ơng mà bà cũng không nói chuyện nữa hả- My chống cằm hỏi nhỏ nó
Nó biết chắc mọi người nhầm lẫn hết rồi, người đang đứng trước mặt nó,
không phải thầy Khương mà là Vương, Vương không jống như trước đây nữa,
trông hiền và bớt wậy hơn chút, điều j đã khiến Vương như zậy? Nó bắt
đầu tò mò
_ Cô bị điếc hả- Vương wát lên mặt nó
_ Tôi với anh không có j để nói- nó cũng bực mình wát lại
_ Không có j là sao? Cô jải thích chuyện hôm wa đi?
_ Chuyện j hôm wa?
_ Cô còn nói xạo, tại sao cô lại đối xử với Nguyệt Anh như zậy? Mau xin
lỗi Nguyệt Anh đi- Vương đút tay vào túi nghênh mặt nói vơí nó
Lần đầu tiên nó thấy có người ngang ngược như zậy, nghĩ cái j mà dám kêu nó xin lỗi, nó đã làm j sai đâu…máu nóng trong người nó đã dần dần đi
vào đầu nó
_ Tôi không làm j sai cả, nên sẽ không xin lỗi, muốn xin lỗi anh tự đi mà xin lỗi đi.- nó bực tức nói với Vương
Chát
Lần thứ 2 Vương jáng cái tát vào mặt nó, máu từ miệng nó toé ra và rớt
chiếc mắt kiếng nó hay mang nữa, cuối đầu xuống, nó dường như không tin
vào mắt mình…. Nó đã làm cái j mà phải chịu đựng như zậy?
Vương cũng không ngờ mình ra tay đánh nó, chỉ là Vương cảm thấy rất bực khi mà nó dám cãi Vương, Vương cảm thấy có chút kinh tởm với chính bàn
tay mình.
Nguyệt Anh nhìn Vương rồi way sang nhìn nó, có chút vui mừng, nhưng
khuôn mặt nguyệt Anh lại không tỏ vẻ rất xót xa rồi vội vàng chạy xuống
đỡ cho nó.
_ EM không sao chứ Thanh?, Vương mau xin lỗi đi- Nguyệt Anh tay đỡ nó, mắt nhìn luyến tiếc vào Vương
_...Tôi ….- Vương không biết nên nói với nó ntn
Ngân Trúc khoanh tay đứng đó nhìn mọi chuyện, không có j là xót xa không có j là bênh vực, jống như chưa từng can dự với mình zậy, dù sao cô
cũng muốn kiểm tra nó , có thật là con cháu của thánh nữ không, nếu là
con cháu của thánh nữ, chắc chắc nó sẽ jống như Ngân Trúc, sẽ nổi jận mà làm tanh bành nơi này rồi, nhưng xem ra nó chưa có biểu hiện j hết.
“ Chẳng lẽ là sự nhầm lẫn”- Ngân Trúc tự hỏi trong đầu mình.
Còn nó vẫn đứng đó, từ từ nhặt mắt kiếng lên, nó không muốn làm mọi
người hốt hoảng với chính đôi mắt nó, trở về với jáng vẻ ban đầu, lạnh
lùng , bình tĩnh như chưa có chuyện j xảy ra, nó có chút j đó làm người
khác khiếp sợ, coi như không có j, đôi mắt nó sắc lạnh nhìn vào Vương,
có phải nó wá tin vào Vương tin rằng Vương sẽ hiểu cho nó nhưng hình như nó đã sai rồi, sai từ lúc đi cùng với Vương đến wán nước , sai từ lúc
đi cùng Vương trên đồi hoa mặt trời, sai từ lúc để Vương cõng nó, và sai từ lúc bản thân nó phát hiện nó thật sự thích Vương……. Tất cả là sai
lầm của chính nó..
Nó không nói j, lẳng lặng bỏ ra ngoài, Vương đột ngột cầm tay nó lại như đang muốn jải thích điều j đó
_ Tôi…
Nó way đầu lại nhìn Vương, jựt tay mình lại, nó nhìn Vương bằng nửa con
mắt, nó đang rất jận và cảm thấy bị coi thường.. và buông ra một câu mà
bản thân nó không muốn, không muốn chút nào…
_ Từ nay, anh coi như đừng wen biết tôi nữa, cứ như sự khởi đầu đi……. Anh ghét tôi, và tôi cũng ghét anh.
Nói xong nó bỏ ra ngoài, không dám way đầu lại, vì nó sợ, sợ rằng nó sẽ
khóc mất.Nó chạy mãi chạy mãi chạy cho đến khi nào không còn có thể chạy nữa…… và nó cũng không biết nó đứng trước khu vườn nhân tạo của trường… nơi mà lúc đầu bản thân nó nghĩ rằng sẽ way lại nhưng bi jờ nó mới có “ dịp” để way lại đây trong tình trạng tồi tệ và nó cũng kịp nhìn ra, có
người đang đến chỗ nó, người mà nó cho là nhân vật bước ra trong truyện
huyền thoại, một người đẹp như được tráng men sứ, và bất chợt cầm tay nó chạy thẳng vào bên trong khu rừng đó,bất jác nó cũng chạy theo, bỏ lại
mọi thứ ở đằng sau……. Đung đưa chân, jờ nó cảm thấy thoải mái rồi, miệng nó vừa cầm hộp sữa vừa ngân nga bài ca nào đó, không hiểu sao ở bên Khương, nó dần không là nó nữa, có chút vui, có chút bình an và có cả cảm jác được bảo vệ nữa.Liếc mắt xuống dưới, nó thoáng cảm thấy chân mình hơi rung,
cao thật, chưa bao jờ nó cảm thấy cao đến zậy. Chính xác hiện jờ, nó và
Khương đang ngồi vắt vẻo trên cây đại thụ to lớn nhất trong khu rừng
này.
_ Thích không, đây là không jan riêng của tôi đó- Khương nhắm mắt ngã người xuống cầnh cây hỏi nó
_ Uhm… cám ơn anh... tôi thấy đỡ hơn rồi.
_ EM lạ thiệt, dù bị cỡ nào em kũng ko khóc…. Em là người ko có nước mắt hả?- Khương tò mò ngỏm zậy hỏi nó
_... Cái j mà nước mắt với không nước mắt… tôi đâu có yếu đuối đến mức
đó.- vừa nói nó vừa tránh ánh mắt nhìn săm soi của Khương.
_ Oh… thỳ ra là zậy.
Khương mỉm cười nhìn nó rồi ngả người lại trên cây…có nó ở bên Khương
cảm thấy đỡ trống trải hơn rồi… trừ khi có điều j buồn Khương mới tới
đây, nhưng không hiểu sao khi có nó bên cạnh Khương lại không thấy buồn
nữa, nơi đây jống như thiên đường ở hạ dưới zậy, rất đẹp khi có nó ở
bên. Nó không biết cũng không sao( Khương tự nói với chính mình) chỉ cần một mình Khương biết là đủ…
_ Sao anh lại biết chỗ này, tôi đã từng muốn đến đây tôi nghĩ là sẽ rất đẹp.- nó bâng wơ nói trong không trung với Khương
_ Tình cờ thôi, chỗ này ngoài tôi ra không có ai bik được đâu, khi nào
cô buồn thỳ đến đây, tôi
