Nợ Em Một Đời Hạnh Phúc

Nợ Em Một Đời Hạnh Phúc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211215

Bình chọn: 8.00/10/1121 lượt.

có mua than cũng sẽ mua một trăm viên giúp nhà

cô, xếp đầy cả dãy hành lang. Mẹ rất ít khi nhờ vả người khác, hơn nữa cũng rất

cố gắng báo đáp sự quan tâm của mọi người. Nếu không phải vì để tâm đến cảm nhận

của cô, có lẽ mẹ đã tái giá rồi. Đàm Tĩnh trở về trường, lòng trĩu nặng áy náy,

cô cần bình tĩnh suy nghĩ về chuyện giữa cô và Nhiếp Vũ Thịnh. Ngẫm lại những

lời của ông Nhiếp Đông Viễn, cô lại nhớ tới tình cảnh năm ngoái, Nhiếp Vũ Thịnh

hồn bay phách lạc tới tìm cô, chẳng nói chẳng rằng, còn lên cơn sốt cao dọa cho

cô sợ chết khiếp. Cuối cùng Nhiếp Vũ Thịnh mới cho cô biết, cha anh từng có

người tình, còn có một đứa con nữa. Chuyện này đã khiến anh bị đả kích rất lớn,

gần như cảm thấy bố đã phản bội, rời bỏ mình và xây dựng một gia đình mới.

Nhớ đến chuyện này, Đàm Tĩnh biết ông Nhiếp Đông Viễn không nói dối. Nhiếp Vũ

Thịnh không muốn bố tái hôn, chuyện của nhà họ Nhiếp quá phức tạp, đúng như mẹ

cô từng nói, nhà giàu như vậy cô không nên dính dáng tới. Nhưng cô yêu Nhiếp Vũ

Thịnh, Nhiếp Vũ Thịnh cũng yêu cô, mối tình này đơn giản mà trong sáng, cô chưa

từng nghĩ nó sẽ bị ảnh hưởng bởi hoàn cảnh gia đình của Nhiếp Vũ Thịnh. Có điều,

sau khi biết quan hệ gữa mẹ mình và ông Nhiếp Đông Viễn, cô thật sự thấy bất an.

Sự phản đối kịch liệt của mẹ trước đây dường như đã minh chứng cho lời ông ta

nói. Nếu cô và Nhiếp Vũ Thịnh qua lại với nhau, chắc chắn mẹ cô sẽ không tán

thành.

Nói đến đây, Đàm Tĩnh bỗng lặng đi, Thịnh Phương Đình cũng trầm mặc, căn

phòng yên tĩnh đến mức có thể nghe được cả tiếng y tá đẩy xe thuốc ngoài hành

lang. Không biết bao lâu sau, Thịnh Phương Đình mới hỏi: “Vì chuyện này nên cô

mới ròi bỏ Nhiếp Vũ Thịnh?”

“Không.” Ánh mắt cô dường như càng mơ hồ hơn. “Chuyện này khiến tôi rất do

dự, nhưng nguyên nhân thật sự làm tôi cảm thấy không thể ở bên Nhiếp Vũ Thịnh

nữa lại là một chuyện khác.”

“Chuyện gì?”

Đàm Tĩnh trầm mặc một thoáng, vẻ như không muốn nhắc đến chuyện này, nhưng

cuối cùng cô vẫn kể: “Ban đầu ông Nhiếp Đông Viễn khởi nghiệp từ hai bàn tay

trắng, ông ta đã biến một xưởng sản xuất đồ uống theo chế độ sở hữu tập thể

thành xưởng sản xuất tư nhân của mình.”

