ại sẽ thất thủ?” Sở Hạm bắn tên muốn giết
người không ai sống sót, nhưng ý nghĩ trong đầu lại chuyển, mặt xám như
tro: “Ngươi cố ý, ngươi cố ý…”
“Ngươi không trở lại, ta làm sao mà bắt được tên phản
tặc này?” Mặt Sở Hạm vẫn không lộ chút cảm xúc.
Sở Hạm giơ tay lên, những người liên can đã bị người
đưa xuống, chỉ lưu lại một mình Mỹ Thiền.
Mỹ Thiền đầu tóc tán loạn, quần áo nhàu nát, hai mắt
vô thần, tuyệt đối không giống bộ dáng mới từ Trữ Tĩnh Cung ra. Nàng từ từ
ngẩng đầu, nhìn thấy Nguyệt Nhi ngồi bên người Sở Hạm, đột nhiên cả kinh.
“Ngươi cùng Cô Quân sai khiến tỳ nữ Hương Thảo của
ngươi, giết hơn một trăm binh sĩ của ta bằng thuốc độc, hãm hại Vương phi, còn
có lời gì để nói?” Lần đó đưa Nguyệt Nhi lên đoạn đầu đài nguy hiểm đến thế
nào, làm cho hắn hận đến nghiến răng nghiến lợi.
“Vương Phi?”
“Ngươi là muội muội của Long Cơ, chắc không phải chưa
từng nghe nói qua bốn năm trước ta cưới đệ nhất công chúa Tuyên Quốc Tuyên
Nguyệt Nhi.”
“Nàng chính là Tuyên Nguyệt Nhi…” Mỹ Thiền sững
sờ nhìn Nguyệt Nhi, nàng nghe nói sau khi Sở Hạm cùng Tuyên Nguyệt Nhi đại hôn,
lập tức để Tuyên Nguyệt Nhi cô đơn ở Nam Quận, cả đời không qua lại với nhau.
Lại không dễ dàng nghĩ đến, tiểu nha hoàn gọi Nguyệt Nhi bên cạnh hắn này lại
là Vương phi Tuyên Nguyệt Nhi hữu danh vô thực kia. Nếu biết sớm là nàng, nàng
làm sao mà khinh địch như thế, đem chính mình đặt ở ngoài ánh sáng, mà Cô Quân
không có khả năng không biết, lại dấu giếm nàng. Vẫn cho rằng hắn đối với nàng
tình thâm nghĩa trọng nhưng lột bỏ lớp mặt nạ lại là người vô tình như thế.
Trong lúc này nhất thời mất hết can đảm, trống rỗng yếu ớt ngồi ngay đó: “Ta
chỉ cầu xin được chết toàn thây.”
Ngay buổi trưa hôm đó, đám người Cô Quân bị chém ở
ngoài Ngọ Môn, Mỹ Thiền được một giải khăn trắng hương tan ngọc nát.
Nguyệt Nhi âm thầm nghĩ tới Mỹ Thiền, thai nhi trong
bụng khó sống, chưa xuất thế, lập tức đã đi theo mẫu thân. Nhưng nhìn vào
chuyện này, làm sao lại có thể có lòng dạ đàn bà, cũng chỉ có thể thở dài trong
lòng, không dám biểu lộ ra ngoài.
Sở Hạm nắm tay Nguyệt Nhi bước xuống bậc thềm, chậm
rãi đi tới hoa viên.
Hắn đứng lại, cúi đầu nhìn nàng, con ngươi đen như mực
lại sáng như sao, tựa tiếu phi tiếu: “Vì sao lại không hỏi ta đây trong hơn một
tháng đã ở nơi nào?”
“Ở đây chàng là Vương, đương nhiên công chuyện bận
rộn…” Nói đến đây lập tức cứng lại không nói được nữa, nhìn lưu luyến bụi hoa
không biết đang nghĩ gì. (Đổi cách xưng hô thôi, chấp nhận nhau rùi mờ :”>)
Sở Hạm khóe miệng khẽ động lại cười: “ Đây không giống
với nàng.”
