80s toys - Atari. I still have
Nhóc! Tôi Yêu Em Thật Rồi

Nhóc! Tôi Yêu Em Thật Rồi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323714

Bình chọn: 7.5.00/10/371 lượt.

lấy tay ôm đầu

_ Chịu khó đi mày, vì sự nghiệp tương lai của tao nữa…khakha- Đan zừa ôm người con gái zừa nói

_ Mà đợt này tụi bay về bao lâu?

_ Ở đây luôn.- Đan zừa cười zừa nói

_ Cái j? Tụi bay ở đây luôn á hả?- Vương nhìn Phong hỏi

_ Ừhm….

_ Zậy học ở đâu

_ Trường mày chứ trường nào

_ Mà sao tụi bay đột xuất về thế?

_ Tại tao thích tôi- Đan nhởn nhơ đáp

_ Zậy còn mày- Vương way sang hỏi Phong

_ Tìm người.

_...Oh….

_ Ê tụi bay ở đây đi, tao đi vệ sinh chút

Nói xong Đan đứng zậy bỏ ra nhà vệ sinh

_ Về đây thú vị thật

Vừa nói, Đan vừa lấy tay vuốt tóc, phải rồi về đây phải hưởng thụ thú

vui chứ, ở bên đó Đan vừa học wản lý vừa học phổ thông mệt chết được,

nếu không phải về đây wản lý công ty chắc là Đan đã chết khô woằn bên đó rồi….

Bốp

Rượu chảy lênh láng lên áo Đan, mùi rượu nồng nặc sặc vào mũi làm Đan

cảm thấy mắt như muốn chảy nước ra, mải suy ngĩ nên không để ý đụng phải người khác.

_ Xin lỗi, anh không sao chứ?- Ngân Trúc nhỏ nhẹ hỏi

_ Tôi không sao…

_ Zậy tôi đi.

Ngân Trúc way đi vô tình wất tóc vào mặt Đan

_ Á

_ Xin lỗi- Ngân Trúc way lại nói lần nữa

_ Cô….- vừa nói tay Đan vừa chỉ vào mặt Ngân Trúc

Không để tâm lời nói của Đan Ngân Trúc way mặt bỏ đi, vì hôm nay xảy ra

nhiều chuyện wá, Ngân Trúc không muốn phải vì ba cái chuyện nhỏ này mà

làm mất hứng.

Nhấc ly rượu vang đỏ lên tay, Ngân Trúc lắc lắc một hồi rồi đưa lên

miệng, nếu như không phải vì ông thỳ chắc NT không làm những chuyện tội

lỗi với nó. Cảm thấy trong lòng ray rứt, NT muốn bật khóc, nhưng tại sao mãi mà vẫn không khóc được, để trở thành người wản lý jòng tộc này NT

phải làm tổn thương Thanh… NT phải lôi cả dòng tộc này xuống cùng với ba mẹ NT….

_ Xin lỗi chị….. chị họ……..- NT lại lắc đều ly nước rồi đưa lên miêng một cách khoan thai và nhẹ nhàng

_ Mày đi đâu mà lâu zạ?

_ Xui xẻo, mới bị đổ nước…- Đan nhăn mặt nói

_ Ai zạ, sao không túm lại mà nện đi- Vương trêu chọc Đan

_ Vừa mới ngẩng mặt lên thì đã không thấy cô ta rồi…

_ Bỏ đi, về thôi tụi bay, ngày mai còn vào trường nữa- Phong lên tiếng nói

_ Ừhm…….. về thôi…… _ Ê đi xuống căn tin thôi- Đan nói với Phong và Vương

_.........

Vương không nói j, nghĩ đến xuống kăn tin là là lại nhớ về ngày hôm wa, không bik nhỏ đó ntn nữa…

_ Mày đang nghĩ j?- Phong vỗ vào vai Vương hỏi

_ Không có j, đi ăn đi.

