g Lệ Lệ cười nhạt: "Không có gì? Chỉ muốn làm việc gì
đó trong ngày sinh nhật thôi ạ." Truyện được chia sẻ tại:
Giang Lệ Lệ vừa định nổi giận, Lạc Trạch đã kéo cô vào trong ngực liếc
mắt nhìn Lạc Anh sau đó nhẹ giọng nói: "Bà xã, người trẻ tuổi, cứ để bọn chúng chơi, chúng ta đi trước."
Nói qua Lạc Trạch nhìn lướt qua đám người ở chỗ này sau đó kéo ra nụ cười cuối cùng kéo Giang Lệ Lệ rời khỏi biệt thự của mình.
Lạc Anh nhìn mấy người tại chỗ, đi tới, một thân sốt cà chua, quan sát mấy người, sau đó nói.
"Thế nào? Còn ở lại chỗ này chờ chọn phò mã ư, không nhìn thấy phò mã đã có thí sinh?" Lạc Anh nói rồi chỉ vào Kiệt Thụy trên sân khấu, một dạng chật vật không chịu nổi.
Lãnh Thiên vụng trộm nhìn Phàm Niệm Ngự, Bạc Dực cũng liếc mắt quan sát.
Phàm Niệm Ngự nện bước chân đi tới, khóe miệng cười chói mắt, anh đưa
ngón tay ấm áp ra lau chùi nước cà chua trên mặt Lạc Anh. Thanh âm âm
trầm lạnh lùng.
"Lạc Anh, tối nay là một lần cuối cùng anh dễ dàng tha thứ cho em, tự
giải quyết cho tốt." Con mắt Phàm Niệm Ngự lạnh lùng nhìn chằm chằm
khuôn mặt bẩn thỉu của Lạc Anh nói. Nhưng thanh âm lạnh lẽo này lại
xuyên thấu vào xương người khác.
Kiệt Thụy đứng ở trên sân khấu nhìn hai bọn họ, thấy người đàn ông kia
rất cường hãn, chuyện có chút khó giải quyết, mình thế nhưng thương Lạc
Anh.
Lạc Anh mở to hai mắt nhìn Phàm Niệm Ngự, khuôn mặt nhỏ mỉm cười, sau đó thanh âm lạnh nhạt nói: "Sao lại dễ dàng tha thứ cho tôi, tôi không nhớ rõ tôi có chọc tới anh? Cam kết khi còn bé tôi cũng đã thực hiện. Hiện
tại còn có cái gì phải tự giải quyết cho tốt"
Phàm Niệm Ngự duỗi bàn tay, kéo Lạc Anh ôm vào trong ngực, môi mỏng dán
chặt bên tai Lạc Anh, hơi thở lạnh lẽo truyền vào trong lỗ tai Lạc Anh.
"Anh nói rồi, đời này em tồn tại chỉ bởi vì anh, em là của anh, để cho
anh nghe em là của người khác, anh sẽ trừng phạt em. 30 Trừng phạt, biết không? Lạc Anh của anh." Thanh âm lạnh lẽo như băng của Phàm Niệm Ngự
Băng xuyên thấu qua màng nhĩ Lạc Anh, làm cho thân thể cô không nhịn
được run lên.
Lạc Anh chỉ cảm thấy giọng nói rét lạnh như hầm băng ngàn năm. Cô biết
anh tức giận, nhưng tại sao, cô cố tình không muốn nhận thua. Tại sao
chứ? Anh và các cô gái khác mập mờ, Lạc Anh, mày không phải được chịu
thua, không phải cúi đầu. Lạc Anh khẽ lui ra một bước nhìn Phàm Niệm Ngự nói.
"Anh ấy chính là bạn trai tôi, mặc dù chúng ta lớn lên cùng nhau, nhưng
tôi kết giao bạn trai anh không thể cản." Lạc Anh không có nhìn anh, bởi vì cô càng ngày càng sợ nhìn thẳng vào đôi mắt tuấn mỹ lạnh lùng khiến
cô cảm giác chột dạ, cô không biết vì sao có loại cảm giác này.
