.
Ta ngồi trong kiệu của Tam hoàng tử, thân thể dính sát vào
Niệm Vãn, không dám thở mạnh. Nhưng Niệm Vãn lại thản nhiên tự đắc ôm lấy ta,
nói nhỏ bên tai ta: “Lần này cô đi, không biết khi nào mới có thể gặp lại nhau
nữa…”.
Ta cười cười, không nói gì.
“Cô không còn ở trong cung, chỉ sợ huynh ấy lại càng không
muốn tới…”, Niệm Vãn uể oải nói: “Hai người ở bên ngoài, làm chuyện gì sau lưng
ta ta cũng không biết…”.
Ta đang muốn cãi lại, Niệm Vãn lại vươn ngón tay như ngọc,
nhẹ nhàng đặt lên môi ta.
“Tiểu Kỷ, tâm sự của ta, ngoại trừ Hoắc tiên sinh, chỉ có cô
biết”.
Ta có chút cảm động, “Niệm Vãn…”.
“Cho nên cô phải giúp ta coi chừng ả Tiêu Linh kia, mặc dù
trên danh nghĩa cô ta là đường muội của ta, nhưng mà hôm đó sao lại dám ở trước
mặt mọi người mà liếc mắt đưa tình với Dạ Kiếm Ly cơ chứ? Cô ta cho là mình đẹp
lắm sao? Cô ta đẹp hơn ta được sao? Tiểu Kỷ, cô nói xem, cô ta có đẹp hơn ta
không?!”. (*sặc* -_-!!! )
Mặt ta đen thui, nhìn Niệm Vãn lúc này y hệt oán phụ ghen
tuông nơi khuê phòng.
Gần tới cửa thành, Tiểu Liên đột nhiên thấp giọng hô: “Có
chuyện”.
Ta khom lưng giấu mình đi, Niệm Vãn nhấc rèm cửa sổ nhìn ra
ngoài, nụ cười lặng lẽ nhếch lên, “Nhị ca thường ngày không xuất cung, hôm nay
thật là hăng hái nha”.
“Tam đệ chê cười rồi”.
Giọng nói yếu ớt mềm nhẹ, chính là bạch y công tử đêm hôm
đó.
Thủ vệ nhìn Niệm Vãn đưa ngọc bội ra, lập tức cung kính mở cổng
thành, Niệm Vãn khẽ cười nói: “Mời Nhị ca”.
“Đa tạ”.
Ta không nhịn được lặng lẽ rướn người lên, núp phía sau rèm
cửa sổ len lén nhìn ra ngoài, kiệu của Nhị hoàng tử cũng được nhấc lên, có cơn
gió nhẹ thổi rèm cửa sổ bay lên, ta nhìn thấy một ánh mắt cực kỳ hòa nhã.
Hắn lễ phép cười với ta.
Tim ta lập tức thót lên một cái, bà nội nó, bị phát hiện rồi.
Nhưng cho đến khi cỗ kiệu của Nhị hoàng tử ra khỏi cổng
thành, cũng không nghe thấy hắn tố cáo ta.
Có lẽ là thói quen làm loạn của Niệm Vãn, nên hắn nghĩ rằng
việc y giấu con gái trong kiệu là rất bình thường chăng?
Tên Độc Cô Bạch này rốt cuộc muốn giở trò quỷ gì, ta nhíu
mày, đến khi ngẩng đầu lên thì kiệu cũng đã quẹo vào một hẻm nhỏ, Niệm Vãn đuổi
kiệu phu đi, ta đi theo y xuống kiệu, Tiểu Liên đang thay quần áo ở một bên,
thuận tay đưa cho ta một bộ quần áo.
Ta nhìn xung quanh con hẻm, mặc dù không có ai nhưng…
“Gì vậy, ngươi, cả ngươi nữa, có thể xoay qua chỗ khác hay
không???”.
Tiểu Liên đã thay y phục xong, cậu ta và Niệm Vãn mở to hai
mắt nhìn ta, hiển nhiên không hiểu ta đang nói cái gì.
