vỗ bờ vai anh. Sau đó chỉ về phía trước nói: "Đi thôi, trạm tiếp theo"
Hai người đang đi dạo một ngày ở phố quà vặt, bụng cũng thỏa mãn, còn chụp mấy tấm hình. Hai người bắt đầu thảo luận ở bên ngoài thang máy khách sạn.
"Ai chà, em xem em đi, Lạc Anh, em thật hài hước, sao lại nghĩ là con bọ ngựa chứ? Má ơi, vui chết anh rồi." Kiệt Thụy cầm tấm hình trong tay cười to nói. Đây là một tấm Kiệt Thụy trộm đồ ăn của Lạc Anh, Lạc Anh tức giận giơ hai ma trảo chạy đuổi anh, không nghĩ tới, một màn này bị kẻ yêu thích chụp ảnh chụp lại, Kiệt Thụy dứt khoát cất giấu, thỉnh thoảng nhạo báng Lạc Anh, bởi vì động tác của hai người thật sự là khôi hài. Đôi tay Kiệt Thụy nắm lại gương mặt cầu xin tha thứ, gương mặt Lạc Anh hung ác giống như muốn giết anh.
Ánh mắt Lạc Anh len lén liếc qua hình bị Kiệt Thụy giơ lên, con ngươi đảo một vòng, liền bắt đầu nhảy tưng giơ tay đoạt lấy.
"Úi chà Lạc Anh, em dám đánh lén. Muốn, không có cửa đâu, anh muốn đưa lên internet. Em là kẻ mặt người dạ thú." Kiệt Thụy rất linh hoạt tránh ra. Trong tay vung vẫy tấm hình nói.
Mặt người dạ thú? Lạc Anh co rút khóe miệng, học ai vậy? Đôi tay Lạc Anh chống nạnh. Gương mặt tình thế bắt buộc.
"Kiệt Thụy, mau đưa cho em, nếu không đừng trách em không khách khí." Nói qua liền vén tay áo lên, muốn liều mạng với anh.
Kiệt Thụy khinh thường, mắt trợn trắng: "Cũng không cho, muốn thì tự mình tới lấy" Đối với Kiệt Thụy khiêu khích, Lạc Anh hận nghiến răng. Chạy xông tới phía anh. Hai người đang đánh nhau ở trong hành lang.
Đầu Lạc Anh thật nhỏ, căn bản sờ tấm hình cũng không sờ được. Lạc Anh tức giận, hai người đều thành tiêu điểm, Lạc Anh nhìn mặt Kiệt Thụy hả hê, khóe miệng cười gian.
"A" Kiệt Thụy đau kêu một tiếng, nhưng hình lại ném ở trên đất. Kiệt Thụy ôm chân đáng thương của mình nhìn Lạc Anh.
"Anh nói này, em cũng quá ác độc." Gương mặt Kiệt Thụy oán giận.
Lạc Anh cười với anh, vừa muốn đi tới nhặt tấm hình lên, đã nhìn thấy một đôi giày cao gót màu đỏ, tay nhỏ bé nhặt lên tấm hình, Lạc Anh nhìn theo lên trên, Lục Tâm.
Lục Tâm nhặt tấm hình lên nhìn động tác của hai người, cười duyên ra tiếng. Sau đó cho Phàm Niệm Ngự nhìn xem.
"Lạc tổng, hôm nay tâm tình không tệ à, tấm hình này là cố ý." Lục Tâm khoát khoát tấm hình trong tay nhìn vẻ mặt bức bách của Lạc Anh nói.
Phàm Niệm Ngự chỉ liếc mắt một cái rồi híp chặt đôi mắt chim ưng, chỉ một cái liền dời ánh mắt sang nhìn hai người đối diện.
Kiệt Thụy để chân của mình xuống đi tới bên người Lạc Anh, sau đó cố ý đem môi mỏng đặt ở trên lỗ tai Lạc Anh, thật ra thì nói: "Lạc Anh, không cần hình?"
