t ly nước
vừa vỗ phía sau lưng cô, "Hôm
nay đừng đi làm, anh cùng em đi bệnh viện khám một chút, mấy ngày nay em vẫn
luôn như vậy, đừng có kéo dài lại."
Tần Vũ Dương súc miệng, ngậm mới lát mới mở miệng,"Không cần, hôm nay
anh không phải có buổi họp sao, tự em đi là được."
Cố Mặc Hàm rũ rèm mắt xuống suy nghĩ một chút, "Thôi,
dù sao năm người bọn họ đều ở đó cũng không có chuyện gì đâu, anh trước đi bệnh
viện cùng em."
"Thật
không có việc gì, phỏng chừng chính là chuyển mùa bệnh bao tử lại tái phát, em
đi lấy thuốc uống sẽ không có chuyện gì, yên tâm đi mà, nhanh đi thay quần áo
rồi chuẩn bị đi làm đi." Tần
Vũ Dương vừa nói vừa thúc giục anh ra cửa.
Tần Vũ Dương tiễn Cố Mặc Hàm ra cửa, thay anh chỉnh
chỉnh cà vạt. Cố Mặc Hàm cúi người hôn nhẹ lên mắt cô, "Anh đi
trước, khám qua bác sĩ rồi nhớ rõ gọi điện thoại cho anh."
Tần Vũ Dương cười cười, "Được."
Tiễn Cố Mặc Hàm đi rồi thì sau đó Tần Vũ Dương lại ngủ
một giấc rồi tỉnh, cảm giác có chút thư thái mới ra khỏi cửa đến bệnh viện.
"Cố
phu nhân, đến cô rồi."
Tần Vũ Dương đẩy cửa đi vào, "Bác sĩ
Trần, xin lỗi lại tới làm phiền ông."
"Vũ
Dương à, sao, dạ dày lại không thoải mái?"
"Vâng,
gần đây luôn muốn nôn mửa, đặc biệt là ngửi thấy mùi dầu mỡ, dạ dày lúc nào
cũng khó chịu, cho nên muốn lấy ít thuốc để uống."
"Luôn
muốn nôn mửa?" Bác sĩ Trần suy
nghĩ một chút,"Cô kết hôn một thời gian rồi nhỉ? Tháng này
chưa có đến chu kỳ phải không?"
Tần Vũ Dương nhớ tới xác thực tháng này của cô chưa có
tới, mặc dù ngày của cô gần đây không chính xác, nhưng mà cũng không có muộn
đến nhiều ngày như vậy.
"Ý
của ông là..."
Bác sĩ Trần nở nụ cười, "Với kinh nghiệm của tôi
là phải, bất quá, cô vẫn đi bên đó của chị cô xét nghiệm một chút rồi hãy
nói."
Tần Vũ Dương thấp thỏm ngồi đối diện Tần Thanh Dương,"Chị, thế
nào?"
Tần Thanh Dương nhìn kết quả trên tờ xét nghiệm, cười
nói,"Chúc
mừng em, Cố phu nhân, em đã làm mẹ."
Tần Vũ Dương có chút mơ, "Thật sự?"
"Sao,
em không muốn? Vậy thì làm đi, chị thu xếp giải phẫu." Tần Thanh Dương nghiền ngẫm nhìn cô.
"Không
phải, đương nhiên là không phải!" Tần
Vũ Dương lập tức che bụng, "Em chỉ là còn chưa có chuẩn
bị tốt."
"Này
thì có cái gì chuẩn bị tốt, tuổi em cũng không nhỏ, nếu không sinh thì đối với
một đời sau sẽ không tốt rồi. Ba tháng đầu là nguy hiểm nhất, em chú ý thai nhi
một chút, đừng làm những vận động kịch liệt, đặc biệt là, vận động trên
giường."
"Chị!"
"Được
rồi, mau đi về nghỉ ngơi đi, buổi tối dẫn Cố Mặc Hàm về nhà mẹ ăn cơm đó." Bác sĩ Tần không kiên nhẫn phất phất tay bảo y tá gọi
bệnh nhân kế tiếp đi vào.
Tần Vũ Dương ra khỏi bệnh viện, ánh mặt trời ấm áp
chiếu vào, cô hít sâu một hơi, vuốt bụng mình, từ từ bật cười.
Mặc Hàm, em có con, con của chúng ta.
Cố Mặc Hàm ngồi ở trong phòng hội nghị có chút không
yên lòng, ngồi một lát thì sốt ruột cầm lấy bút gõ cái bàn, từng phát từng phát
vang vọng trong phòng họp đang yên lặng.
Quản lý của phòng thị trường đang phát biểu lập tức mồ
hôi lạnh toát ra, đáng lẽ báo cáo nửa tiếng thì dùng mười phút liền kết thúc,
trở về trên chỗ ngồi nhưng lòng vẫn còn sợ hãi lau mồ hôi lạnh, bao hàm thâm ý
nhìn cái chủ quản của phòng bán hàng phát biểu kế tiếp.
Một lát sau, di động của Cố Mặc Hàm vang lên, anh lập
tức nhận.
"Bác
sĩ nói sao?"
Tần Vũ Dương cười nói, "Bác sĩ nói, dạ dày của
em không sao hết."
Cố Mặc Hàm thở phào nhẹ nhõm, "Vậy là
tốt rồi."
"Nhưng
mà..."
"Nhưng
mà cái gì?"
"Mặc
Hàm, em mang thai."
Cố Mặc Hàm sửng sốt, trong phòng họp cũng một mảnh yên
lặng, tất cả đều nhìn Cố Mặc Hàm.
Mấy giây sau anh mới mở miệng, trong thanh âm mang
theo sự run rẩy không dễ gì phát hiện, "Bây giờ em còn ở bệnh
viện ?"
Tần Vũ Dương đối với phản ứng của anh rất khó hiểu, "Đúng
vậy, làm sao vậy?"
"Ở
đó chờ, anh lập tức tới tìm em!"
Tất cả mọi người nhìn Cố Mặc Hàm mặt không chút thay
đổi ra khỏi phòng họp, ai cũng không dám cản. Lý Thanh Viễn chọi chọi Thạch
Lỗi, "Đầu
đá, cậu ta làm sao vậy?"
Thạch Lỗi cho cậu ta một quyền, "Tớ nào
biết cậu ta làm sao, tiếp tục họp!"
Cúp điện thoại, trong lòng Tần Vũ Dương không rõ. Anh
ấy rốt cuộc là nghĩ gì về đứa bé này? Không thích? Từ trong giọng nói nghe
không được niềm vui khi anh được làm bố?
Cố Mặc Hàm ra khỏi phòng họp dựa lên tường, tiêu hóa
tin tức này.
Con? Con của hai người bọn họ? Một tiểu tinh linh hoạt
bát đáng yêu, giống anh hoặc là giống cô, sẽ khóc, sẽ cười, sẽ có tiếng con nít
gọi bọn họ bố mẹ...
Anh lẳng lặng nghĩ tới, khóe miệng từ từ cong lên, vui
vẻ đạt đến đáy mắt, ánh mặt trời thông qua cửa sổ hành lang chiếu trước mặt
anh, con đường phía trước bằng phẳng mà tươi sáng, anh sải từng bước đi về phía
trước.
Tần Vũ Dương cứ vướng mắc ở cửa bệnh viện, cuối cùng
quyết định, nếu anh dám ghét con của bọ