Nguyệt Nhi ngẩng đầu lên, cười nhìn hắn: “Nam nhân
không phải đều thích nữ nhân nịnh hót sao?”
Hắn há mồm cười to, cởi mở mà hào sảng làm cho nàng
ngầm chờ đợi. Ngón tay đảo qua môi nàng: “Ta thích con người ngực của nàng,
không thích nàng giả bộ.”
Nàng nhẹ nhíu mày: “Vậy chàng ở nơi nào chứ?”
“Chuyện ở Trữ Tĩnh Cung ngày ấy, sau khi nàng đập vỡ
đàn rồi rời đi, ta ngay trong đêm rời khỏi kinh thành. Đều không phải giống suy
nghĩ của nàng, ngủ lại Trữ Tĩnh Cung.”
Ngày trước theo như lời Mỹ Thiền, Sở Hạm chưa từng để
nàng thị tẩm, hóa ra đều không phải là lừa gạt Cô Quân. Cô Quân biết thái độ
làm người của Sở Hạm, hơn nữa cũng biết việc hắn xuất chinh, cho nên cũng không
nghi ngờ. Trái lại là nàng đa nghi, tỏ ra lòng dạ hẹp hòi, trên mặt có chút
không nén được giận.
“Nguyên lai mọi chuyện Cô Quân làm, đều ở trong lòng
bàn tay chàng. Việc tú nữ chàng tính xử trí như thế nào?”
“Các nàng sớm đã không ở trong cung.” Hắn không để ý
đến nàng đang ghen ghét, chính bởi vì yêu, mới có thể để ý hắn có nữ tử khác.
Cũng như khi hắn bắt gặp nàng cùng Cô Quân ở cùng một chỗ, ghen tị như điên
cuồng.
Quả thật làm cho nàng bất ngờ.
“Ngày ấy ta dẫn tướng sĩ đi theo, đã đem các nàng
thưởng cho các tướng sĩ vào cung.”
Nàng hé miệng cười khẽ, hóa ra tất cả cũng chỉ là
chính nàng tự tìm tức giận, ôm vòng lấy bên hông hắn, tựa vào trong lòng ngực
hắn.
“Nàng thiếu ta một lời giải thích.” Hắn quay người,
làm cho nàng nhìn thẳng vào hắn.
“Cái gì?”
“Vong ưu cùng mộng hồn!”
Đây cũng là điều nghi hoặc trong nội tâm của nàng:
“Chàng cũng biết?”
“Vì sao phải làm như vậy?”
“Ta ở trên Kim Điện đã nói ra vẫn đề, đáp án chính là
ta.” Nàng không thể chia sẻ hắn cùng một nữ nhân khác.
Hắn cười cúi người xuống, hôn nhẹ lên môi nàng một
chút: “Sau này không được dùng nữa.”
“Vì sao lại có thể mất đi hiệu lực?” Nếu không sao
sáng nay nàng đã tỉnh lại, mà hắn cũng không có quên nàng.
“Từ lúc nàng say rượu ở trong bụi hoa kia, ta đã đổi
đi thuốc trong bình.” Đêm đó sau khi gã sai vặt nhặt quần áo lên, quay lại rất
nhanh, đưa một cái túi dệt màu vàng kim giao cho hắn.
Hả?
Nàng sửng sốt, đêm đó say rượu, cảm thấy có người ôm
nàng, vẫn cho rằng đang nằm mơ, không ngờ… Như vậy xiêm y trên người nàng cũng
không phải Tiểu Uyển… Mặc dù lúc này đã cùng hắn trở thành vợ chồng, nhưng vẫn
ngượng ngùng. “Làm sao chàng biết đó là Mộng hồn cùng Vong ưu?”
Hắn cười nhưng không đáp.
“Chàng cũn
