XtGem Forum catalog
Nhàn Thê Bất Hạ Đường

Nhàn Thê Bất Hạ Đường

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323703

Bình chọn: 7.00/10/370 lượt.

Ý liếc mắt nhìn cô ,“Cậu cũng không phải nam sinh, cậu làm sao biết bọn họ không làm?”

Bạch Nhạc Ninh cứng lưỡi cả nửa ngày, bỗng nhiên nghĩ đến một vấn đề, “Trước không nói cảm giác của tớ với hắn…… Cậu từ nơi này mới biết được Lục Vịnh là người thừa kế của Lục thị ? Chỉ học cùng nhau một năm tiểu học, thời gian dài như vậy không gặp mặt, biến hóa lớn như vậy, nếu không phải hắn nói câu kia ‘Ngốc Ninh Ninh’ làm cho tớ khắc sâu ấn tượng, tớ cũng không biết hắn là ai đâu!”

Trần Hiểu Ý tới gần nàng, thần thần bí bí nhỏ giọng nói:“Cái tên họ Hồng kia nói cho tớ biết .”

“A?” Bạch Nhạc Ninh không hiểu ra sao, thẳng đến khi thấy ánh mắt của bạn tốt Ý Ý có chút ám muội, mới bừng tỉnh đại ngộ,“A! Hồng học trưởng? Hắn? Nhưng là tớ không có phát hiện…… Khoan đã, hay là các cậu……”

“Cậu cùng lão trúc mã nhà cậu lăn lăn trên giường hai ngày liền, chúng tớ đã muốn hẹn hò được một lần rồi.” Trần Hiểu Ý bĩu môi, “Rất thuần khiết, tuyệt đối không hạn chế cấp động tác, tớ hỏi cái gì, hắn trả lời cái đó, hắn tưởng phao ta, cho nên đã biết đều bị ngôn, ngôn vô bất tẫn!”

Bạch Nhạc Ninh xấu hổ cúi đầu,“Cái gì chứ, làm cho tớ còn đang áy náy, cảm thấy cậu vừa mới thất tình, hai ngày nhất định không vui ai ngờ đến cậu……”

Trần Hiểu Ý xoắn xoắn sợi tóc ra vẻ phong tình vạn chủng,“Tớ là ai chứ? Bởi vì thất tình việc nhỏ như vậy mà không gượng dậy nổi sao? Buồn cười! Đi, tớ mang cậu đi uống cà phê!”

“Tiết sau không có lớp hả?” Bạch Nhạc Ninh nhớ mang máng Trần Hiểu Ý có nói qua, giáo sư lớp tiếng Anh của bọn họ là một người tuổi trẻ nhưng cực kì nghiêm khắc, chuyên môn tìm cô để gây phiền toái.

“Ai them quan tâm!” Trần Hiểu Ý đột nhiên mặt đỏ lên, phẫn nộ chỉ lên trời, chửi ầm lên,“Đúng là một tên hỗn trướng mà, dám đem tiếng Anh của tớ ra chê cười, tớ không thèm sợ hắn, tớ cùng hắn nhất quyết không chung một bầu trời! Cái gì chó má giáo sư chứ, hỗn đản, đồ mặt người dạ thú!”

Bạch Nhạc Ninh thật kinh ngạc, Trần Hiểu Ý là mê chút, bình thường cũng không giữ được mồm miệng, nhưng mà Bạch Nhạc Ninh chưa từng gặp qua cô đối người nào phản cảm như vậy, thậm chí ngay cả những lời thô tục nhất cũng nói ra được. Phải biết rằng, người bạn tốt này của cô thoạt nhìn thì thấy luôn là cái bộ dạng cái gì cũng không để ý, nhưng bên trong là một người rất truyền thống, tuyệt đối tôn sư trọng đạo, trước mặt người bên ngoài, vẫn là hình tượng lạc quan sáng sủa, trừ bỏ có vẻ thường hay thay đổi bạn trai.

