õ lắm.
“Ngày mai Tiêu cô nương sẽ mở tiệc, sẽ phải gặp cha nàng ấy”.
“Rồi sao?”.
“Ta tới lấy lại mặt nạ”.
“Phòng chứa củi này khóa kỹ, làm sao huynh lấy?”.
“Cô đưa cho ta qua cửa sổ là được mà?”.
“Không được”.
“…”.
“Ta mắc tiểu, làm sao bây giờ?”.
“…”.
“Huynh tới được nơi này, không lẽ không thể cứu ta ra ngoài
sao?!”.
“… Cô cũng đâu có mở miệng cầu xin ta cứu”.
Tên khốn này xỏ lại ta cái câu vừa nãy ta cãi hắn, hồ ly chết
tiệt sao lại nhớ dai như vậy!
“… Cô cũng đâu có mở miệng cầu xin ta cứu”.
Tên khốn này xỏ lại ta cái câu vừa nãy ta cãi hắn, hồ ly chết
tiệt sao lại nhớ dai như vậy!
Ta tức giận căm phẫn, đột nhiên cửa sổ vang lên tiếng động,
dường như bị nạy ra, ta lập tức tràn trề hy vọng, nói không chừng hắn đã bắt đầu
nạy cửa sổ chuẩn bị cứu ta ra ngoài.
Đưa tay sờ sờ vào cái mặt nạ trước ngực, thật ra thì đây vốn
là đồ của hắn, trả lại hắn cũng không sao, ta suy tư. Một lúc lâu sau phía
ngoài cũng không còn tiếng động gì nữa, hắn lại giở trò quỷ gì đây…
Bỗng dưng có một mùi vị nhè nhẹ, từ bên cửa sổ bay đến, mùi
thơm bị lỗ mũi ta níu lại, tham lam hít hít.
Đây là… Thịt kho tàu? Không không không, đây tuyệt đối là sườn
xào chua ngọt!
Ta đi theo sợi dây mùi thơm vô hình trong không khí, bất tri
bất giác đến trước cửa sổ, chăm chú nhìn ra ngoài, mặc dù ánh trăng không sáng
lắm, nhưng ta liếc mắt một cái liền nhận ra đây là sườn xào chua ngọt mà ta mơ
tưởng ngày đêm, khối thịt lắc lắc tạo hình khêu gợi nằm trong đĩa sứ trắng, tựa
hồ đang đợi ta đến sàm sỡ.
Ta tự động vươn ngón tay với tới đĩa sứ trắng.
“Muốn ăn không?”.
“Muốn”.
“Vậy thì đưa mặt nạ đây”.
“…”.
Dạ Kiếm Ly người này thật gian độc! Hắn nhìn thấy ta đói bụng
một ngày, nên mới chuẩn bị cái này làm đòn hấp dẫn trí mạng. Ta chớp mắt nhỏ đầy
tội nghiệp, “Huynh cho ta ăn… A không, cho ta đi ra ngoài đi…”.
“Cô đi ra ngoài không phải là tiếp tục gây họa sao”. Đôi mắt
đẹp của Dạ Kiếm Ly hơi hé mở, lười biếng nói: “Ta không nhất thiết phải cứu cô
một lần nữa”.
“Ta bảo đảm lần sau sẽ cẩn thận mà”.
“Cô bảo đảm với ta làm gì? Ta cứu cô chỉ là do bất chợt cao
hứng thôi, không có ý khác”.
“Biết đâu do huynh nhìn thấy ta nên mới cao hứng thì sao?”.
“…”.
“Huynh muốn mặt nạ không?”.
“Muốn”.
“Cho ta sườn xào đi”.
“…”.
“Mau đi, còn nghĩ gì thế?”.
“Cô không muốn đi ra ngoài nữa sao?”.
“Muốn”.
“Vậy đưa mặt nạ cho ta”.
“Huynh đưa sườn xào cho ta trước, ta liền đưa mặt nạ cho
huynh”.
“…”.
