
hật.-Như chầm chồ khen ngợi
_ To nhưng trống rỗng, bên trong không có cái j đâu- nó cười nói với Như
_ Sao lại zậy,…. Mà thôi tới nhà bà rồi kìa
Gật đầu cám ơn Như nó theo wản ja vào nhà, trong đầu vẫn còn nhức nhưng nó không còn thời jan suy nghĩ nhiều nữa.
7ha.m tại trường
_ Mày nói cái j? Hôm wa mày gặp Nguyệt Anh hả?- Đan hét lớn lên mặt Vương
_ Nhỏ thôi, là tao nhìn thấy zậy thôi, nhưng chắc j đã phải, lỡ như tao nhìn lầm thỳ sao… - Vương nhăn nhó nói
_ Chắc mày nhìn lầm thôi, NA bỏ đi lâu zậy, sao jờ lại trở về..- Phong chậm rãi nói
_ Chắc zậy, nhưng hôm wa……. Hình như tao bỏ lỡ điều j đó- Vương vỗ tay lên trán nói
_ Điều j, mày bỏ em nào hả, tên j ở đâu mặt mũi ra sao?- Đan hùng hổ hỏi
_ Chết rồi, là Thanh, tao wên mất Thanh- Vương chạy một mạch wa tầng B,
_ Thanh nào?- Đan ngây ngô hỏi Phong
_....... Ai bik
Ngồi xoa đầu, mắt nó muốn díu lại vì mệt, nó còn lo cho Vương lỡ như
Vương có chuyện j thì chắc nó hối hận ko kịp rồi, nó muốn gặp Vươg, xem
Vương ntn, mà hình như nghe nói hôm nay có jáo viên mới thì phải, nó chỉ nge loáng thoáng đám bạn nó nói, nhìn đám bạn đang nháo nhào nhiều
chuyện, nó cũng phải phì cười.
_ Ê bà không khỏi bệnh sao còn tới lớp làm j?- Như hỏi nó
_ Tui hok sao?- nó cười trừ nói
_ Nhìn mặt bà xanh như tàu là chuối ấy- My sờ trán nó nói
_ Tui hok sao thiệt mà…
Cộp cộp- tiếng thước đập vào bàn làm nó jật cả mình
Thỳ ra là jáo viên mới của lớp, mái tóc tém ngắn, đôi mắt tinh nghịch và miệng hay mỉm cười nữa, trông cô jáo mới dễ thương thật, nó cảm nhận
trên người cô có mùi dâu ngọt rất yên bình rất ấm áp, mà ko chỉ mình nó
cảm nhận còn có cả lớp nó nữa, nhìn đám bạn nó cười ngây ngất với cô là
cũng đủ bik rồi, lắc đầu chào thua đám bạn, nó mệt mỏi cuối mặt xuống
bàn.
Rầm- cửa lớp bật tung ra, lần này là mạnh hơn những lần khác, dường như có vẻ j đó gấp gáp
Mắt nó không buồn nhấc lên, đau muốn thấu xương, kiểu mở cửa này chỉ có mỗi mnình Vương làm thôi…
Đút tay zô túi wần, Vương hùng dũng bước lên bàn tiến đến chỗ nó
_ Hôm wa, tui xin lỗi để cô ở đó, cô có sao k0?
_ Anh không sao là đc rồi, tôi còn tưởng anh bị cái j nữa- nó nhăn mặt nói- mà hôm wa anh đi đâu zậy?
_ Tôi đi…..
_ Vương
Chưa kịp trả lời nó, Vương nghe có tiếng người rất wen gọi mình, phải,
rất wen mới đúng, wen đến nỗi Vương chỉ muốn chạy đến ôm người đó, từ từ way đầu lại, Vương dường như không tin vào mắt mình, người mà Vương lâu lắm rồi muốn tìm lại……
_ Em làm j nhìn tôi ngạc nhiên vậy Vương..
_ Chị….. Nguyệt Anh………
“ Nguyệt Anh” Không phải là người Vương rất thích sao? Người nó nóng dần lên, nóng đến độ chỉ muốn xé nát cái j đó ra,…… mắt nó mờ đi, miệng nó
ho sặc sụa, vẫn nhìn Vương nhìn rất lâu nhưng Vương không hề way lại
nhìn nó Vương đang nhìn Nguyệt Anh, sao nó cảm thấy đau đến mức này… Đầu nó gục xuống bàn , không còn nhớ chuyện j xảy ra nữa, nhưng ít nhất nó
cũng nghe được tiếng Ngân Trúc gọi nó. Khương chăm chú nhìn mặt nó, nếu như lúc đó Khương không
buông tay ra có lẽ nó sẽ không nằm ở đây rồi, nhẹ vuốt lên mặt nó Khương thấy đau lòng hơn…….. Trông nó ngủ ngon lành, Khương lấy chiếc guitar
mà mình đã cất rất lâu trong góc, nhẹ nhàng cất tiếng hát
Bởi vì anh là kẻ ngốc
Anh không có ai khác ngoài em, nhưng em chỉ để tâm đến người khác
Anh chắc rằng em không để ý đến tình cảm của anh
Cuộc sống của em không hề có anh……
Được ngắm nhìn em từ xa, là niềm hạnh phúc của anh
Dù cho em không hề biết được tình cảm này của anh
Và rồi em thoáng wa như một cơn jó………
Nó đang nghe rất rõ những lời hát nhưng ko biết ai đã
hát….. rất buồn, phải, rất buồn, nếu như nó tỉnh dậy chắc rằng nó sẽ
nhìn thấy mặt người đó thôi, đúng rồi, chắc là Vương đang hát cho nó…….
Không hiểu sao nó luôn tin là Vương đang hát và hát cho chỉ mình nó.
Tại Lus- wán bar
_ Em làm j nhìn chị như thế- Nguyệt Anh vừa uống nước vừa nhìn Vương hỏi
_ Rốt cuộc chị đã đi đâu, em tìm chị rất lâu rồi- Vương nhăn nhó hỏi NA
_ Gia đình chị có chuyện nên chị phải đi, nhưng chị trở về rồi nè…….- Nguyệt Anh cười tươi với Vương
_......
Vương không nói j nữa, chỉ cần nhìn NA như zậy cũng đã wá đủ, dường như
Vương wên mất nó, nó đang nằm chờ Vương tựa như lông vũ có thể bay lên
bất cứ lúc nào nhưng Vương vẫn không bik vì nghĩ rằng đã có đám bạn nó
chăm sóc, Vương đã wá lạnh lùng với nó hay Vương chỉ đang nghĩ đến NA
người làm Vương điên hết 5 năm trời.
_ À… Cô bé đó… - Nguyệt Anh nhìn Vương hỏi
_ Ai?
_ Thì cái người mà em chạy xồng xộc vào lớp tìm đó
_ Là bạn……- Vương ngần ngừ một chút rồi nói tiếp- nhưng cũng chưa chắc là bạn…..
_ Em nói j chị chả hiểu j hết
_......... không có j đâu…….. nhưng mà lần này chị lại định đi đâu nữa
_ Chị sẽ không đi nữa- Nguyệt Anh vừa khuấy li nước vừa nói.
Tâm trạng Vương kũng ko rõ đang định hướng ntn nữa, có chút vui nhưng cũng có chút mơ hồ, không phân định rõ ràng.
Chớp chớp mắt tỉnh zậy, nó thấy đầu nó hơi choáng váng, nhìn thấy Khương nó có chút thắc mắc, rõ ràng là nó nghe jọng Vương ở đây nhưng sao lại
không thấy…
_ Anh có thấy Vương không?
_... ..