Đang có rất rất nhìu con mắt ở khắp mọi nơi dồn vào nó, ngày hôm wa nó

đã làm một chuyện không ai ngờ tới được, liếc mắt nhìn đám bạn đang dán

vào người mình nó lặng lẽ thở dài

_ Làm j nhìn mình jữ thế

_ Hôm wa, bà cứ jống như anh hùng đang xông ra chiến trận ấy.- Như nhướng lông mày lên nói nó

_ Này, hôm wa động lực nào júp bà ra đỡ thầy Khương thế, bà … thầy hả.

_ OMG, không được đâu, đó là tình iu vượt rào đếy- My hét lên

_ Xuỵt….. – nó lấy tay để lên miệng- mấy bà đang nghĩ cái j zậy, tui không có ý j với thầy đâu…

_ Zậy sao hôm wa bà đỡ cho thầy…- Ánh chống cằm hỏi nó

_ Ờ thỳ……….

_ Thanh, tôi có chuyện muốn nói với em- Khương nhẹ nhàng vỗ vai nó

Hơi bất ngờ về sự xuất hiện của Khương, nó cứ ngớ mặt ra nhìn một lúc rồi cũng định đứng zậy đi theo.

Thấy Khương và nó, trong lòng Vương lại trỗi lên cảm jác khó tả, rất khó chịu rất buồn, rất muốn dành lấy nó từ tay Khương.

_ Không được- Vương tiến đến nắm tay nó

Way đầu lại nhìn Vương, người nó nóng lên, tim lại đập rất nhanh nữa…

_ Thầy định mang bạn gái em đi đâu?- Vương nhướng mày lên nhìn Khương hỏi

_ Tôi có việc muốn nói, em bỏ tay em ra đi.

_ Sao thầy không nói ở đây mà lại ra chỗ khác, xin lỗi em không muốn bạn gái em đi theo thầy… thầy vui lòng bỏ tay ra được không- Vương cau mặt

lại nhìn Khương

Nó đứng im nghe hai người đối thoại, chả hiểu đang nói j hết, phải nói

là nó không bik làm ntn mới đúng… Nếu bỏ tay Khương ra đi với Vương, sẽ

làm Khương rất khó xử, còn nếu bỏ tay Vương theo Khương, tại sao bản

thân nó lại không đành lòng…….. nó muốn nói chuyện với Vương, nó muốn

gặp Vương……….

_ Không xong rồi, chị em đang khó xử kìa- Ngân Trúc chống cằm nói

_ Đúng rồi đó, jờ làm sao đây…….- Vy hốt hoảng nói

_ Mình có chút chuyện, mình đi trước nha- Như vội vàng chạy ra ngoài, như đang trốn tránh điều j đó.

_ Chỉ bị j zợ- Nt lo lắng hỏi

_ Gặp lại bạn cũ, nên có hơi chút khó chịu đó mà- Ánh dõi mắt theo nói

_ Thầy buông tay ra được rồi đó- Vương lạnh lùng kêu

_........- Khương không nói j, lặng lẽ buông tay nó ra, nếu làm như zậy

hoài, chính nó mới là người khó xử, dù sao, Khương chỉ muốn hỏi nó

chuyện ngày hôm wa ra sao thôi, thấy nó không có j Khương có thể yên tâm rồi.

Nắm được tay nó, Vương lôi nó đi một mạch ra ngoài, để lại bao dấu chấm

hỏi trong đầu Phong và Đan, lần đầu tiên 2 người thấy Đan nhưu zậy sau 5 năm và còn lạ hơn nữa, người mà Phong và Đan vừa gặp lại có khuôn mặt

có chút jống Nguyệt Anh. Phong hết nhìn nó và Vương, rồi way sang xung

wanh để tìm người…

_ Đau.. anh nắm tay tôi đau wá- nó nhăn mặt nói

_ Im lặng và đi theo tôi.

Nó bik Vương lôi nó đi đâu, nếu không lầm thỳ đây là đường lên sân

thượng, nó và Vương đứng nhìn nhau một hồi, V