Cái đề tài như thế lòng vòng hết một nén nhang, Dạ Kiếm Ly
không thể nhịn được nữa, rốt cuộc tức giận nói: “Có tin là ta giết cô luôn
không?!”.
Ta lắc đầu, “Không tin”.
Hắn nhướn một bên lông mày mỹ lệ, dường như sắp vén tay áo
lên xông tới làm thịt ta. Ta cười tà ác, như vậy mới đúng là hợp ý ta, huynh
xông vào đi ta liền chạy ra.
Nhưng Dạ Kiếm Ly này là một con hồ ly.
Hắn vươn tay cầm lấy một song cửa sổ, nhẹ nhàng kéo một cái,
khung cửa sổ rắc một tiếng gãy ra.
Lợi hại… Ta trợn mắt há hốc mồm, trong lòng dâng lên linh cảm
xấu. Dây dưa lâu như vậy, Dạ Kiếm Ly lại đột nhiên vui vẻ, e là không phải chuyện
tốt lành gì.
Hắn nhảy vào phòng, tà áo đỏ làm tung lên một lớp bụi. Ta
lui về phía sau một bước, lại thấy trong tay hắn vẫn bưng dĩa sườn xào, trên
khuôn mặt tựa thiên tiên nở nụ cười ngọt, “Ăn đi này”.
Ta không rét mà run, mới vừa nãy ở ngoài cửa sổ giằng co lâu
như vậy cũng không cho ta ăn mà, bây giờ lại nhảy vào cho ta ăn, nghĩ thế nào
cũng thấy có mùi âm mưu. Cho nên ta ngoan ngoãn lắc đầu, “Đa tạ… Hmm… Ta không
đói bụng”.
“Thật sự không đói bụng sao?”.
“Không đói bụng”.
“Cũng tốt”, hắn cười càng thêm ưu nhã, “Nếu không một hồi sẽ
không có mà ăn nữa”.
Ta còn chưa kịp nhận ra những lời này là có ý gì, ngón tay Dạ
Kiếm Ly đã vươn tới bả vai của ta, ta theo bản năng lùi về phía sau một bước,
bàn tay theo thói quen nắm chặt thắt lưng của mình, không cẩn thận kéo phải…
“Viu viu…”
Bà nội nó, hộp ám khí trên đai lưng, Dạ Kiếm Ly sẽ trúng độc
châm mất!
Dạ Kiếm Ly xoay người, động tác nhanh như quỷ mị, nhưng với
khoảng cách gần như vậy, dù có nhanh hơn nữa cũng không nhanh bằng ám khí a.
Quả nhiên động tác của hắn hơi khựng lại, đột ngột té xuống
đất, trong lòng ta run lên, hắn… Chẳng lẽ cứ như vậy mà bị độc châm của ta hại
chết sao…
Ta xông tới giữ lấy vai hắn, lo lắng gọi: “Tiểu Dạ Tử!”.
Hắn bỗng dưng dựa tới, mái tóc đen nhánh xõa ra rũ xuống
trên vai ta, ta ngớ người, thầm nghĩ không hay rồi, nhưng mà đã quá trễ, bả vai
đột nhiên tê cứng. Dạ Kiếm Ly ngẩng mặt lên cười đến gian trá, trong miệng ngậm
một kim châm, dung nhan tỏa sáng gần sát trước mắt ta, tỏa sáng tới mức ta
choáng đầu hoa mắt.
Hắn cười lạnh một tiếng, phun kim châm ra, trong tay cầm cái
kim chân còn lại. Bà nội nó, lại bị lừa rồi, võ công của hắn rốt cuộc cao tới mức
nào a!
“Tiểu Kỷ quả là không tầm thường”, Dạ Kiếm Ly cười khẽ, thật
kỳ quái hắn lại không tức giận, ta dường như có thể thấy phía sau mông hắn đang
len lén vươn ra ngón tay giữa, hưng phấn vung qua vung lại.
Ta bị điểm huyệt rồi, âm thầm than t