hông cách nào bảo vệ
Hướng Vãn, cũng may lúc ấy ta đã sớm nghĩ đến chuyện Tiêu hoàng hậu sẽ ra tay
hãm hại, ngay đêm đó liền dẫn Hướng Vãn thoát khỏi hoàng cung, nhưng ta chỉ
không ngờ Lạc Đồng sẽ phản bội Hướng Vãn… Hướng Vãn đối xử với cô ta không tệ,
lòng người thật khó dò…”.
Ta đột nhiên nhớ tới Tiểu Hồng, không, là Ứng Thiên Nguyệt.
“Lúc màn đêm buông xuống, Hướng Vãn sinh con trong xe ngựa,
Lạc Đồng mang khăn vải vào chăm sóc, ta ở bên ngoài rất lo lắng nhưng cũng
không giúp được gì, lúc đó lại không hề nghi ngờ Lạc Đồng, cho đến khi trên người
Hướng Vãn phát ra ánh sáng kỳ lạ, trong tay Lạc Đồng ôm hai đứa bé. Nói thật,
lúc ấy ta cũng không biết đâu là con của Tiêu hoàng hậu, đâu là con của Hướng
Vãn”.
Ta nghe chăm chú, không nhịn được hỏi: “Sau đó thì sao?”.
“Sau đó Lạc Đồng cầm con dao để lên trán một đứa bé, ta
không thể làm gì cô ta, càng lo lắng cho sự an nguy của Hướng Vãn, cuối cùng cô
ta cắn rứt lương tâm, nhớ tới Hướng Vãn đối xử với mình rất tốt, cho nên không
giết đứa bé đó, mà chỉ bỏ đi. Ta truy xét tung tích của cô ta đã hai mươi năm,
mà không thu được bao nhiêu tin tức. Còn Hướng Vãn… Cũng trong khoảnh khắc đó,
nàng ấy đã hoàn toàn biến mất trong xe ngựa”.
Ta hiểu rõ bĩu môi, Hướng Vãn này… Tám phần là đã xuyên
không ngược trở về.
“Độc Cô Vân Thượng sau khi trở về không thấy Hướng Vãn, đau
lòng đến mức không muốn sống, ngài thông cáo thiên hạ, Hướng Vãn sinh hạ hai
long tử, còn hài tử của Tiêu hoàng hậu đã chết từ trong trứng nước. Đàn ông
dòng họ Độc Cô từ trước đến giờ tướng mạo rất đẹp, cũng đều thông minh tuyệt đỉnh,
Độc Cô Vân Thượng cũng nhanh chóng hiểu ra, hai long tử kia, một đứa là hài tử
của Hướng Vãn, một đứa là của Tiêu hoàng hậu, cho nên cũng không truy cứu. Ngài
chỉ nói rằng lưu lại địa vị Đại hoàng tử cho hài nhi đã chết, Nhị hoàng tử
chính là hài tử của Tiêu hoàng hậu, tên chỉ một chữ Bạch, còn Tam hoàng tử là
ruột thịt của Hướng Vãn, đặt tên là Niệm Vãn”.
Vậy Nhị hoàng tử Độc Cô Bạch mới là con ruột của Tiêu Thái hậu!
Nhưng không biết tại sao Tiêu Thái hậu, lại đối xử với Niệm Vãn như con đẻ…
Nhìn thấy ánh mắt nghi hoặc của ta, Hoắc Thanh Phong khẽ mỉm
cười.