Phàm Niệm Ngự nhàn nhạt nói hai chữ, liền bước ra khỏi biệt thự.
"Nhớ kỹ"
Lãnh Thiên cùng Bạc Dực liếc mắt nhìn người đàn ông đứng ở trên sân khấu cuối cùng cũng đi ra ngoài, Kiệt Thụy nhìn bóng lưng Lạc Anh bất đắc dĩ thở dài một cái. Sinh nhật trôi qua rồi, Lạc Trạch phong tỏa tin tức rất nhanh, hơn nữa phóng ra tin tức, chỉ là một trò chơi khảo nghiệm. Cứ thế dàn xếp.
Lạc Anh ngồi ở phòng làm việc, bận rộn chuyện của mình, nhìn những bản hợp đồng này là cô cảm giác đầu mình cũng sắp nổ tung. Lạc Anh hung hăng khép hợp đồng lại, khẽ nhấc con ngươi nhìn vẻ mặt thoải mái của Kiệt Thụy đang xem tạp chí người mẫu, uống cà phê.
"Kiệt Thụy, buổi tối chúng ta ra ngoài chơi một chút đi." Lạc Anh mệt mỏi dựa thân thể về phía sau duỗi cái lưng mệt mỏi, nhìn Kiệt Thụy nói. Cả ngày ngồi như vậy, sớm muộn gì cũng bị bại liệt, nên đi ra ngoài hoạt động một chút.
Kiệt Thụy nhẹ nhàng liếc cô một cái để tạp chí xuống, liếc một nửa tài liệu và hợp đồng còn dư lại, sau đó giương cằm.
"Tốt, nhưng em phải xử lý cái này trước. Ai da, thì ra là gia sản bạc triệu mệt mỏi như thế, Lạc Anh ơi, anh rất thương em, buổi tối dẫn em đi vui vẻ." Kiệt Thụy gương mặt đau lòng nói.
Lạc Anh thưởng cho anh một cái mắt lạnh sau đó cầm tài liệu lên tiếp tục công việc, tại sao lúc cha làm không có những chuyện này, mình vừa nhậm chức thì lắm chuyện phiền toái vậy. Thật là không hiểu. Thôi, nên xử lý nhanh lên, những thứ này phải làm trong một tuần lễ, một ngày xử lý tốt, còn dư lại chút thời gian.
Kiệt Thụy liếc Lạc Anh một cái sau đó tiếp tục lật xem tài liệu, gần đây anh đã điều tra rõ ràng tư liệu về Phàm Niệm Ngự, tên kia có thực lực trong giới hắc đạo, thật khó giải quyết. Lạc Anh à, anh nên giúp em như thế nào đây? Khi Lạc Anh đau khổ sửa sang lại thì Kiệt Thụy cũng đồng thời lâm vào trầm tư.
Rốt cuộc trước lúc trời tối Lạc Anh cũng xử lý tốt, cổ cũng sắp rớt, cô đứng lên, miễn cưỡng duỗi lưng, nhìn Kiệt Thụy trên ghế sa lon, dựa vào chi mà lại ngủ thiếp đi.
Lạc Anh nhẹ nhàng đi tới, tóm lấy tạp chí, che miệng cười sau đó cúi người xuống, nhắm ngay lỗ tai anh hô to.
"Động đất rồi"
"Hả? Động đất, chạy mau." Kiệt Thụy bật phắt dậy sau đó nhìn trái nhìn phải, cuối cùng nhìn thấy Lạc Anh ôm bụng cười đến sắp nghẹt thở. Con ngươi Kiệt Thụy trầm xuống, không ngờ cô gái nhỏ này dám đùa bỡn mình.
"Lạc Anh à, đừng làm anh sợ như vậy, người dọa người, hù chết người." Gương mặt Kiệt