t ngoại một chút, nói không chừng giống như ai đó, cũng có thể lấy hai bằng bác sĩ!”
Bạch Nhạc Ninh lôi kéo Trần Hiểu Ý quần áo, ý bảo cô nói ít đi vài câu, các cô không cần phải cố ý đi trêu chọc Lục Vịnh, huống chi sắc mặt của đối phương đã muốn rất kém, nếu như hắn muốn động thủ, các cô mặc dù có hai người, nhưng làm sao có thể chiếm thế thượng phong.
Tiếp thu ý kiến của bạn tốt, Trần Hiểu Ý tiêu sái phất tay, đuổi Lục Vịnh như đuổi ruồi bọ,“Chúng tôi còn có chuyện phải đi trước, hẹn gặp lại, Lục, học, dài” Ba chữ cuối cùng cô nói rất lớn tiếng, trong giọng nói còn mang theo vài phần khiêu khích.
Ai ngờ Lục Vịnh cũng không để ý tới khiêu khích của cô, chỉ xoay người nhìn Bạch Nhạc Ninh, bí hiểm cười, “Vị hôn phu của cậu gọi là Bạc Cạnh phải không? Nếu như tôi nhớ không lầm, trước kia hắn còn tham gia họp phụ huynh của cậy, cậu cùng ba cậu tin tưởng hắn đến vậy sao? Ha ha, một người đàn ông nếu muốn có được thành tích, biện pháp tốt nhất chính là thông qua phụ nữ? Cậu thật không sợ…… Hắn ngầm chiếm đoạt tài sản Bạch gia sao, sau đó phát triển sự nghiệp của hắn?”
Bạch Nhạc Ninh mở miệng thở dốc, nhưng không biết vì sao, lời muốn nói đã đến bên miệng nhưng lại không nói được.
Cô nhớ tới mấy ngày hôm trước ba ở trên bàn cơm có nói qua vài người bạn trong thương giới, cũng có trường hợp là dẫn sói vào nhà, bị con rể nuốt lấy cổ phần công ty xong, liền cùng con gái hắn hôn.
Lúc ấy ba còn cười Bạc ca ca nói: “Tiểu Cạnh, con không phải là loại lang sói như vậy chứ?”
Bạch Nhạc Ninh lúc đầu còn đem chuyện này nghe như chuyện cười, nhưng hiện tại Lục Vịnh nói chắc chắn như vậy, cô nhịn không được mà nghi ngờ, hay là ba mình khi đó nói chuyện này muốn nhắc nhở Bạc ca ca? Hoặc là, nhắc nhở chính mình? Không đúng, Bạc ca ca không phải loại người như vậy! Như vậy trong lời nói của Lục Vịnh đến tột cùng là chuyện gì? Ba ba vì cái gì mà muốn nói như vậy? ( =.= buồn NN quá!)
Mắt thấy vẻ mặt Bạch Nhạc Ninh dao động không ngừng, còn kèm theo không ít nghi ngờ, Lục Vịnh biết mục đích của hắn đã đạt được một nửa, vì thế cuối cùng ném một câu “Có nghi vấn chuyện gì có thể tới hỏi tôi”. Sau đó, liền hướng các cô cười cười, hai tay cắm vào túi quần, mười phần lưu manh cất bước bỏ đi.
Trần Hiểu Ý hoàn hồn, chấn kinh vỗ vỗ ngực nói:“Yêu thọ nga! Cá tên kia đang yên đang lành, làm gì mà cười âm hiểm như vậy?”
Nghĩ nghĩ, cô lại đối với Bạch Nhạc Ninh nói: “Đừng nghe hắn nói bậy, hắn là tên tiểu nhân, cậu không được trúng kế của hắn! Tớ cảm thấy, Bạc Cạnh tuy rằng là người có chút giả dối, nhưng mà năng lực quả thật không sai, hắn không cần phải chiếm công ty nhà cậu! Hơn nữa nếu không có hắn, Bạch thị nhà cậu có thể phát triển đến bây giờ sao?”
“Tớ biết, bất quá tớ có điểm lo lắng……” Bạch Nhạc Ninh thì thào tự nói sửng sốt một hồi lâu, đột nhiên kiên định đối Trần Hiểu Ý nói: “Tớ đương nhiên tin tưởng Bạc ca ca, nhưng Lục Vịnh nói như vậy, nhất định là trong công ty của ba tớ, có người nói xấu Bạc ca ca, sau đó mới rơi vào tai của hắn! Không được…… Ý Ý, tớ muốn đi công ty, không thể cùng cậu đi uống cà phê !”
Trần Hiểu Ý vỗ sau lưng cô, “Ai, tớ sớm rõ ràng cậu là người coi chồng trọng hơn bạn! Được rồi, đi đi, đi đi, tớ không ngăn cản cậu đâu!”
Bởi vì Bạch Nhạc Ninh chỉ có hai lớp, cho nên cô kêu một chiếc xe, đi thẳng đến toàn nhà Bạch thị, cũng không cần lo lắng đi học muộn.
Từ lúc đại học, thời gian rãnh rỗi của Bạc Nhạc Ninh còn nhiều hơn so với lúc trước, bình thường khi cô không có lớp cũng không cần cùng Trần Hiểu Ý cùng nhau đi dạo, thì cô sẽ chạy đến Bạch thị, quấn quít lấy Bạc Cạnh cùng cô nói chuyện, hoặc nhàm chán đi đông đi tây đi dạo một chút, tiêu phí bớt thời gian.
Dù sao Bạch Nhạc Ninh tự nhận mình cũng không phải cái loại học sinh ham học, công khóa cái gì, chỉ cần qua được là tốt rồi, Bạc Cạnh cùng Bạch cha yêu cầu cũng không cao.
Cũng do như thế, trong đại sảnh của Bạch thị hai nhân viên tiếp tân đã sớm biết Bạch Nhạc Ninh, đồng thời cũng đều biết cô đã cùng phó tổng tài soái ca không có thiên lý đính hôn, hai người còn rất ân ái nữa.
Tình yêu lãng mạn, mỗi người đều thích nghe cũng thích truyền tai nhau, bởi vậy các cô tiếp tân đều thích bát quái mỗi khi có thời gian, sẽ đem việc này nói ra, thuận tiện chia xẻ một chút tâm sự của mình.
“Tôi nói cô nghe, tiểu công chúa của Bạch thị chúng ta, bộ dạng đẹp mặt cũng thôi thì, dù sao thiên kim tiểu thư xinh đẹp cũng rất nhiều, nhưng mà số mạng cũng tốt lắm!” Nhân viên tiếp tân đang nhàn rỗi không có việc gì, thấy toàn bộ đại sảnh cũng chưa đến vài người, càng không có người ở chú ý bên này, nhịn không được nói với hậu bối mới đến, tinh thần bát quái liền nổi lên.
Người mới bị mê hoặc, “Số mạng tốt?” cô là người mới, mới đi làm ngày đầu tiên, cho nên không hiểu được ý của tiền bối.
Tiền bối ất nói tiếp hỏi: “Chúng ta Bạc Cạnh, Bạc phó tổng tài cô biết chứ?”
Bạc phó tổng? Cô đương nhiên biết! Hơn nữa còn rất rõ, cô quả thực biết rất rõ !
Người mới lập tức gật đầu, vẻ mặt mộng ảo, “Hảo soái, thật trẻ tuổi…… Ngày hôm qua anh ấy còn nhìn em cười! Em,