hưa hiểu rõ ta…
Ngươi nghe Lộ Văn Phi nói thấy ta chưa chết, liền định tối nay tới phòng tìm
ta, thấy ta không có ở đây liền ôm cây đợi thỏ. Ngươi nói chuyện với ta thì cứ
nói, tại sao phải giấu bàn tay trong ống tay áo?”.
Ta chậm rãi nhấc tay áo của nàng lên, túm lấy con dao từng cắm
vào tận tim ta, “Bảo Giáp Hộ Tâm của ta là do ngươi may, chỉ có ngươi biết chỗ
sơ hở trước ngực, cho nên ta đã mặc ngược lại, cho dù hôm nay ngươi muốn đâm
cũng chỉ có thể phá vỡ lớp áo ngoài mà thôi”.
Tiểu Hồng núp mặt trong bóng tối, không thấy rõ vẻ mặt.
“Năm năm nay ta xem ngươi như người thân nhất. Ngươi giận
ta, hận ta, thậm chí giết ta, ta cũng không có lời nào để nói. Chẳng qua, tại
sao ngươi phải giết mọi người trong thôn? Nhất là Diệp Vô Trần, hắn là người cứu
mạng ngươi! Lấy oán báo ơn, không bằng cầm thú…”.
Tiểu Hồng thét to: “Đây còn không phải là bởi vì…”.
“Đừng có lấy ta làm cái cớ! Đó là ác tâm của ngươi, không phải
là của ta!”, ta quát: “Lâu như vậy mà không có thị vệ chạy tới, chỉ sợ Lộ Văn
Phi cũng đang ở gần đây, điểm huyệt hết đám thị vệ và Nhược Cửu rồi phải không?
Thuận tiện ta nói cho ngươi biết một chuyện, ta chưa bao giờ thích Lộ Văn Phi,
loại người như hắn, vì đàn bà mà không phân biệt được tốt xấu, ta đã gặp nhiều”.
Trong bụi cây có tiếng lá lay động, lòng ta cười lạnh, chỉ
nói tới hắn hai câu hắn liền lòi đuôi.
“Ta sẽ thả ngươi, bởi vì ta tuy vô liêm sỉ, nhưng vẫn khá hơn
cầm thú”, ta dừng lại một chút, sau đó cất cao giọng nói: “Thanh Phong Các, ta
không cần, Kỷ gia, ta cũng không cần, nhưng mà ngươi nhớ kỹ, Kỷ Triển Nhan ta sẽ
vì một trăm bốn mươi chín cái mạng người trong thôn mà báo mối huyết hải thâm cừu
này, một ngày nào đó, ta sẽ bầm thây vạn đoạn ngươi! Ta muốn ngươi, Ứng Thiên
Nguyệt, chết không toàn thây!”.
Sắc mặt Tiểu Hồng trắng bệch, ta thu hồi ám khí đặt trên cổ
nàng, từ từ lui về phía sau, cười lạnh nói: “Đi ra đi”.
Lộ Văn Phi ôm lấy Tiểu Hồng, ân cần hỏi: “Nàng có sao
không?”.
Đồng thời trợn mắt nhìn ta, rút kiếm vọt tới. Ta đang định
dùng ám khí chống đỡ, thì lại thấy một cục đá bay tới, Lộ Văn Phi kinh hoảng
kêu một tiếng, trường kiếm rơi xuống.
Ta vốn định kẹp đuôi chuồn đi để bảo vệ tính mạng, không ngờ
lại có cao nhân tương trợ, trong bụng vừa mừng rỡ, vừa cuồng vọng, quát: “Ứng
Thiên Nguyệt!”.
Tiểu Hồng nhìn ta.
Ta hất cằm, khẽ mỉm cười với nàng, bàn tay phải tàn bạo dựng
lên ngón tay giữa.
“F*CK YOU!”.
(*nhảy nhót* ye ye chửi hay lắm tỷ)
Bọn họ bỏ đi.
