àng hôn, cuối cùng đã tới bên ngoài cửa sau
của Tiêu phủ, ta cùng với Xuân Thủy xuống xe ngựa, từ xa đã trông thấy Oánh
Oánh đứng chờ.
“Xuân Thủy!”, nàng lo lắng gọi: “Muội cuối cùng cũng… Vị cô
nương kia là… Thúy Hoa?”.
Ta mỉm cười với Oánh Oánh, đã qua nửa năm, cảnh cũ người cũ,
tất cả đều không có gì thay đổi.
Nhưng ta, đã không còn là Tiểu Kỷ khi xưa.
Tổng quản kinh ngạc nhìn ta, ấn tượng trong mắt lão, ta
chính là Tiểu Thúy Hoa Tử bị tiêu chảy rồi chơi trò mất tích trong Đại Hội Anh
Hùng.
“Khấu trừ tiền lương nửa năm!”, tổng quản gầm thét.
Ta ngây người, tiền tháng của ta a… Tiền a tiền a tiền a…
Ôm lấy bắp đùi tổng quản, ta một phen nước mũi một phen nước
mắt, khóc ròng nói: “Nô tỳ thuở nhỏ nhà nghèo…”.
Chỗ này lược bớt vài đoạn mấu chốt như: phim Hàn, bi tình, bệnh
nan y, sinh ly tử biệt, tai nạn, uẩn khúc.
Tổng quản hiển nhiên có chút động lòng, “Chuyện này… Ta sẽ
không bẩm báo Minh chủ, sau này ngươi phải làm việc đàng hoàng”.
Ta đứng ngẩn người, đây thật sự là quản gia máu lạnh ngày đó
sao?
“Ta có năm mươi lượng ở đây, trước hết ngươi gửi về nhà cho
bà ngoại chữa bệnh đi”.
…
Ta quyết định rồi, sau này phải dựng một gánh hát đặc biệt
chuyên kể chuyện cổ tích, biết đâu chừng có thể chỉ một đêm đã phát tài.
Bà đầu bếp nói: “Ngươi con heo nhỏ này, chạy mất lâu như vậy,
tổng quản không có đánh gãy chân ngươi hả?”.
Bà đang rửa rau, bàn tay to vỗ lên thớt một cái, hai con dao
sáng loáng bỗng nhiên bay lên, ta sợ hãi lui về phía sau một bước, bà đầu bếp
cũng không ngẩng lên nhìn, cứ vậy mà đưa tay đón dao, sau đó chuyên tâm băm thịt.
Ta trơ mắt cục thịt trước mắt dần dần biến thành thịt nát, cẩn
thận nuốt nước miếng, nịnh hót: “Ta chỉ nghỉ dài hạn… Mà, đã lâu không gặp, đao
pháp của lão nhân gia ngài vẫn xuất thần nhập hóa như vậy a”.
Bà đầu bếp đắc ý nói: “Muốn học sao?”.
Ta sợ cắt trúng ngón tay lắm! Trong lòng lầm bầm một câu,
nhưng trên mặt cười nói: “Dĩ nhiên là muốn”.
“Vậy thì bớt nịnh hót đi, làm việc cho ta”.
Ta bĩu môi đến bên cạnh bếp lò ngồi xổm xuống, nhặt lên một
củ khoai tây, dùng sức bào vỏ.
Tại sao ta lại bị phân đến nhà bếp làm việc a… Ta hung hăng
đào một củ khoai tây lên hành hạ.
Đầu bếp nữ liếc ta một cái, giễu cợt nói: “Tổng quản nói,
nhìn ngươi rất ham ăn”.
…
Trong mắt ta, thức ăn đều là rất khêu gợi.
Có lẽ, ta rốt cuộc đã tìm ra một mặt gợi cảm của mình???
* * *
Oánh Oánh và Xuân Thủy đã một năm không gặp nhau, hai người
chui trong chăn líu ríu giống như hai con chim sẻ động dục (*phụt*…). Ta liếc cặp
mắt gấu mèo buồn ngủ, hai vị đại tỷ a, ta phải chờ các ngươi ngủ rồi mới đi ra
ngoài thám thính được, có thể ngủ lẹ giùm ta không…
Ta ở trong chăn cởi lớp áo lót, đột nhiên đụng tới cái vòng
xích trên tay phải, trong lòng thót lên một cái, món đồ chơi này nguy hiểm như
vậy, không biết mình đụng trúng có sao không, cho nên ta cẩn thận sờ sờ thử, cảm
giác trơn nhẵn, ngoại trừ một chút văn hoa cổ in chìm trên mặt trang sức, còn lại
không có gì khác so với những cái vòng bình thường.
Nhưng mà, cởi ra nhìn thử, cái vòng xích này kích thước cũng
không dày lắm, có thể đặt được bao nhiêu cơ quan ám khí bên trong chứ?
Ta âm thầm đánh giá, lúc nhìn lại thì thấy Oánh Oánh và Xuân
Thủy đã ngủ mất, cho nên ta thay quần áo dạ hành, len lén ra khỏi phòng ngủ.
Lại quên không có mang giày, lần này không phải là không muốn
mang giày, mà là ta quên mất…
May là ở thời cổ đại không có mảnh vỡ thủy tinh, ta bộ dạng
xun xoe bắt đầu chạy chậm chậm, đi thẳng tới Yến Linh Cư của Tiêu Linh.
Có một câu nói: Đêm khuya người không yên lặng[1'>.
Nói thế không sai, trong phòng Tiêu Linh vẫn còn ánh nến, ta
dựa người tới cửa, cái lỗ thủng hồi trước đã sớm không còn, nhưng lần này ta đã
có kinh nghiệm, tìm đến cái vị trí mỏng nhất, đủ để dùng sức chọc thủng.
Lúc này chọc thủng thành công, nhưng mà nơi này ban đêm yên
tĩnh, tiếng động phát ra cũng hết sức chói tai.
Ta lập tức cúi người xuống, cảm giác có một luồng chưởng xẹt
qua trên đỉnh đầu, sợ đến mức không dám hít thở.
“Không phải là chàng…”, Tiêu Linh lẩm bẩm, giọng nói ngọt
ngào mà réo rắt thảm thiết.
“Tiểu thư, đã trễ thế này, Dạ công tử ngài ấy…”, là giọng của
Tam Bát Phượng.
“Ta biết… Nhưng mà, nhưng mà chàng đã nói muốn tới gặp ta…”.
Ta bĩu môi, hai người này quả nhiên có cấu kết, Tiểu Dạ Tử
làm hại mỹ nhân si tình đến mức này, xem như không hề đơn giản. Lòng ta khó chịu,
đã sớm quên mất mục đích tới đây, quyết định phải đợi Dạ Kiếm Ly xuất hiện.
“Oa, tiểu thư, có người nhìn lén!”, Tam Bát Phượng thét chói
tai, đoán chừng đã phát hiện ra cái lỗ ta chọc thủng.
Ta liền lăn một vòng trốn vào trong bụi cây, Tiêu Linh phá cửa
sổ ra, rút kiếm đâm. Ta vặn vẹo thân thể thành đủ loại hình hài, khó khăn lắm mới
tránh thoát mấy nhát kiếm.
“Là ai?”.
Ta ôm đầu, không biết mình có bị phát hiện chưa. Đột nhiên
tay phải rờ trúng một vật trơn nhẵn bóng loáng, ta khẳng định mới vừa rồi vật
này không có ở đây, chẳng lẽ là có người cố ý để đây cho ta phát hiện? Trong đầu
ta lướt qua vô số ý n