nh mặt trời sáng sớm xuyên mây rọi xuống, ấm áp, nhưng
không chói mắt, ta cười cười.
“Cô được đặt tên là Triển Nhan?”, Tiểu Liên đột nhiên nói:
“Chưa bao giờ nhìn thấy cô cười vui vẻ như thế”.
“Tiểu Diệp đặt tên rất hay”, ta cười nói.
Tiểu Liên buồn bã, nghi vấn bị ta đè nén trong lòng lúc này
cũng không nhịn được nữa, “Các ngươi không phải là bị Tiểu Hồng hạ độc chết hết
sao? Làm sao phát hiện ra nàng ta…”.
“Lão Đại”, Tiểu Liên cắt ngang lời ta, “Chúng ta đến rồi”.
Đây là một căn nhà nông vô cùng bình thường, nằm ẩn giữa bao
nhiêu căn nhà xa hoa trong thành, nếu như không phải Tiểu Liên nhắc nhở, e rằng
ta cũng không chú ý tới nơi này.
Ta đưa tay đẩy cửa, cánh cửa gỗ run rẩy, cọt kẹt mở ra.
Trong sân có một cây táo, chân ta như nhũn ra, mấy bước đi
thôi mà dường như dài bằng cả mấy trăm bước vậy.
Vải trắng treo đầy trời.
Ánh nến lóe lên, trên bàn đặt không dưới một trăm cái bài vị,
phía sau là một chữ “Điện” khổng lồ.
Ta nhìn thấy một cái bài vị đặt trên cùng, phía trên ghi ba
chữ: Diệp Vô Trần.
Phía sau có người kêu lên: “Thôn trưởng”.
Hẳn là lão Trương.
Ta vuốt bài vị của Diệp Vô Trần, không quay đầu lại, chỉ nhẹ
nhàng hỏi: “Đã… Xảy ra chuyện gì?”.
“Tiểu Hồng hạ độc, Lộ Văn Phi là đồng bọn với ả, người trong
thôn tin tưởng bọn họ quá mức cho nên không đề phòng. Liên Chi Hoài và Hắc Đào
ra ngoài làm nhiệm vụ, cho nên tránh được một kiếp. Còn ta… Ngươi biết mà, ta
không tin bất kỳ kẻ nào”, lão Trương chậm rãi nói: “Chén cơm kia là chó ăn trước…
Đại Hoàng, nó cũng đã chết”.
Lặng lẽ nắm chặt quả đấm, ta lại hỏi: “Độc gì?”.
“Một loại Đoạt Mệnh Cổ của Miêu Cương, rất lợi hại, người
trúng chết ngay lập tức. Sau khi chết toàn bộ thi thể hóa thành nước, ngửi thấy
hoặc chạm vào cũng sẽ chết, ta vì tránh né, bế khí trốn trong đống thi thể
không đụng đến bất kỳ thi thể nào, để cho Tiểu Hồng và Lộ Văn Phi chạy mất, bọn
họ đã cầm Phá Thiên Ấn[1'> đi rồi”.
“Thật sao?”, ta xoay người, lẳng lặng nhìn lão Trương, lão mặc
một bộ quần áo nông dân, ánh mắt phủ một tầng bóng ma u ám, dường như đã rất
lâu rồi chưa ngủ. Phía sau lão là nhóm Hắc Đào, bốn người trẻ tuổi không có
chút cảm tình trên mặt.
“Ý ông là…”, ta nhẹ nhàng hỏi: “Người trong thôn… Ngay cả
thi thể cũng không còn?”.
“Ừ”, lão Trương kể lại tình cảnh tàn nhẫn: “Thôn chúng ta một
trăm năm mươi tám người, ngoại trừ ta và ngươi, bốn người Hắc Đào và Liên Chi
Hoài, cộng thêm Tiểu Hồng và Lộ Văn Phi, còn lại một trăm bốn mươi chín người,
toàn bộ đã hóa thành nước”.