Trong lòng ta đột nhiên cảm thấy thoải mái trước giờ chưa từng
có.
“Nếu như có thêm một chai Sprite ướp lạnh thì càng tốt a a a
a…”.
Xoạch, một cục đá rơi trên mặt đất.
Ta giật mình, ngẩng đầu nhìn lại, xoạch xoạch xoạch, lại có
thêm mấy cục đá ném tới.
A, đây nhất định là vị tiền bối cao nhân vừa rồi mới cứu mạng,
ta cất giọng nói: “Đa tạ tiền bối cứu giúp…”.
“Hậu bối miễn lễ”.
Ta vừa nghe thấy giọng nói này, lập tức u mê, lại là con hồ
ly Dạ Kiếm Ly kia.
Màu đỏ ở trong bóng đêm gần như ẩn sắc thành màu đen. Hắn vẫn
diện áo đỏ, tan trong bóng đêm đen như mực, chỉ lộ ra mặt nạ bạch ngọc và đôi mắt
đen gắt gao nhìn ta.
“Đã hơn nửa đêm, lão nhân gia ngài thật hăng hái”, ta cười
khổ nói.
“Lão nhân gia ta nếu như không thật hăng hái, thì Các chủ
Thanh Phong Các cũng đã xuống âm phủ gây sóng gió rồi”.
Đã lâu rồi không gặp hắn, miệng lưỡi vẫn bén nhọn như xưa.
Ta bĩu môi.
“Không ngờ cô thật sự là Các chủ Thanh Phong Các”, hắn cúi đầu
cười, “Cô có biết cô đã phá hủy ảo tưởng của một thiếu niên rồi không?”.
Ta đột nhiên nhớ ra trước kia đã từng lừa gạt hắn, khi đó hắn
rất ngưỡng mộ Các chủ Thanh Phong Các. Nghĩ đến chuyện người thông minh như Dạ
Kiếm Ly mà cũng bị mắc lừa, cho nên ta không nhịn được cười ra tiếng.
“Không còn nữa rồi”, ta ngẩng mặt lên, “Đa tạ Dạ công tử cứu
giúp, Tiểu Kỷ khắc ghi trong lòng, ngày khác nhất định sẽ báo đáp”.
Dạ Kiếm Ly ngẩn ra, chắc là không ngờ ta sẽ đứng đắn nói cám
ơn với hắn như thế.
Ánh mắt của hắn bỗng sáng lên phía sau mặt nạ, “Cô có còn nhớ
cô từng cho ta ba nguyện vọng không?”.
Ta cứng họng, ách, thật ra thì mới vừa rồi là muốn lảng sang
chuyện khác nên ta mới nói vậy, chứ bây giờ ta làm thế nào mà hoàn thành ba
nguyện vọng của hắn được. Đại ca à, huynh đây là đang lợi dụng lúc người ta gặp
khó khăn a.
“Huynh xem tối nay trăng sáng như vậy…”, ta đánh trống lảng.
Dạ Kiếm Ly hừ lạnh một tiếng. Ta mới phát hiện ra trời còn
đang mưa, ở đâu ra mà có trăng sáng…
“Thứ nhất”, hắn chậm rãi nói, ta vểnh lỗ tai lên, trái tim
đã sắp nhảy ra ngoài, chỉ lo hắn muốn ta lên núi đao xuống biển lửa.
“Sprite và Phát Du là cái gì?”.
…
Ta đen mặt, cò kè mặc cả: “Thế này là hai câu hỏi, coi như
là hai nguyện vọng!”.
Dạ Kiếm Ly không nói gì, đột nhiên tiến tới một bước, gió
đêm quét hơi thở đặc biệt của hắn đến khứu giác của ta, ta lập tức lui về phía
sau một bước.
“Thôi được rồi…”, ta chán nản nói: “Sprite, ách, có thể coi
là một loại rượu đi? À, không phải, là trà…”.
Trong đôi mắt Dạ Kiếm Ly nổi lên mưa gió.
“Tóm lại là