Thịnh Phương Đình gật đầu: “Người trong ngành đều biết, xưởng sản xuất này có

lịch sử gần trăm năm, vốn do một Hoa kiều già xây dựng nên, sau giải phóng trở

thành công tư hợp doanh, sau cách mạng văn hóa lại đổi thành công xưởng theo chế

độ sở hữu tập thể, cuối cùng được Nhiếp Đông Viễn mua lại với giá rẻ mạt. Từ

xưởng này ông ta bắt đầu sản xuất thức uống dinh dưỡng và nước khoáng, chỉ trong

vòng bốn năm đã phất lên nhanh chóng, chiếm lĩnh thị phần lớn nhất. Đến tận bây

giờ, thức uống dinh dưỡng, nước tinh khiết, nước hoa quả, nước giải khát của

Nhiếp Đông Viễn vẫn rất có ưu thế trên thị trường, đặc biệt là thức uống dinh

dưỡng, lượng tiêu thụ luôn ổn định, ngay cả những công ty lớn như Coca Cola cũng

không làm gì được ông ta.”

“Hồi đầu Nhiếp Đông Viễn khởi nghiệp chủ yếu dựa vào loại thức uống dinh

dưỡng này, nghe nói là nhờ công thức có lịch sử sáu chục năm do Hoa kiều già kia

giao cho nhà nước sau khi tiến hành công tư hợp doanh. Xưởng sản xuất ấy cũng

dựa vào công thức đó mới tồn tại được bấy nhiêu năm trong thời kỳ bao cấp. Bố

tôi là nhân viên phòng kỹ thuật, trước đây vẫn phụ trách bảo quản công thức đó.

Không phải tự nhiên ông bị tai nạn xe cộ, mà là có kẻ giết người diệt khẩu.”

Nói đến đây, Đàm Tĩnh cảm thấy tay mình run lên, giống như lần đầu tiên nhìn

thấy quyển nhật ký đó của mẹ vậy. Bà Tạ Tri Vân là người cẩn thận, thường viết

nhật ký và cất ở một nơi đặc biệt. Đàm Tĩnh không biết mẹ viết nhật ký, rất lâu

sau khi mẹ mất, trong lúc dọn dẹp nhà cửa cô mới bất ngờ phát hiện quyển nhật ký

trong hũ mắm tôm.

Nói là nhật ký, thật ra mấy ngày mới viết một lần, gần như quyển “tuần ký”

vậy. Trong nhật ký, bà Tạ Tri Vân miêu tả chi tiết về cái chết của chồng mình.

Ông Đàm Thiếu Hoa đã ra đi hết sức đột ngột trong một vụ tai nạn xe, đến nỗi bà

không dám tin ông lại bỏ hai mẹ con bà như thế. Mấy ngày sau vụ tai nạn, những

ghi chép của bà rất rối loạn, nhưng rồi dần dần có trình tự hơn. Vẫn không tìm

được kẻ gây tai nạn, xưởng có gửi tiền trợ cấp vì chồng bà bị tai nạn trên đường

tan làm, nhưng thời gian ông làm ở xưởng không lâu nên số tiền không được nhiều.

Hơn nữa lúc đó xưởng cũng đứng trước bờ vực phá sản, đang định bán đấu giá, nghe

nói có một ông chủ Hồng Kông muốn mua. Cuối những năm 80, việc thu hút đầu tư

chưa nhiều, Ủy ban nhân dân tỉnh cũng như các ban ngành chủ quản đều đang cố

gắng thúc đẩy việc này. Tâm trạng mọi người trong xưởng đều bất an, không mấy

người quan tâm đến cái chết bất ngờ của một kỹ thuật viên. Bà Tạ Tri Vân luôn

cảm thấy vụ tai nạn có điều đáng nghi, vì theo chứng cứ ở hiện trường cho thấy,

đó là một chiếc xe tải hạng nặng, hơn nữa còn có dấu vết đâm vài lần, không

giống như tai nạn bất ngờ. Nhưng cảnh sát nói, có lẽ khi nhận ra đâm bị thương

người khác, tài xế chiếc xe đó đã quyết định đâm thêm cho chết luôn. Vì ở thời

đó, số tiền


Polly po-cket