XtGem Forum catalog
Nguyên Kỷ Nguyên Nhan

Nguyên Kỷ Nguyên Nhan

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326582

Bình chọn: 8.5.00/10/658 lượt.

.

Hoắc Thanh Phong xoay người, mỉm cười nói: “Ta chờ cô đã

lâu, Tiểu Kỷ cô nương”.

… Hắn đang đợi ta? Chẳng lẽ mị lực của nữ chính ta rốt cuộc

lại để cho một mỹ nam đại thúc tuổi trung niên phát hiện ra?

Ta bỗng dưng muốn khóc quá.

Hoắc Thanh Phong hắng giọng một cái, ngay sau đó ý bảo muốn

ta đi cùng hắn.

Tình cảnh trước mắt của ta hết sức nguy hiểm, nhưng Hoắc đại

thúc này mặc dù tạo cho người ta cảm giác âm trầm khôn khéo, nhưng cũng không

giống người xấu, huống chi hắn cũng có rất nhiều điểm nghi ngờ. Nghĩ tới đây,

ta sửa sang lại quần áo, theo đuôi hắn đến gian phòng hôm đó.

Hoắc Thanh Phong lãnh đạm rót một chén trà, nói nhỏ: “Mời ngồi”.

Ta đau thắt lưng chỉ muốn đứng, rồi lại không dám dài dòng,

đành phải ngồi xuống.

Miệng vừa chạm tới nước trà, cảm thấy một mùi hương thơm

ngát xông vào mũi, Hoắc Thanh Phong lại lấy bức họa kia ra, trải lên trên bàn,

ánh mắt bắt đầu chìm vào mông lung.

Lần này ta càng được nhìn rõ ràng, đó là một cô gái trẻ tóc

ngắn, thanh tú động lòng người, nụ cười mang theo hơi thở hiện đại.

Không khí trong phòng đau thương, ta nhăn nhó nhìn hắn, lão

nương số khổ đau thắt lưng a, sao lại đau thế này…

Rốt cuộc đến lúc ta không nhịn được nữa, Hoắc tiên sinh ngẩng

đầu, mơ hồ nói: “Hoắc mỗ muốn mời Tiểu Kỷ cô nương nghe một câu chuyện xưa”.

Nghe chuyện xưa… Ta đen mặt.

“Năm đó thiên hạ tranh đấu, giang sơn Trung Nguyên toàn bộ

quy về tay Độc Cô gia. Người đó liêm chính yêu dân, coi như là một vị hoàng đế

làm tròn trách nhiệm, cho đến ba mươi ba đời sau, Độc Cô Vân Thượng lên kế vị”.

Độc Cô Vân Thượng này chính là ông xã của bà Tiêu Thái hậu,

sau này không phải là bị sủng phi hồ ly tinh khác câu dẫn mất đó sao. Ta bĩu

môi khinh bỉ.

“Cô nhất định từng nghe nói về tin đồn con nối dòng của

hoàng thất, nhưng đó cũng không hẳn là sự thật…”, Hoắc tiên sinh nghiêm túc

nói, ta lập tức hưng phấn, quả nhiên là có ẩn tình khác, chẳng lẽ hắn định nói

cho ta biết sao?

“Tiêu Thái hậu lên cầm quyền hai mươi năm, không phải là

không có nguyên nhân… Cô nhìn bức họa này đi”, Hoắc tiên sinh chỉ vào cô gái,

“Nàng chính là sủng phi của Độc Cô Vân Thượng, họ Dạ, tên Hướng Vãn”.

Ta kinh ngạc trừng lớn mắt.

“Trong cuộc đời này của Hoắc mỗ, nàng ấy cũng chính là thiếu

nữ duy nhất ta yêu”.



“Trong cuộc đời này của Hoắc mỗ, nàng ấy cũng chính là thiếu

nữ duy nhất ta yêu”.