Ta nổi gân xanh trên trán.
“Ngươi… Có thể… Xoay qua chỗ khác… Hay không?”, ta chậm rãi
gằn giọng.
“Lão Đại, còn lảm nhảm cái gì nữa vậy, thời gian không còn
nhiều…”.
Gân xanh lần nữa giật lên, ta giận dữ hét toáng: “Ta dù gì
cũng là hoàng hoa đại khuê nữ mà!!!”.
Tiếng hét này vang tận mây xanh, Tiểu Liên ngơ ngác nói: “A,
lão Đại là phái nữ, ta quên mất”.
Niệm Vãn cũng ngơ ngác nói: “Ta cũng quên mất”.
…
Cuối cùng ta chui vào trong kiệu thay quần áo, là một bộ quần
áo vải thô tầm thường. Tiểu Liên và ta cải trang làm một đôi vợ chồng, cậu ta lạnh
nhạt chỉnh cổ áo, cái miệng thúi lại mở ra: “Cải trang làm vợ chồng, chẳng phải
là ta bị lỗ sao!”.
Ta nheo lại mắt, nhưng Niệm Vãn cướp lời: “Sao mà lỗ?!”.
Ta kích động nhìn Niệm Vãn, ngươi rốt cuộc đã phát hiện ra
ta rất tốt phải không, không uổng công ta…ăn ngủ không ở nhà ngươi lâu như vậy.
Niệm Vãn nhìn Tiểu Liên, hai người cười ăn ý, “Phải nói là cực
kỳ lỗ”.
…
Bởi vì người nào đó miệng lưỡi ác độc hãm hại ta, mãi đến
khi tiễn ta đến chỗ cáo biệt, ta vẫn ngoảnh mặt không thèm để ý đến y. Niệm Vãn
nói hết lời nhưng ta vẫn thờ ơ, cuối cùng đành ấm ức nói: “Nhớ trông chừng Tiêu
Linh!”.
Ta ngất, làm gì y cũng không quên chuyện này…
Ta vác rổ rau xanh, suốt quãng đường sải bước đi theo phía
sau Tiểu Liên, cũng rất giống một người vợ nhỏ.
Không có người đi đường nào chú ý tới chúng ta, bởi vì nhìn
chúng ta rất bình thường, bởi vì Tiểu Liên trát phấn lên mặt hóa trang, cũng bởi
vì Tiểu Liên nói ta không cần trát phấn cũng khó nhận ra rồi, nếu trát thêm phấn
nữa sẽ làm quỷ thần thiên địa kinh hãi.
Ta cứ nghĩ rằng cậu ta đang khen ta.
Một lần nữa được quang minh chính đại bước ra phố, gió mát
lưu luyến thổi qua, nhớ đến mấy tháng trước từng bị một con dao cắm vào ngực, cảm
giác như trải qua một thế kỷ. Bên đường là người bán hàng rong vất vả rao hàng,
cô nương kỹ viện đứng gọi khách, lão đánh xe lau mồ hôi nở nụ cười chấc phác nhất,
một cô thiếu nữ nhìn thấy vị công tử tuấn nhã nào đó nên xấu hổ đỏ mặt, một ông
lão ăn xin ôm cháu gái ngồi ven lề, khuyên được đứa bé ăn một miếng cơm, ông
lão cười lên ha hả, toàn bộ nếp nhăn trên mặt đều giãn ra.
Lòng ta đột nhiên tràn đầy nhu tình nồng đậm, những người
này, vì sống mà cố gắng… Dù cuộc sống của bọn họ có lẽ cũng không tốt. Chính biến,
âm mưu, chiến tranh, đã khiến cho bọn họ chịu quá nhiều khổ sở… Ngày mai bọn họ
lưu lạc đến đâu? Có lẽ không có ai biết.
Nhưng cũng bởi vì không biết, nên ta càng phải sống tới ngày
mai để nhìn xem.
Á