn vừa dứt lời, đột ngột bước qua chắn trước người ta, ánh
nến bỗng sáng rực, chiếu lên khuôn mặt mỹ ngọc của hắn.
Ta quá sợ hãi.
Thiếu niên này tóc đen như mực, mắt phượng lạnh lùng, chỗ mi
tâm có một vết đỏ dường như ông trời ban tặng. Giống như một gương mặt ta đã từng
quen biết nhưng bỏ đi vài phần mị hoặc, ngoài tuyệt sắc còn có thêm tuấn dật,
thiếu niên này như một vị thần tiên không nhiễm bụi trần, nhưng bộ áo đỏ lại giống
như sứ giả Tu La đến từ Địa Ngục, đường vân trên áo như dòng máu tươi, hoa lệ cực
kỳ.
Mới vừa rồi bị khí chất của hắn mê hoặc, nên ta không kịp bắt
bẻ, nhưng sau khi thấy rõ ràng mặt mũi của hắn thì…
Hắn… Lại giống Niệm Vãn như đúc!
Nhưng mà, bảo đảm sẽ không có ai nhận lầm hắn thành Niệm
Vãn.
Nói cách khác, nét phong tình và mị hoặc của Niệm Vãn, không
thể tìm được nửa phần trên người thiếu niên này.
Nếu có người có thể dung hòa giữa lãnh ngạo và nhiệt huyết,
giữa thánh khiết và yêu dị, giữa tinh khiết và tà khí một cách hoàn mỹ.
Như vậy, người đó chỉ có thể là Dạ Kiếm Ly.
Vì để miêu tả lại cho các vị độc giả vẻ đẹp nghiêng nước
nghiêng thành của Tiểu Dạ Tử, ta đã vắt hết toàn bộ sức suy nghĩ rồi đó nha.
Dĩ nhiên, thời gian ta miêu tả lâu như vậy, Dạ Kiếm Ly và
Tiêu Linh cũng không nhàn rỗi. Chắc là bởi vì Dạ Kiếm Ly đứng chắn phía trước
ta, che lại tầm mắt của Tiêu mỹ nhân, nên ta mới may mắn sống sót.
Dạ Kiếm Ly thản nhiên dịch một bước nhỏ sang phải, không để
lại chút nghi ngờ, che chắn cho ta càng kín. Lòng ta mừng rỡ, Tiểu Dạ Tử vẫn biết
phương hướng cách mạng, không uổng công ta sùng bái hắn.
“Tiêu cô nương, tại sao cô không nói nữa?”.
Ta không nhìn thấy vẻ mặt của Tiêu Linh, chỉ nghe Tam Bát
Phượng vội nhắc: “Tiểu thư!”.
“A, ta… Xin lỗi, thật là thất lễ, Dạ công tử, mời vào
trong”.
“… Được”, Tiêu Linh vừa dứt lời, Dạ Kiếm Ly lập tức hớn hở đồng
ý. Ta khó chịu đưa tay len lén kéo vạt áo của hắn, Dạ Kiếm Ly cứng người lại, đột
nhiên tay áo phất một cái, ống tay áo màu đỏ tung bay, chà xát làm đau khóe mắt
ta.
Đang âm thầm ảo não, chợt thấy hắn đưa một bàn tay ra sau
lưng, vừa bước vào cửa phòng, vừa vươn ra một ngón tay trắng nõn thon dài.
Chuyện không có gì đáng nói, rất đẹp lòng đẹp mắt. Nhưng mấu
chốt là ở chỗ, ngón tay hắn vươn ra là ngón giữa…
Cùng lúc đó, một giọng nói cực kỳ ẩn nhẫn đột nhiên phát ra
trong lỗ tai ta.
“Phát Du!”.
…
Dạ Kiếm Ly con mẹ huynh! Huynh mới f*ck! Cả nhà huynh đều
f*ck!
(Tiu Ú: em chết với 2 anh chị mất… -_-| | |)
Trong khoảnh khắc này ta đã hiểu ra cái gì gọi là “tự gây
nghiệt thì không thể sống”, có phải ta đã dạy hư một đứa trẻ ngoan hay không…
Hôm nào đó phải trịnh trọng nói cho Dạ Kiếm Ly hiểu, cái động
tác và từ ngữ thô lỗ này tuyệt đối không thể dùng tùy tiện với những cô gái trẻ
tuổi có văn hóa có ăn học như ta.
(Tiu Ú: Tiểu Kỷ à… chị “có văn hóa có ăn học” bao giờ thế hả
-_-)
Ta cúi người xuống lui về chỗ mới vừa rồi rình coi, Tiêu
Linh đã chỉnh trang lại áo váy. Tam Bát Phượng giương đôi mắt hạnh gắt gao nhìn
Dạ Kiếm Ly, chỉ thiếu không chảy nước miếng.
Ta đột nhiên nhớ tới lần đầu tiên gặp Niệm Vãn, cũng là y ở
chung với Tiêu Linh, nhưng không khí hôm đó không giống tối nay chút nào. Tiêu
Linh đỏ hai gò má cúi đầu, giọng nói nhỏ nhẹ yếu ớt, hoàn toàn không giống
phong thái mỹ nữ cao cao tại thượng như ngày thường.
Nhưng cái tên Dạ Kiếm Ly kia thật quá tự nhiên, hắn tà tà ngồi
dựa bên cạnh cái bàn gỗ lim, nói nói cười cười, cứ như người mà cô nương nhà
người ta ngồi đợi trong khuê phòng đêm khuya không phải là hắn vậy.
Ta đột nhiên cảm thấy rất khó chịu.
Chàng tuyệt lệ nho nhã, nàng quốc sắc thiên hương.
Như vậy quả là một bức tranh đẹp.
Nhưng mà, còn ta thì là cái gì?
Hồ nước Bích Thủy yên lặng không gợn sóng, ta nghĩ ngợi,
trong bụng cảm thấy thê lương. Trong tay nắm thật chặt mặt nạ bạch ngọc, băng
lãnh thấu xương.
Đêm đó ta ôm cái mặt nạ này, ngơ ng