Lúc trước khi Bạch Nhạc Ninh cùng Trần Hiểu Ý cùng học một lớp, cho dù giáo viên có làm chút chuyện quá phận, cô cũng không có phản ứng kịch liệt như hôm nay vậy, nhiều lắm cũng chỉ càu nhàu vài tiếng, oán giận vài câu mà thôi.

Hôm nay Bạch Nhạc Ninh mặc dù biết bên trong nhất định có nguyên nhân khác, nhưng ngại làm cho bạn tốt thình lình phát ra lửa giận, chỉ tạm thời áp chế nghi hoặc trong lòng, thuận theo cùng Trần Hiểu Ý rời đi trường học.

Chân thành hy vọng rằng bạn tốt sẽ không thật sự bởi vì vậy mà bị rớt một môn vô cùng quan trọng của ngành.

Ai biết, vừa đi ra khỏi cửa, liền đụng phải Lục Vịnh.

Bạch Nhạc Ninh đối với hắn không có chút hảo cảm nào, vì thế áp dụng phương thức làm như không thấy, vừa đi qua hắn mấy bước, cánh tay của cô đã bị Lục Vịnh bắt được.

“A, Ninh Ninh ngốc biến thành người mù hồi nào vậy?” Lục Vịnh càu càu tóc, túm tay của Bạch Nhạc Ninh nói nhỏ.

Bạch Nhạc Ninh vài lần giãy không được, khẽ nói: “Buông tay!”

Trần Hiểu Ý thấy Lục Vịnh như vậy, nhịn không được ra tiếng bên vực bạn mình, “Lục Vịnh, cậu làm gì vậy? Buông Ninh Ninh ra, không thấy được nó đau đến mức muốn khóc luôn rồi hả?”

Lục Vịnh “Xích” một tiếng, cũng buông lỏng tay ra một chút.

Bạch Nhạc Ninh nhu nhu cánh tay, không nghĩ cùng hắn liên hệ cái gì, cho nên chỉ trừng mắt liếc hắn một cái, kéo tay Trần Hiểu Ý chuẩn bị rời đi, nhưng Lục Vịnh lại chắn trước mặt các cô, nghiêm mặt hỏi: “Các cậu tiết sau không có lớp sao? Muốn hay không ngồi xuống một lát, chúng ta ôn lại chuyện cũ?”

Trần Hiểu Ý nhìn Bạch Nhạc Ninh liền mở miệng trước nói:“Thôi đi, ai là bạn học cũ với cậu chứ? Còn ôn chuyện, cậu có chuyện cũ nào không mà nói? Tớ nhớ rõ, chúng tớ cùng người nào đó học chung chưa tới một năm, hơn nữa lúc ấy……” Cô cố ý dừng một chút, “Lúc ấy người nào đó vẫn là cái tên đầu to, lại xấu như quỷ, bắt nạt con gái nhà người ta, còn lưu lại nước mũi nữa chứ!”

Bạch Nhạc Ninh xì một tiếng nở nụ cười, “Thực sự có lưu lại nước mũi nữa hả?”

Trần Hiểu Ý làm như có thật,“Đương nhiên, tớ nhớ rất rõ ràng!”

Lục Vịnh sắc mặt lúc xanh lúc trắng luân phiên hiện lên, mất rất lớn khí lực, mới nhịn xuống không dùng nấm đấm để tiếp đón Trần Hiểu Ý, hắn hít sâu vào một hơi, đưa ra một chút tươi cười rất khó coi, “Đó là chuyện khi nào nhỉ, cậu còn có thể nhớ kỹ như vậy, bất quá……” Hắn cường điệu, “Tôi đã muốn tốt nghiệp đại học, so với các cậu còn nhanh hơn một năm!”

Trần Hiểu Ý khoa trương ngạc nhiên la lớn,“Thiệt hay giả? Ha ha, Ninh Ninh cậu thấy buồn cười không chứ, nguyên lai ở nước ngoài đơn giản như vậy là có thể lấy được bằng cấp? Sớm biết như vậy tớ cũng nên xuấ