một
cái khóa ruột làm bằng đồng, gấp cái khóa này lại vài lần, sẽ biến thành cái
chìa khóa vạn năng tám đầu mà ta đã làm mất lúc bị mù. Trong dây thắt lưng cũng
quấn vào một cái hộp nhỏ, chỉ cần kéo sợi dây ở giữa, độc châm đoạt mệnh sẽ bắn
ra ngay lập tức. Cái trên gót chân mới là vật lợi hại nhất, khi bị khống chế chỉ
cần dùng sức đá một cái, trên móc câu có những cái châm nhỏ, bị móc phải sẽ thống
khổ khó tưởng tượng nổi…
Nhưng điều duy nhất bây giờ ta chú ý chỉ là, tại sao phải giữ
nhiều ám khí như vậy trên người, lúc bọn họ xuất chiến đánh nhau, bảo đảm là mục
tiêu không phải là kẻ đáng thương như ta.
Thấy Mộ Dung Ôn Đường lại lấy ra một cái xương tay người quỷ
dị, ta lập tức đứng nghiêm mỉm cười, “Cái này, ta cảm thấy đã đủ rồi…”.
“Cô không nên ngại nó khó coi, cái xương tay này được gia
công rất tinh xảo”.
Ta lui về phía sau hai bước, tay phải đặt ở trước ngực muốn
kháng cự, Mộ Dung Ôn Đường cầm lấy cái xương kia đập lên cổ tay của ta.
Đột nhiên, cánh tay ta rung lên, cái xương đột nhiên vỡ vụn.
Ta kinh hãi, đây rốt cuộc là sao…
Mộ Dung Ôn Đường lại khẽ mỉm cười, “Ám khí đệ nhất thiên hạ
này, cảm thấy uy lực thế nào?”.
Ta kéo tay áo lên cao nhìn chăm chú cái vòng xích cũ nát
kia, không thể nào hiểu được làm sao nó có thể khiến cho cái xương kia vỡ vụn,
đây chính là xương người nha, xương rất cứng rất cứng a…
“Kỷ cô nương, mặc dù cô không có sở trường gì, nhưng bây giờ
nếu có người muốn hại cô, chỉ e cũng không dễ dàng như vậy”.
Ta gật đầu cực kỳ đồng ý, đột nhiên có cảm giác dường như
mình biến thành Transformers võ trang đầy đủ, hơn nữa đã thay đổi thành trạng
thái chiến đấu, sức mạnh thăng cấp đến max level.
“Cô đang mang thai, vẫn nên ẩn cư núi rừng thì tốt hơn”.
“Kỷ cô nương có tính toán gì không?”.
“Huynh đệ của ta đều đã đi ra ngoài, ta đương nhiên cũng
không thể nhàn rỗi”. Ta bày ra khuôn mặt tươi cười, cúi đầu thật thấp bái nàng
một cái, “Đa tạ Diệp phu nhân, Tiểu Kỷ không cách nào báo đáp”.
Mộ Dung Ôn Đường có chút kinh ngạc mở to mắt, trong lòng ta
vẫn bình tĩnh, sau khi trải qua ít chuyện, ta mới hiểu được, những người từng
trợ giúp mình, thật ra thì đâu có ai ép bọn họ phải trợ giúp ta, nhưng nếu bọn
họ đã tự nguyện ra tay giúp đỡ, như vậy ta nhất định phải nói cảm ơn.
Nếu không, đến khi ta muốn nói cám ơn, người đó, đã không thể
nghe được nữa.
Cho nên, Transformers cáo biệt ân nhân, cứ như vậy biến đổi
hình dạng bước lên xe ngựa đi Tô Châu.
Tiêu phủ, Tiêu Kiến Nhân, cứ chờ xem lão nương.
Cỗ xe ngựa này cũng giống như tất cả các cỗ xe ngựa khác, vấp
phải một cục đá là lắc tới mức mông nảy lên cao hơn một thước. Chỉ có giá nửa đồng
tiền quả nhiên không ra cái gì, nhưng mà bây giờ ta nghèo đến mức không còn đồng
xu dính túi, đành phải chen chúc ở cái chỗ chật hẹp gần chết này cùng với một
đám người mắt to trừng mắt nhỏ.
Chỉ nghe một tiếng “bụp” rất nhỏ, một mùi hôi thối tràn ngập,
mọi người bên trong xe ngựa toàn bộ bịt miệng bịt mũi, ta một mặt bịt mũi một mặt
ngạc nhiên liếc về phía cô gái bên cạnh, như thể chỉ có ta là nghe thấy nàng…
Cô gái kia cũng bụm mặt, làm bộ như cũng là người gặp nạn.
Ta dùng ngón tay chọt chọt nàng, nhỏ giọng nói: “Cô nương,
ăn nhiều khoai lang à?”.
…
Cô gái kia trong bụng quýnh lên, tức giận nói với ta: “Ngươi
nói nhảm gì đó?”.
Mọi người trong xe ngựa toàn bộ nhìn sang, khuôn mặt cô gái
kia lúc đỏ lúc trắng, tức giận nhìn ta chằm chằm. Ta đột nhiên cảm thấy khuôn mặt
nàng xinh đẹp vô cùng, nhìn hết sức quen thuộc.
“Cô nương đi Tô Châu tìm người thân sao?”.
Cô gái ngẩn ra, cũng không tức giận nữa, “Ta tới tìm biểu tỷ
để nương tựa…”.
“Biểu tỷ của ngươi… Tên là Oánh Oánh sao?”.
Cô gái kia ngạc nhiên nói: “Làm sao ngươi biết?”.
Cái thế giới này thật là nhỏ a, một cái đánh rắm cũng có thể
gặp được người quen.
Thì ra nàng là biểu muội của Oánh Oánh, tên là Xuân Thủy. Lần
này đi đến Tiêu phủ để làm nha hoàn, ta liền nhào qua bấu lấy nàng: “Xuân Thủy,
ta là Thúy Hoa, là bạn của tỷ tỷ ngươi, ta vốn cũng là nha hoàn của Tiêu phủ…”.
Tìm được người quen, ngồi xe ngựa cũng bớt cảm giác xóc nảy.
Xuân Thủy hoạt bát nói nhiều hơn so với Oánh Oánh, nàng và Oánh Oánh đều đến từ
nông thôn, vì giúp cha Xuân Thủy chữa bệnh mà bán thân làm nha hoàn.
Ta thì bịa ra một câu chuyện về bản thân với nữ chính có
tình cảnh cực kỳ bi thảm không thua gì phim Hàn, cảm động đến mức nước mắt Xuân
Thủy như sông Hoàng Hà vỡ đê, không cách nào lau hết.
“Sau đó thế nào?”, nàng lau nước mắt, “Tuấn Hi ca ca ra
sao?”.
“Đã chết”, hai tay ta nắm lại, kể xong một câu chuyện tình
yêu sống chết cực kỳ cảm động.
Phía sau truyền đến một tiếng nức nở, ta sợ hết hồn, thì ra
là những bà tám bên trong xe ngựa đều đã nghe trộm chúng ta nói chuyện…
Phu xe đột nhiên thò đầu vào nói: “Cô nương thân thế đáng
thương như vậy, nửa đồng bạc này ta không thu nữa”.
Ta đờ đẫn nhận lấy đồng bạc, ý nghĩ điên cuồng xoay tròn
trong đầu, lần sau phải thêu dệt một câu chuyện càng thảm hơn, nói không chừng
còn được cho tiền.
Một buổi chiều ho