“Tiêu hoàng hậu đâu phải là hạng nữ lưu tầm thường? Bà ta và
Hướng Vãn chuyển dạ trong cùng một đêm, lúc đó vội vã muốn đem con mình ra
ngoài thành đánh tráo, không kịp làm ký hiệu, chỉ đeo một khối ngọc bội lên cổ
con mình, nhưng ngọc bội này, không biết tại sao lại chuyển sang trên người Niệm
Vãn, có lẽ là Lạc Đồng đã biết sai, hoặc là cô ta có dụng ý khác. Tóm lại, bởi
vì Hướng Vãn biến mất, Độc Cô Vân Thượng nhanh chóng đau lòng mà băng hà, Tiêu
hoàng hậu mưu đồ cầm quyền, tự phong là Thái hậu, văn võ cả triều đều nịnh nọt,
chẳng qua là vì binh quyền vẫn còn ở trong tay ta, nên bà ta không dám hành động
thiếu suy nghĩ, cho đến khi ta từ chức Tướng quân, quy ẩn làm một tiên sinh nho
nhỏ bên cạnh Nhị hoàng tử Độc Cô Bạch, làm bộ bảo vệ cho đứa con ruột của Hướng
Vãn, nhưng lại âm thầm bảo vệ cho Niệm Vãn, trong hoàng tộc có không ít thuộc hạ
cũ vẫn là tâm phúc của ta, Tiêu Thái hậu cùng ta đôi co hai mươi năm, cũng
không ai thắng được ai nửa phần. Hôm nay, cán cân thiên hạ, chỉ tùy vào ai là
Thái tử”.[1'>
Ta nghe kể một hồi cảm thấy mụ mẫm, hai con mắt đảo đảo
thành hình vòng xoáy.
“Tiểu Kỷ cô nương, cô cũng biết minh chủ võ lâm họ tên là gì
phải không?”.
Ta dĩ nhiên biết a, là Tiêu Kiến Nhân… Khoan đã, chẳng lẽ?!
“Cô đoán không sai”, Hoắc Thanh Phong vuốt cằm nói: “Tiêu
Minh Chủ và Tiêu Thái hậu, chính là huynh muội ruột thịt”.
Shock!
Vốn là ta cho rằng Tiêu Kiến Nhân không đơn giản, không ngờ
lão ta còn có chỗ dựa vững chắc là hoàng tộc.
“Chuyện này có chút khác với những tính toán trước kia. Ta vốn
ở bên cạnh Nhị hoàng tử, làm bộ bảo vệ cho hắn, lừa Tiêu Thái hậu hai mươi năm,
chỉ cần cuối cùng Tiêu Thái hậu tranh đấu cùng con ruột của chính mình, cho Niệm
Vãn lên làm Thái tử kế vị là tốt rồi. Nhưng mà, nửa đường lại nhảy ra một lão
Tiêu Kiến Nhân, ông ta dã tâm bừng bừng, e là đã chuẩn bị ra tay với ngôi vị
hoàng đế. Nhưng cũng may, kẻ địch của ông ta không chỉ có Niệm Vãn, mà còn có
Nhị hoàng tử Độc Cô Bạch. Độc Cô Bạch hắn bị Tiêu Thái hậu hạ cổ độc, vốn là bệnh
lâu năm không dậy nổi, nhưng gần đây ta mới phát hiện ra, sau lưng hắn cũng có
một thế lực chống đỡ không thể khinh thường, lại có liên quan tới Triêu Thánh
Môn!”.
Ta dần dần hiểu rõ thêm một chút đầu mối, lại càng bị kéo
vào nhiều bí ẩn, hoàng cung quả nhiên là nơi nước sôi lửa bỏng a a a a a, giết
người không thấy máu.
“Hoắc mỗ nói cho Tiểu Kỷ cô nương những thứ này, cũng không
có ý gì, cô và Hướng Vãn đều không phải là người bình thường, tương lai thiên hạ
tất sẽ có một trận long trời lở đất, chỉ mong cô nương… Đừng chọn sai đường”.
Ta kinh ngạc nhìn hắn, trong đầu lập tức hiện lên mấy ý
nghĩ, hắn nói cho ta biết những chuyện này, không thể nào chỉ vì lý do đó, nhất
định còn có lý do gì khác. Ta làm bộ khiếp sợ cáo từ, Hoắc Thanh Phong cũng
không giữ ta lại.
Ta ra khỏi t