p úng nửa ngày: “Nàng muốn đá ta…”
Sư phụ gật gật đầu, giống như trong nháy mắt hiểu rõ mọi chuyện, hắn đi về trước hai bước nói: “Mở chân ra.”
Bốn phía là tiếng hít mạnh không khí, ta không rõ chuyện gì, tạm thời dừng khóc, cọ cọ trên người sư phụ thay đổi tư thế, quay đầu nhìn người đánh ta. Sắc mặt người nọ biến xanh, cắn răng một cái rồi đứng tấn.
Chỉ thấy sư phụ phóng ra một đá, thân hình người nọ lung lay, nhưng vẫn đứng vững vàng không ngã xuống. Sư phu nói: “Lần này phạt nhẹ, nếu lần sau lại để cho ta biết các người ở sau lưng bản công tử nghị luận cái gì không nên nghị luận…” Sư phụ đạp trên mặt đất một cái, đá ngọc thạch dưới chân liền nát vụn: “Đũng quần sẽ như thế này.”
Bốn phía lại là tiếng hít mạnh không khí.
Sư phụ ôm ta xoay người rời đi, đi chưa tới hai bước, hắn dừng lại, nhàn nhạt nói một câu: “Còn nữa, không được khi dễ người các ngươi không nên khi dễ.”
Ta nghe không hiểu lời này, nhưng biết, sau ngày đó, thái độ của mọi người trong Thánh Lăng giáo với ta thay đổi rất nhiều, rõ ràng nhất là khi ăn cơm lại có thịt nhiều hơn. Mà cũng sau ngày đó, sư phụ lại có yêu cầu mới với ta.
Hắn nắm mặt ta nói: “Ngươi kiếp này sao lại ngu ngốc nhiều như vậy…” Ta cắn chân gà, miệng đầy mỡ, mờ mịt nhìn hắn. Sư phụ có chút chán ghét mà nhíu lông mày, thả mặt ta ra, vừa lau tay vừa nói: “Được rồi, hiện tại ngươi tuổi còn quá nhỏ. Nhưng mà, ngươi đã là kẻ địch của Sơ Không tiên quân ta, hiển nhiên không thể quá yếu. Bị người qua đường Giáp khi dễ thì thật không có tiền đồ, kéo thấp cấp bậc của bản tiên quân.”
“Sư phụ, ngươi nói những lời nào mà ta có thể hiểu được không?” Ta cùng hắn thương lượng, nhưng mà sư phụ như không nghe, hắn nhìn trời một lát, bỗng nhiên nói:
“Ân, quyết định, bắt đầu từ hôm nay ngươi sẽ học võ, bản tiên quân tự mình dạy ngươi.”
“Học võ là cái gì?”
“Chính là sau này nếu ngươi muốn đá đũng quần của người khác cũng không bị người ta bắt lại rồi đánh cho một trận.”
Ta cân nhắc một lát, cảm thấy điều này cũng thật quan trọng, ngoan ngoãn gật đầu.
Sau lưng Thánh Lăng giáo có một ngọn núi tuyết rất lớn, đỉnh núi quanh năm bị tuyết bao phủ. Thánh Lăng giáo lại có một biệt viện trên đỉnh núi, tên là Phong Tuyết sơn trang, trong sơn trang không có người ở, chỉ để những thủ lĩnh của giáo dùng luyện võ.
Sư phụ nói muốn dạy ta tập võ, sau đó luôn muốn mang ta đến sơn trang mà ngồi, nói là trên núi có nhiều linh khí, rất lợi cho việc tu luyện.
Nhưng leo núi với ta thật đúng là một sự khiêu chiến, thử hơn nửa tháng, chưa lần nào ta có thể lên đến đỉnh núi. Ta thường thường đi đến giữa đường rồi ngồi xuống, mặc cho sư phụ có nhéo mặt ta thế nào đi nữa thì ta cũng chỉ ngơ ngác nhìn hắn.
Cuối cùng sư phụ đành nhận mệnh mà cõng ta xuống núi.
Cuối cùng có một lần sư phụ tức giận hung hăng nhéo ta nói: “Ngươi cố ý có phải không? Đây là đang rèn luyện cho ta hay rèn luyện cho ngươi a! Hôm nay ta không cõng ngươi nữa, xuống núi được thì xuống, xuống không được thì ngồi luôn ở đây đi!”
Quả nhiên sau khi nói xong hắn đã đi, ta cũng thành thật mà ngồi ở chỗ kia, từ buổi trưa đến chạng vạng, cứ như vậy trơ mắt nhìn ánh trăng lên đầu núi.
Đã đói bụng, chân cũng không còn cảm giác. Ánh trăng trên trời đã biến thành hai cái, ba cái, cuối cùng là một mảng lắc lư. Ta nheo mắt, có chút muốn ngủ, vừa mới nằm xuống đã bị người mạnh mẽ bế dậy: “Ngốc tử!” Người vừa tới phủi sạch một mảng tuyết sau lưng ta.
Ta dùng sức ngửi ngửi, là hương vị trên người sư phụ, ấm áp sạch sẽ như ánh mặt trời. Ta theo bản năng dựa vào vai hắn, cánh tay mềm yếu ôm lấy hắn, đặt đầu bên gáy hắn mà cọ cọ: “Sư phụ, rất lạnh a.”
“Lạnh mà không biết đứng lên đi sao!”
“Lúc trước là mệt đến bất động, sau đó là đói đến bất động, sư phụ nói ta vẫn ngồi như vậy…”
Sư phụ trầm mặc hồi lâu, cuối cùng cười nhạo một tiếng nói: “Hiện tại ngươi thật là nghe lời.”
“Ta biết sư phụ sẽ tới tìm ta.” Ta choáng váng nhắm mắt lại: “Lần sau… Sư phụ, lần sau, chúng ta không rèn luyện như vậy được không?”
Sư phụ có trả lời không ta cũng không nghe rõ ràng.
Nhưng sau đó có rất nhiều tiếng ồn ào bên tai, ta nghe thấy giọng của một lão già: “Thiếu chủ, người…Người thật sự là làm càn, một bé gái chỉ năm sáu tuổi, người lại để nàng lại giữa núi, cho dù không bị cảm mạo thì cũng bị dã thú ngậm đi…”
“Không phải nàng vẫn bình yên ở đây sao, nhắc tới làm gì, chữa bệnh thì chữa bệnh đi!”
“Ta là nói thiếu chủ a, nàng sinh bệnh bị thương, không phải người cũng không thoải mái theo sao…”
“Ai không thoải mái! Ồn ào, không đến ngươi lo, lắm miệng!”
Khi ta tỉnh lại thấy đang nằm trên giường sư phụ, sư phụ mặt mày nặng nề ngồi ở bên cạnh, thấy ta tỉnh, hắn liền lấy tay ấn lên trán của ta, hồi lâu không nói rồi thu tay đi, lắc đầu nói: “Quả thật là cực kỳ vô dụng! Chỉ nhiễm chút phong hàn mà nằm liền ba ngày. Hừ…”
Ta có chút không hiểu, nhưng sư phụ đã mất hứng, chắc là do ta làm sai rồi, ta bắt lấy tay sư phụ, sợ hắn xoay người rời đi như ngày đó: “Sư phụ, thật xin lỗi.”
“Ngươi nói cái gì…” Hắn một câu chưa xong đã cắn chặt răng, xoay đầu đi không