“Được”, ta nhẹ nhàng lau đi tro bụi trên những tấm bài vị
kia, “Được lắm”.
“Lão Đại…”, Tiểu Liên kéo kéo tay ta.
Ta khoát tay áo, cất cao giọng nói: “Hắc Đào”.
“Có thuộc hạ”.
“Lập tức phong tỏa tất cả tài chính và thuế vụ doanh thu của
Kỷ gia, tra xem thân phận những người hiện tại trông coi Kỷ gia, phải làm
nhanh!”.
“Dạ”.
“Lão Trương”.
“Thôn trưởng”.
“Tìm Quỷ Phủ Thần Tượng, xin ngài ấy nể mặt giao tình trước
kia, một đêm chế luyện ra năm mươi cái Phá Thiên Ấn, nhất định phải giống cái
cũ như đúc!”.
“Dạ”.
“Tiểu Liên”.
“Lão Đại”.
“Chỗ này của ta còn lại năm vạn hai, đi hối lộ tâm phúc của
Nhị hoàng tử, hỏi thăm xem hắn và Triêu Thánh Môn, cùng với Tiểu Hồng có quan hệ
gì”.
“Dạ”.
Linh đường lớn như thế, chỉ còn một mình ta.
Chẳng qua, chính vào lúc này, ta rốt cuộc có thể hiểu được tâm
tình muốn quay trở về của Tư Mã Hiển Dương.
Bởi vì, ta cũng muốn báo thù.
Ta ngơ ngác đứng trước linh đường, tâm tình đã sớm chết lặng.
“Kỷ cô nương, quả không hổ là Các chủ Thanh Phong Các”.
Giọng nữ miền Giang Nam này mềm mại uyển chuyển, thật là dễ
nghe. Ta ngẩng đầu nhìn lên, dưới tàng cây táo chẳng biết từ lúc nào đã có một
cô gái xinh đẹp đứng thẳng lưng, áo xanh chập chờn, vẻ mặt lạnh nhạt.
“Cô là?”, ta kinh ngạc nghi ngờ.
“Thường nghe Vô Trần nói về cô”, cô gái áo xanh kia khẽ mỉm
cười, “Ta là kẻ gây ra chuyện Mộ Dung gia đuổi giết Vô Trần, Mộ Dung Ôn Đường”.
Vô Trần, Diệp Vô Trần. Nghĩ đến cái tên này, lòng ta chợt quặn
lên.
“Cô…”.
“Kỷ cô nương, Ôn Đường muốn mời cô nghe một câu chuyện, có
được không?
Từng có một thiếu nữ, sống trong một gia tộc võ lâm, cũng giống
như tất cả những vị thiên kim của các gia tộc khác, nàng ấy anh khí, lập chí muốn
trở thành một nữ hiệp. Chỉ có điều, trên lưng thiếu nữ này gánh quá nhiều vinh
quang gia tộc, người khác nhìn vào vĩnh viễn chỉ thấy dòng họ của nàng, chứ không
phải là tên của nàng. Cho đến một ngày, nàng gặp được một chàng trai, từ đó
nàng đã hiểu, cho dù làm một nữ hiệp uy chấn giang hồ, cũng không bằng làm một
cái bóng bên cạnh chàng, trọn đời bên nhau, tay trong tay đi dạo giang hồ…”.
Ta ngẩn người ra, quen biết Diệp Vô Trần năm năm, ta cũng
không biết hắn có một vị hồng nhan tri kỷ như vậy.
“Sau đó chàng trai đến nhà thiếu nữ để cầu hôn, nhưng gia tộc
nàng là danh môn đệ nhất trong chốn võ lâm, đại ca của thiếu nữ ghét bỏ chàng
trai vô danh không quyền không thế, quả quyết cự tuyệt, đuổi ra ngoài cửa. Nàng
ấy không chịu nổi đại ca, rốt cuộc, trong một đêm mưa, bỏ trốn cùng ch