Lạc Anh quay đầu nhìn Kiệt Thụy, ý là: tại anh xỏ lá.
Kiệt Thụy nhún nhún vai bất đắc dĩ: có quan hệ gì với anh?
Lạc Anh trừng mắt liếc anh một cái sau đó đi tới, cầm lấy tấm hình trong tay Lục Tâm. Gương mặt lạnh lùng.
"Không phải cố ý, bị người chụp lén, giữ làm kỷ niệm." Lạc Anh bỏ hình vào trong túi da, sau đó rất rộng rãi nói, cuối cùng ưu nhã xoay người rời đi, kéo cánh tay qua Kiệt Thụy đi vào trong thang máy.
Lục Tâm nhìn bóng lưng Lạc Anh môi đỏ mọng khẽ giơ lên, sau đó nhẹ giọng nói: "Chúng ta cũng đi qua đi."
Bốn người ở bên trong thang máy, không khí rất quỷ dị. Kiệt Thụy mấp máy môi mỏng, sau đó gõ đầu Lạc Anh, nhìn lên, Lạc Anh nổi giận.
"Làm gì? Cũng không phải là mõ." Lạc Anh cho anh một cái xem thường.
Kiệt Thụy hơi sững sờ. Nhìn Lạc Anh nói: "Mõ, đó là cái gì?"
Khóe miệng Lạc Anh co giật, sau đó vòng quanh người anh, khóe miệng khẽ giơ lên.
Kiệt Thụy hơn bối rối, nhìn Lạc Anh chờ Lạc Anh nói chuyện.
"Cá chết" Lạc Anh đáp trả rất đơn giản, Lục Tâm cũng không nhịn được co giật khóe miệng, đứa trẻ chính là đứa trẻ, hỏi vấn đề cùng trả lời đều tính trẻ con.
Kiệt Thụy hiểu gật đầu một cái, ngay sau đó lại lắc đầu: "Không đúng, vậy em chỉa vào người anh làm gì?"
"Anh chính là cá chết" Lạc Anh không keo kiệt chút nào, giải thích.
Lúc này Kiệt Thụy mới phản ứng được, anh kìm nén bực bội nhìn Lạc Anh, Lạc Anh nhìn bộ dạng cam chịu của Kiệt Thụy, sau đó quay đầu thì đối mặt với Lục Tâm. Lạc Anh mở trừng hai mắt sau đó mở miệng quan tâm.
"Lục tiểu thư, thân thể tốt hơn nhiều rồi chứ?"
Lục Tâm lúng túng gật đầu một cái, khuôn mặt nhỏ lập tức đỏ.
"Ách, ừ, tốt hơn nhiều." Lục Tâm đỏ mặt, lúng túng nói.
Lạc Anh thấy thế càng thêm ghét. Nhìn khuôn mặc cô ta càng lúc càng đỏ, sau đó nói: "Đã vậy, ngày mai tôi hi vọng hơ khô thẻ tre, Lục tiểu thư, có thể không?"
Lục Tâm gật đầu, cô không hy vọng lần du lịch này kết thúc, chỉ cần xong việc thì đại biểu quan hệ giữa cô ta và Phàm Niệm Ngự cũng kết thúc.
"Tốt, tôi nỗ lực" Lục Tâm nhẹ giọng nói.
Lạc Anh khẽ cau mày cô ta đúng là không muốn ở lại, thanh âm bén nhọn vài phần.
"Lục tiểu thư, tôi muốn không phải nỗ lực, mà là phải, cô là một diễn viên có thực lực. Về phần diễn, phải hơ khô thẻ tre, nếu như chụp không tốt, tôi cũng sẽ hơ khô thẻ tre, cô hiểu ý của tôi không? Là khiến người xem cảm thấy cô diễn rất tốt, hay là như thế nào, tự cô lựa chọn, vô luận thế nào thì ngày mai cũng phải hơ khô thẻ tre, tôi không nhận đổi diễ