g ở Vọng Thiên Thai. Việc hôm nay thật sự làm cho bọn hắn không kịp thích ứng. Đứng ở trước cửa cẩn thận lắng nghe động tĩnh bên trong, tất cả mọi người ngẩng mặt nhìn nhau lắc đầu.
Tông chủ rõ ràng đã quay trở về nhưng Quan Mão trưởng lão gõ cửa cầu kiến thì bên trong cư nhiên không ai đáp lại, dùng linh lực thám thính cũng không có một chút động tĩnh.
Nham Kiêu tính tình không nhẫn nại, nâng tay gõ cửa, “Cầu kiến tông chủ!”
Bên trong phòng, tiếng đập cửa phanh phanh chấn động tạo nên một trận gợn sóng lên màn ánh sáng che trước cửa, vài tia sáng lóe lên, hết thảy lại tiếp tục yên lặng. Tiếng đập cửa còn chưa truyền vào liền bị vầng sáng mông lung bên trong tiêu tán đi. Lúc này bầu không khí ở bên trong không hề có tiếng vang gõ cửa mà tất cả chỉ tràn đầy hơi thở tình dục.
Hô hấp nặng nề nóng như lửa, trên giường hai thân thể mang theo mồ hôi va chạm giao triền quấn quanh. Bên trong không khí ướt át tràn đầy tình sắc kiều diễm đến cực điểm. Trên giường, hồng sam của Lăng Lạc Viêm rộng mở lộ ra nửa thân trên, tầng tầng lớp lớp y phục vì dây dưa nên sớm hỗn độn không thể tả. Nằm trên người Long Phạm, hắn biết ngoài cửa có không ít người đang chầu chực, mặc dù biết thế hắn cũng không dừng lại động tác, vẫn cùng tế ti của hắn liên tục giao chiến không màng ngọai nhân.
Ngón tay thon dài của Long Phạm thâm nhập vào bên trong lớp hồng sam, không biết làm cái gì lại khiến Lăng Lạc Viêm hổn hển thở gấp kêu lên một tiếng đau đớn. Lăng Lạc Viêm dừng lại đôi tay đang khiêu khích trên người Long Phạm, cúi xuống hôn lên trước ngực hắn, “Đủ chưa? Cần sờ ngươi đều sờ hết rồi, còn không buông tay? Chẳng lẽ là lo lắng về sau ta không thể thỏa mãn ngươi?”
Y phục của Long Phạm bị hắn thóat đi hơn phân nửa, trên lòng ngực cường tráng trong bạch y bào hiện lên vài điểm ân hồng, Lăng Lạc Viêm vui vẻ cười tà tà liếm qua trước ngực Long Phạm. Dấu vết trước mắt chính là kết quả kịch liệt của thân thể lửa nóng giữa hai người tạo nên, cũng như ở dưới thắt lưng bên đùi của hắn tràn đầy dấu vết này nọ. Ở một trận trêu chọc lẫn nhau, cho dù cách lớp vải y phục hắn vẫn có thể cảm giác nhiệt độ cơ thể của Long Phạm cũng như hắn càng ngày càng nóng. (đọc tới đây mình mới hiểu…ra là bác Long ngắt đùi bạn Viêm)
“Ta tin tưởng Lạc Viêm nhất định sẽ làm cho ta phi thường hài lòng.” Thân thể cùng một chỗ dính sát vào nhau, ngạnh vật để ở dưới thân đối phương đều đã muốn trướng đại. Y bào bị Lăng Lạc Viêm thoát hạ, Long Phạm kéo thân trên của Lăng Lạc Viêm ấn xuống một chút, đối với đôi mắt mỉm cười ngả ngớn của Lăng Lạc Viêm nói tiếp, “Chẳng qua, khối thân thể này ta còn chưa đủ quen thuộc, tông chủ có thể cho phép Long Phạm tiếp tục?”
Không nhanh không chậm đặt câu hỏi, vẻ mặt thản nhiên mỉm cười căn bản không cần chờ Lăng Lạc Viêm trả lời, Long Phạm liền đem nam nhân đang nằm trên người ấn vào trong lòng ngực, xoay người lật ngược Lăng Lạc Viêm đặt dưới thân. Đôi tay dưới lớp hồng sam lại tiếp tục mơn trớn thăm dò từ bên hông cho đến hạ phúc. Lăng Lạc Viêm cũng đáp lễ, nâng tay hướng phía sau Long Phạm mà đi. (hạ phúc = dưới bụng)
Dường như không có việc gì, đầu ngón tay lướt qua sống lưng Long Phạm dần dần đi xuống. Bàn tay của Lăng Lạc Viêm sắp sửa chạm được nơi đó thì bỗng nhiên hạ phúc nóng lên một trận. Dục vọng nhẫn nại đã lâu bây giờ bị ai kia nắm trong lòng bàn tay, hít vào một hơi Lăng Lạc Viêm nhìn thấy đáy mắt thanh lam hiện lên một tia cười ôn nhu, đương nhiên hắn cũng không xem nhẹ đáy mắt chớp động của Long Phạm. Bàn tay còn chưa đạt đến mục tiêu, đang muốn tiếp tục đi xuống thì ngạnh vật dưới thân đã bị bàn tay trắng nõn càng dấy lên dục niệm nóng như lửa đốt.
“Ngô…..” Không biết Long Phạm làm cái gì, chưa bao giờ có cảm giác sung sướng như thể có dòng điện xẹt qua trên người như vậy. Bị tình dục khống chế làm sao còn tâm tư làm chuyện gì khác, Lăng Lạc Viêm thở hổn hển cúi đầu chỉ nhìn thấy Long Phạm đem dục vọng hừng hực lửa nóng của hai người đặt trong tay, trên đỉnh ngạnh vật thấp thoáng vài giọt niêm dịch, dục vọng trong tay Long Phạm hơi hơi rung động.
Đem tay của Lăng Lạc Viêm đặt lên trên dục vọng của hai người, Long Phạm mỉm cười nói nhỏ, “Lạc Viêm đừng quên, ngoài cửa các trưởng lão cùng người của Liệt Diễm tộc còn đang chầu chực. Phùng Hòai muốn làm cái gì, chẳng lẽ ngươi không hiếu kì? Còn có câu ca dao kia….”
Trọng lượng trên người đè xuống, hô hấp nặng nề, dục vọng lửa nóng của hai người chạm vào nhau, ở trong tay của đối phương không ngừng ma sát tới lui. Lăng Lạc Viêm nghe Long Phạm nói như vậy liền trừng mắt nhìn nam nhân trên người. Hắn thật bội phục cũng rất không cam tâm vì sao Long Phạm cùng hắn tòan thân lửa nóng, dục vọng mãnh liệt trào dâng mà Long Phạm vẫn có thể bảo trì thanh tỉnh, vẻ mặt xem ra vẫn là thong dong tao nhã, chẳng lẽ ngàn năm lão yêu này thật sự khác với phàm nhân?
Cố tình ở loại thời điểm này lại nhắc nhở chuyện bên ngoài cửa, hay là Long Phạm biết hắn mới vừa rồi tính tóan làm cái gì? Chỉ có điều ý đồ còn chưa thực hiện xong, vẫn chưa đụng đến chỗ kia….Lăng Lạc Viêm
