g thiếu ta một lời giải thích.” Nguyệt Nhi
nhẹ nhàng một chút: “Chuyện Trữ Tĩnh Cung…”
“Chúng ta cùng đi xem xem.” Hắn nắm lấy eo nàng,
mặc cho nàng nghi hoặc cùng không muốn đã đi đến Trữ Tĩnh Cung.
Trữ Tĩnh Cung…
Nguyệt Nhi nhìn thấy một đôi bích nhân (hai người đẹp đôi) quỳ
rạp trên mặt đất, đối với việc vì sao Sở Hạm biết về Vong ưu cùng Mộng hiền
liền rõ ràng, mặt khác lại có nghi hoặc: “Linh Nhi tỷ tỷ, ngươi vì sao lại ở
đây? Vì sao lại cùng Tả tham tướng?”
“Vấn đề này, để ta trả lời là tốt nhất.” Sở Hạm nâng
Tả tham tướng cùng Linh Nhi dậy.
“Từ bốn năm trước khi tiến nào Tuyên Thành, Tả tham
tướng cùng Linh Nhi công chúa vừa gặp đã yêu, nhưng bất hạnh khi trong mấy năm
qua, chiến tranh không ngừng, hai người rốt cuộc không thể ở cùng một chỗ. Hiện
giờ loạn lạc đã bình ổn, ta liền phái người đi Tuyên Thành đón Linh Nhi công
chúa đến đây, hoàn thành giấc mộng của Tả tham tướng. Bởi vì mấy năm nay Tả
tham tướng ở ngoài quanh năm, phủ đệ chưa xây xong, ta liền lo liệu hôn lễ cho
bọn họ ở trong cung.”
Nguyệt Nhi mân mê cái miệng nhỏ nhắn: “Việc này vì sao
lại gạt ta nói là nạp phi?”
“Ta lừa gạt nàng lúc nào, Tả tham tướng chiến công
hiển hách, phong làm Nam Quận Vương, hắn cưới vợ, chẳng nhẽ lại không phải là
nạp phi?” Nghĩ đến cơ hội này, lừa Nguyệt Nhi gạt bỏ khúc mắc, vẻ mặt hiện rõ
vô cùng đắc ý. (éc
Hạm ca đỉu quá… ha ha)
Nguyệt Nhi khẽ cấu hắn, trong lòng lại ngọt ngào, sau
này có Linh Nhi làm bạn, lại càng vui mừng nhướng mày.
Xuân qua đông tới, năm cũ qua đi năm mới đến…
Sở Hạm tuy rằng quyết liệt, nhưng đích thực là một
minh quân, liêm khiết mà cần cù, dùng người lại vô cùng thích hợp, quốc gia yên
ổn cường thịnh.
Tuy rằng vẫn bất chợt có chinh chiến nhưng coi như
cũng thái bình, cả thành dân rốt cuộc cùng không phân ra như thế nào là Tuyên
Quốc, như thế nào là Sở Quốc.
Sửa sang lại tấu chương là một chuyện Nguyệt Nhi muốn
làm, từ bị động chuyển sang chủ động, thầm nghĩ đa phần là vì hắn mà gánh vác
công việc đó.
Nhưng nàng có một chút canh cánh trong lòng, chính là
ba năm qua, chưa từng sinh hạ lấy một đứa con.
Các đại thần nhìn vào, trong lòng nghĩ hoàng thất lại
có thể không có hậu duệ? Nhiều lần khổ sở khuyên nhủ, muốn Sở Hạm nạp thiếp,
hắn đều cười trừ.
Nàng biết hắn vì lời thề đối với nàng.
Còn đối với hắn mà nói, lại không có việc gì. Nữ tử có
thể chạm vào trái tim của hắn, cho dù không có lời thề kia, hắn cũng chỉ có một
mình Nguyệt Nhi. Hắn không nạp thiếp, nhu cầu đối với nàng lại càng tăng thường
xuyên, mà nàng cũng không kiềm chế khát vọng của mình đối với hắn, bất luận là
trong cung hay ngoài cung, đều có dấu vết ân ái của bọn họ… Nhưng không có con
rốt cuộc cũng làm trong lòng nàng đau đớn. (ặc nghe mà thấy biến thái quá >”<)
Sở Hạm nắm chặt tay nàng, vuốt lên hàng lông mày cau
chặt của nàng, ôn nhu nhìn nhau: “Ta một đời sát phạt, tay đầy máu tươi, nếu
như không có hậu nhân, đó là trên trời phạt ta, nàng không cần phải tự trách?”
(iu
Hạm ca quá >”<)
Nàng mặc dù cười qua, nhưng rốt cuộc cũng không thể
tiêu tan trong lòng.
Một ngày, đang cùng Linh Nhi trêu đùa người con thứ
hai của nàng ta, tiểu tử kia cười đến bị sặc, lại nôn ra sữa, vị sữa xông lên,
làm nàng cảm thấy buồn nôn, vội che miệng đứng dậy chạy ra ngoài, không muốn
đứng nhìn chỗ bị sặc đó. Trước mắt tối sầm lại, ngất đi, cũng may Linh Nhi giữ
chặt đúng lúc, mới không ngã nhào xuống đất.
Rõ ràng lúc tỉnh, hít thấy cả gian phòng đều là hương
thơm nồng nàn của thảo dược.
Ghé mắt, thấy Sở Hạm ngồi ở bên giường, nắm tay nàng,
áp sắt vào hai má hắn, đôi mắt lo âu đỏ đậm không rời khỏi mặt nàng: “Nguyệt
Nhi, nàng rốt cuộc đã tỉnh.” Thanh âm lại có chút nghẹn ngào.
Phía sau hắn một loạt thái y đang quỳ.
Nàng đột nhiên cả kinh, chẳng lẽ mình đã xảy ra chuyện
gì? Bị cái bệnh gì không trị được?
Không đợi nàng nghĩ nhiều.
“Nguyệt Nhi, Nguyệt Nhi của ta…” Lúc hắn ở trước mặt
mọi người, thật cẩn thận ôm lấy nàng, trong mắt có thần sắc phức tạo nàng nhìn
không hiểu được, mơ màng, hắn cuồng nhiệt hôn khắp trán, hai má cùng môi của
nàng: “Chúng ta có hài tử.” Hốc mắt hắn đã ươn ướt.
Trong lúc nàng vẫn chìm trong kinh ngạc nhìn về thái y
phía sau hắn, nhóm thái y cùng kêu lên chúc mừng: “Chúc mừng Sở Vương, chúc
mừng Vương Phi!”
Nàng rốt cuộc khắc chế không được trong lòng mừng như
điên, ôm cổ của hắn, hôn thật sâu lên môi hắn, hắn cũng nhiệt liệt đáp lại
nàng.
Thái y cùng nô tì biết điều lặng yên không một tiếng
động lui ra ngoài.
Không đầy một lát, tin tức này liền truyền ra, người
đến chúc mừng muốn phá tung cả cửa. Thói quen không thích phô trương của hắn có
ngoại lệ khi con trai đầy tháng tổ chức phung phí.
Nguyệt Nhi ôm nhi tử nở nụ cười, nàng có thể cảm nhận
được qua cảm giác sung sướng của người làm cha như hắn. Ở điểm này, hắn cùng
một người làm cha bình thường hoàn toàn không khác nhau.
Sau khi ở nơi này, hắn lại càng thêm chuyên tâm với
công việc tạo người (là
gì thì mọi người tự hiểu a). Mấy năm trôi qua,
