Nồng Nàn Vị Yêu

Nồng Nàn Vị Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323264

Bình chọn: 8.00/10/326 lượt.

uyền của bà Kha thật sự càng ngày

càng khiến cho người ta bội phục.

Hân Nhan tiếp tục cười, nụ cười lạnh như băng: “Tôi

cũng lấy làm tiếc, bà Kha, e là tôi không thể giúp bà được rồi.”

Nghe vậy, bà Kha trợn tròn mắt, ánh mắt bỗng trở nên

sắc bén nhưng giọng điệu vẫn điềm đạm: “Tôi khuyên Cô Lục đừng nên cố chấp thế

.” Tuy câu nói rất đỗi bình thường nhưng được thốt ra từ miệng của Bà Kha thì

nghe như uy hiếp.

Hân Nhan cũng không thèm để ý câu nói vừa rồi của bà,

cô bình thản đáp lại: “Xin lỗi. Từ trước đến giờ tôi cũng chưa từng muốn gả vào

nhà họ Kha của các người. Ngược lại, tôi hi vọng bà hãy khuyên Cẩn Niên đừng

đến làm phiền tôi nữa, đừng…” Đắn đo một lúc, cô cười nói tiếp: “Khư khư cố

chấp.”

Bà Kha hơi sửng sốt: “Cô…”

Lời còn chưa nói hết thì bất thình lình Cẩn Niên đẩy

cửa xông vào, tức giận rống hỏi: “Mẹ, mẹ đang làm cái gì vậy hả?”

Hân Nhan đứng dậy, nói với bà Kha đang vô cùng ngạc

nhiên: “Hai người cứ từ từ nói chuyện, tôi xin phép đi trước.”

Cuối cùng Bà Kha cũng đã gột sạch vẻ nguỵ trang nhuần

nhuyễn của mình, bà tức giận, gầm lên: “Là cô gọi Cẩn Niên đến đúng không?”

Hân Nhan cười đáp: “Tôi không có phần phước hưởng tấm

lòng người mẹ bao la của bà Kha đây, thôi thì bà cứ dành tình cảm đó cho con

trai bà đi. Tạm biệt.”

Lúc cô đi qua người Cẩn Niên, anh liền nắm chặt cổ tay

kéo cô lại, sắc mặt có chút hoảng hốt, nói: “Hân Nhan, em đừng để tâm lời mẹ

anh nói. Cho dù thế nào anh cũng vẫn muốn cưới em.”

Sắc mặt Bà Kha lúc ấy rất khó coi, giọng điệu lại thêm

phần tức giận: “Cẩn Niên.”

Hân Nhan cúi nhìn bàn tay đang nắm lấy tay mình, đốt

ngón tay rõ ràng, ngón tay thanh mảnhvà trắng như tay phụ nữ. Cô nhớ trước đây

Hân Duyệt từng nói rất thích tay của Cẩn Niên, nhất là những lúc anh ta chơi

piano, ngón tay anh như thiên thần đang lượn bay nhịp nhàng trên phím đàn,

khiến cho người ta say mê.

Hân Nhan lạnh nhạt nói: “Cẩn Niên, chắc anh không nhớ

hôm nay là ngày gì đúng không?”

Cẩn Niên ngơ ngẩn.

Lòng Hân Nhan đau xót. Quả thật anh ta không hề nhớ.

“Hôm nay, chính là ngày giỗ của Hân Duyệt.”

Cuối cùng, cô gỡ tay Cẩn Niên, đi thẳng ra khỏi nhà họ

Kha.

Cẩn Niên cũng không đuổi theo cô.

Tuy đã ra khỏi nhà họ Kha, nhưng Hân Nhan vẫn nghe rõ

tiếng cãi nhau truyền ra từ trong đó, loáng thoáng còn có cả tiếng đồ vật bị

vỡ.

Hân Nhan bỗng cảm thấy, mùa đông ở thành phố S quả

thật rất lạnh, còn rét hơn cả thành phố B.

Nửa đêm nhận được điện thoại của Cẩn Niên gọi để giải

thích.

