quay đầu. “Tôi mang xe đi bảo dưỡng, lát nữa anh có thể đưa tôi đi
học không?”
Anh vô thức gật đầu. “Cô
học đến mấy giờ?”
“Anh muốn đến đón tôi
sao?”
Anh gật đầu. Không thì cô
về nhà bằng cách nào?
Nhìn nụ cười tươi sáng
của cô, Quan Nghị không hiểu chuyện này có gì mà vui vẻ như vậy.
“Ba giờ, ở cổng trường
nhé”.
Anh lại gật đầu, tỏ vẻ đã
nhớ kĩ.
Lạc Thải Lăng mỉm cười,
cảm thấy mỹ mãn mà bưng nước trái cây lên nhâm nhi.
Tuy rằng bình thường anh
chỉ biết gật đầu hoặc lắc đầu, có khi còn không có phản ứng, nhưng cô biết,
những điều cô nói, anh có để ở trong lòng, như vậy là đủ rồi, anh cũng không
phải hoàn toàn không thèm để ý.
Trong lòng cô hiểu rõ
rằng nếu kiên trì muốn đi vào con đường tình cảm này thì tất nhiên là không
công bằng, cô sẽ phải trả giá rất nhiều mà anh lại cảm nhận được quá ít. Uất
ức, chua xót là có thể đoán trước được. Nhưng trên đời này vốn không có gì là
tuyệt đối công bằng, nhất là chuyện tình cảm. Nếu trả giá mười phần mà có thể
đổi lấy một phần hồi đáp của anh, cô tình nguyện thử.
Ba cô, tuy rằng hiếm khi
ở cùng với cô, trong trí nhớ luôn chỉ có một mình cô đối diện với bốn bức tường
lạnh lẽo của phòng ăn, nhưng như vậy không có nghĩa là ông không thương yêu cô,
là do ông quá bận. Việc làm ăn quá lớn, tiếng tăm trên thương trường càng hiển
hách thì thời gian ở bên cạnh con gái lại càng ít đi.
Nhưng cô rất kính yêu người
cha này, ông dùng tác phong tích cực, cứng cỏi trên thương trường giáo giục cô,
làm cho cô hiểu rõ trên đời không có gì gọi là ngồi mát ăn bát vàng, chỉ cần
không trái với đạo đức lương tâm, muốn cái gì nhất định phải tự mình giành lấy,
dù có thành công hay không thì vẫn không hối tiếc.
Vì thế, cô sinh ra trong
môi trường sung sướng nhưng lại kiên cường độc lập, không bị nuông chiều thành
đại tiểu thư kiêu căng ương ngạnh, chờ cơm nước dâng đến tận tay.
Chuyện tình cảm cũng vậy,
cô nghĩ nếu ba biết, ông cũng sẽ bảo cô như vậy!
Ngày hôm đó, sau khi đưa
cô đi học, anh mới biết chỗ làm việc của anh cách trường học của cô khá gần.
Lúc này mới đột nhiên kinh hãi, chuyện về cô, anh thực sự biết rất ít.
Không phải là do cô không
nói, mà là anh chưa từng nghĩ tới việc hỏi. Anh chỉ biết, gia đình cô giàu có,
cô thì xinh đẹp, tính tình lại tốt, không ít người theo đuổi, thành tích học
tập hẳn cũng không quá kém…
Sau bởi vì hai người thân
mật hơn, đưa đón cô rất nhiều lần, nên biết thêm chỗ ở của cô, chỉ như vậy.
Cô rất ít khi lái chiếc
xe mà ba mua tặng lúc 18 tuổi khi cô lấy được bằng lái nữa, bởi vì cô thích cảm
giác ngồi ở phía sau anh, ôm thắt lưng anh, ngửa mặt đón gió trên đường. Bạn
học của cô khi biết có một chàng trai rất lịch sự hay đưa đón cô thì cười mà
hỏi rằng từng có rất nhiều “liệt sỹ” đều đã ôm kiếm mà về, rốt cuộc anh ta dùng
chiêu thức gì mà có thể theo đuổi được cô…
Cô chỉ cười mà không nói.
Đáng lẽ ra phải nói là cô
theo đuổi anh, hơn nữa còn đang trong giai đoạn nỗ lực. Nhưng cô không nói, họ
sẽ nghĩ là cô nói đùa.
Sau giờ học, từ xa đã
thấy một dáng người vững vàng đứng đợi ở cổng trường, cô nở nụ cười bước nhanh
đến. “Hi! Chờ lâu chưa vậy?”
“7 phút 38 giây”, đưa mũ
bảo hiểm cho cô, nói ra con số chuẩn xác
… Quả nhiên đã bị máy
tính đồng hóa, ngay cả thời gian mấy phút mấy giây cũng báo cáo đầy đủ.
Cô nhảy lên phía sau xe,
hai tay nhẹ nhàng vòng qua thắt lưng anh, hơi nhích người lên, cằm để lên vai
anh, cười nói: “Trốn làm?”
Quan Nghị ngoái đầu nhìn
lại: “Chị Vương biết.”
Không chỉ biết, còn để ý
thời gian nhắc anh nhanh đi, đừng để Tiểu Lăng chờ.
“Tối nay đi mua nguyên
liệu nấu ăn, em nấu mì hải sản cho anh ăn”. Gần đây anh lại bị đau dạ dày,
không để ý từng chút không được.
Anh gật nhẹ đầu một cái,
nhấn ga đi.
Dường như đã trở thành
thói quen, những ngày mà cô có tiết học vào buổi chiều thì anh sẽ đến đón cô,
cùng nhau đến chỗ làm của anh, cô cùng anh làm việc, sau khi tam tầm thì đến
chỗ ở của anh, cô luyện tập nấu ăn, mà anh thì làm chuột bạch… cô đã nói như
vậy.
Nhưng thực ra anh biết,
đó là do cô quan tâm đến sức khỏe của anh, không cho anh ăn đồ ăn ngoài, nhất
là khi dạ dày đã bị chính sự vô tâm của anh hại thành thế này.
Nếu không cô sẽ không mua
nhiều sách dạy nấu ăn như vậy. Lúc anh bận rộn, cô sẽ ngồi yên bên cạnh nghiên
cứu chế độ ăn uống tẩm bổ, còn có một số loại nước ép trái cây và rau củ tốt
cho dạ dày, để thỉnh thoảng nấu cho anh ăn…
Cô là thiên kim đại tiểu
thư, bàn tay mềm mại chưa từng làm việc nặng nhọc, việc ép nước trái cây để
uống dưỡng da coi như là sở trường, nhưng nấu ăn thì quả thật là làm khó cô,
anh từng vì nguyên nhân này mà giấu không cho cô biết mình bị đau dạ dày.
Từ một cô gái được nuông
chiều không biết cầm nồi chảo, đến bây giờ đã biết nghiên cứu thuốc bổ, các món
ăn… Cô thật sự tiến bộ rất nhiều, tay nghề nấu nướng cũng bắt đầu được nâng
cao.
Một tuần trước khi thi
giữa kì, đột nhiên bệnh cũ của anh lại tái phát, vốn định uống mấy viên thuốc
cho xong, nhưng lại bị cô biết, bắt đi khám. Tình trạng lần này so với lầ