Ta ngẩn người mê mẩn nhìn bức họa cô gái kia, số mệnh cô ấy

thật tốt a, xuyên không tới đây chẳng những được làm sủng phi, ăn ngon mặc đẹp

đeo vàng đeo bạc, lại còn có một mỹ nam đại thần một mảnh tình cuồng dại…

Hướng Vãn, Niệm Vãn, nghe cái tên này, hẳn là sau khi Dạ Hướng

Vãn chết, Độc Cô Vân Thượng vì thương tiếc, nhớ nhung sủng phi nên mới đặt tên

cho hoàng tử như thế, nói vậy, Niệm Vãn hẳn phải là hài tử của vị sủng phi đó mới

đúng chứ?

Hoắc Thanh Phong dường như đoán được tâm tư của ta, khẽ mỉm

cười, “Tiểu Kỷ cô nương cực kì thông minh, nói vậy cũng đã đoán được một hai,

chẳng qua trong chuyện này còn có rất nhiều ẩn khúc…”.

Suy nghĩ của ta dừng lại ở đoạn “cực kì thông minh”, Hoắc đại

thúc a, ngài nói trắng ra như thế, thừa nhận như thế, thật là làm cho ta nở hoa

trong lòng!

“Năm đó ta vốn là Tướng quân bảo vệ thành, dẫn đầu năm trăm

ngàn binh mã Hoàng Thành, quyền thế địa vị có thể nói là dưới một người trên vạn

người. Độc Cô Vân Thượng cũng phải có vài phần kính trọng đối với ta, một đường

thăng quan tiến chức, cũng chính vào lúc đó, ta gặp được Hướng Vãn…”.

Giọng nói Hoắc Thanh Phong trở nên mềm mại, ta nhận ra hắn

luôn gọi thẳng tên tiên hoàng, không khỏi nhíu nhíu mày, bị người khác nghe được

là tội lớn nha.

“Nàng ấy không phải là một cô gái bình thường, lúc vừa gặp gỡ

ta đã biết, tóc ngắn, trang phục kỳ lạ, ý nghĩ cổ quái trong đầu…”.

Tim ta chợt thót lên, “Tóc của cô ấy vẫn luôn ngắn sao?

Không hề dài ra sao?”.

Hoắc Thanh Phong ngạc nhiên nói: “Sao Tiểu Kỷ cô nương biết…

Tóc của Hướng Vãn, trước khi nàng ấy gả cho Độc Cô Vân Thượng, chẳng bao giờ

dài ra”.

Đúng rồi! Ta kích động đột ngột đứng dậy, tóc của ta cũng chỉ

vừa qua khỏi bả vai, năm năm nay chẳng những không dài ra, hơn nữa cũng không

có lấy một lần kinh nguyệt, cả người dường như ngừng sinh trưởng, khiến ta lo lắng

một thời gian.

“Vậy sau khi nàng ấy gả cho tiên hoàng thì sao?”.

“Tóc của nàng ấy bắt đầu dài ra, hơn nữa… Còn mang thai long

chủng”.

Ta ngớ người, chẳng lẽ phải lập gia đình… Cũng có nghĩa là

ooxx với đàn ông rồi, thì mới có thể tiếp tục trưởng thành?

“Nhưng Hướng Vãn đã chết vì khó sinh”, Hoắc Thanh Phong nhớ

lại chuyện cũ, vẻ mặt đau thương, “Tiêu hoàng hậu ghen ghét Hướng Vãn, bà ta và

Hướng Vãn chuyển dạ sinh con vào cùng một đêm, nhưng bà ta đã sớm suy nghĩ ra một

kế ác độc, bà ta mua chuộc được nha hoàn thân cận Lạc Đồng của Hướng Vãn, ra lệnh

cho cô ta bóp chết đứa con ruột của Hướng Vãn, sau đó tráo đổi đứa con của mình

vào…”.

Thật là độc ác! Ta nghe vậy sợ hết hồn hết vía, ngay cả đứa

bé vô tội cũng không buông tha sao?!

“Độc Cô Vân Thượng mặc giáp thân chinh, k