Hân Nhan vừa khóc vừa uống rượu, cô cũng không biết

mình đã nói gì với Cẩn Niên, chỉ biết cô đã làm anh ta nỗi giận. Dù gì trước

đây cô và Cẩn Niên cũng đã từng như thế, cô chọc giận anh ta, để anh ta tự dằn

vặt bản thân.Thật ra, việc chọc giận anh ta cũng chẳng mang đến niềm vui, chính

cô cũng quá mệt mỏi rồi, chỉ là cô nghĩ, Hân Duyệt nhìn thấy sẽ rất hài lòng.

Cô luôn nghĩ mình là người có tội. Nếu như cô là một

tín đồ sùng đạo, chắc hẳn cô giữ mãi chuyện này trong lòng.

Tội của cô từ đâu mà ra ư?

Hẳn là từ cái ngày gặp gỡ bà Kha. Đôi khi Hân Nhan

nghĩ, nếu như không có sai lầm hồ đồ ngày đó, sớm giải thích rõ với Hân Duyệt,

thì mọi thứ đã không tồi tệ như hôm nay.

Vốn là khi ấy Cẩn Niên đến nhờ cô, cô cũng chỉ có ý

tốt muốn giúp anh ta. Cẩn Niên đến nói với cô: “Hân Nhan, em có thể thay Hân

Duyệt đến gặp người nhà anh được không?”

Cô cảm thấy khó hiểu, tại sao chứ?

Cẩn Niên cười ngượng, vẻ mặt có chút bối rối: “Người

nhà anh không chấp nhận chuyện anh và Hân Duyệt, muốn gặp mặt em ấy trước. Cô

cũng biết Hân Duyệt rất hồn nhiên, anh sợ em ấy sẽ bị tổn thương, nên em có thể

thay em ấy đi gặp người nhà anh được không? Chuyện sau này anh sẽ giải quyết.”

Hân Nhan đương nhiên không có lý do gì để từ chối. Vả

lại, Hân Duyệt là đứa em gái mà cô yêu thương nhất, vì vậy cô không thể để bất

cứ người nào làm tổn thương em gái mình. Do đó, cô theo Cẩn Niên đến thành phố

S, thay Hân Duyệt gặp Bà Kha.

Lúc đó, tưởng rằng mọi chuyện sẽ đâu vào đấy. Nhưng

không ngờ Hân Duyệt lại biết chuyện, đã nổi trận lôi đình chất vấn cô.

Hân Nhan nhớ rất rõ. Hôm ấy, Hân Duyệt đã tức giận ném

ly nước trong tay xuống đất. Những mảnh vở thủy tinh văng khắp sàn, nước cũng

tung toe ướt cả gấu quần cô. Cô vẫn còn đang kinh ngạc, chưa kịp định thần lại

thì Hân Duyệt đã bước đến tát cô một cái. Mọi người không ai ngờ rằng, một cô gái

đáng yêu hiền lành như Hân Duyệt lại có thể tức giận đánh người và lớn tiếng

mắng: “Hân Nhan, chị là đồ không biết xấu hổ,chị quyến rũ bạn trai của tôi…”

Hai khuôn mặt giống nhau như đúc nhìn nhau đăm đăm, cứ

như đang soi gương vậy.

Dù cô giải thích thế nào, Hân Duyệt cũng cho rằng cô

đã quyến rũ Cẩn Niên.

***

“Em cho rằng em và An Thành sẽ có kết quả sao?”

Nghe đến cái tên An Thành, Hân Nhan mới bừng tỉnh.

Giọng nói buồn rầu cất lên: “Kha Cẩn Niên, rốt cuộc

anh muốn thế nào đây?”

Anh ta cười đến thê lương: “Anh muốn thế nào ư ? Anh

chỉ muốn em.”

“Trừ khi tôi chết.”

Nói xong cô liền cúp điện thoại. Dĩ nhiên lần này cô

bị anh ta chọc cho nổi giận.

An Thà


Old school Easter eggs.