nh.
Ngay lúc này, cô lại hơi nhớ anh.
Ngày hôm sau, thành phố S mưa tầm tã.
Ngày mùa đông trước kia, cô chỉ thấy có tuyết rơi, màu
tuyết trắng ngần, phủ trắng xoá cả một thành phốphồn hoa huyên náo. Nhìn cảnh
tuyết như thế, cho dù có rét lạnh đến dường nào, lòng cũng háo hức khôn xiết.
Cơn mưa mùa đông lạnh đến độ con người ta không biết
phải trốn cái giá rét đó thế nào. Sương mù dày đặt, che khuất ánh nắng chan
hoà, khắp mọi nơi chìm trong làn sương mờ mịt như đang trong phòng xông hơi.
Trận mưa kéo dài dăng dẳng, lúc lớn khi nhỏ, mưa tuôn động lại thành vũng, đôi
lúc hạt mưa nặng trĩu rơi xuống đất, nước bắn tung toé nghe như âm thanh của
thủy tinh bị vỡ, rất chói tai.
Hân Nhan bấm chuông nhà An Thành.
Thấy cô, An Thành hơi ngạc nhiên, cất giọng nói lạnh
tanh: “Em đến đây làm gì ?”
Lại nổi giận vu vơ nữa rồi, cũng chẳng mời cô vào nhà.
Cô mỉm cười: “Sao lại không mời tôi vào? Chẳng lẽ tôi
đến không đúng lúc?” Giả bộ lóng ngóng ngó vào nhà: “Có cô nào ở đây đúng
không?”
Anh nhướn mày: “Em đến đây là để chọc tức anh đúng
không?” Nhìn vai cô ướt mưa, anh càng thêm bực bội, liền kéo cô vào nhà, nói:
“Anh thấy em đúng thật đến chọc tức anh mà.”
Cô trái lại nở một nụ cười rất tươi: “Tôi thấy anh vẫn
khoẻ mạnh, vậy mà Thiếu Phi lại nói anh bệnh sắp chết rồi.”
Anh hừ một tiếng không thèm trả lời, xoay người sang
đi thẳng đến sô pha ngồi xuống. Hân Nhan cũng đi theo, rồi ngồi xuống bên cạnh
anh: “Chuyện hôm ấy anh kêu tôi suy nghĩ, không muốn nghe câu trả lời của tôi
nữa à?”
Làm sao mà không muốn chứ, chẳng qua anh chỉ sợ cô sẽ
từ chối. Vì thế, anh tránh mặt cô, ép bản thân đừng nghĩ đến cô nữa, đừng gặp
cô, như vậy sẽ không bị cự tuyệt.
Cầm điều khiển bật ti vi, anh bắt chéo chân giả vờ
không quan tâm, lạnh nhạt nói: “Em nói đi, anh nghe.”
Thấy phản ứng của anh, Hân Nhan có phần thất vọng. Lấy
cà vạt đã mua sẵn từ trong túi đưa cho anh: “Tặng anh nè.”
Anh cúi xuống nhìn, lại ngẩng lên, lạnh lùng nói: “Làm
gì? Phí an ủi sao? Em mang đi đi, anh không cần em thương hại.” Nói xong câu
này, trong lòng anh không khỏi xót xa.
Hân Nhan sắp bị anh làm cho tức chết. Có đôi khi anh
làm cho người ta tức đến muốn bay vào mà cấu xé anh ra trăm nghìn mảnh.
Cô chậm rãi nói: “Đây là quà sinh nhật của anh. Nhân
tiện muốn hỏi An đại thiếu gia có thể nể mặt mà đeo cái cà vạt này, cùng tôi
đến dự liên hoan với đồng nghiệp được không ?”
An Thành đột nhiên tắt ti vi, nghiêng đầu sang, vẻ mặt
khó tin: “Em nói gì?”
Hân Nhan hơi cáu, liền quay mặt sang chỗ khác nói: “Họ
nói có thể dẫn người nhà theo. Anh không muốn đi thì thôi.”
“Nói như vậy là em…” Anh vui sướng ôm món quà của cô
vào lòng, cao hứng nói: “Đi, tất nhiên là đi rồi, lát nữa anh sẽ lựa cái áo sơ
mi cho hợp với cà vạt.”
Từ trước giờ chỉ nghe nói chọn cà vạt hợp với áo sơ
mi, chứ có nghe ai chọn áo sơ mi để hợp với cà vạt bao giờ đâu.
Cô giả vờ tức giận, “Anh không cần mà!”
Anh nâng mặt cô lên bắt đầu hôn cô, giọng nói mơ hồ:
“Nãy anh nói bâng quơ thôi, tin làm gì.” Càng hôn càng mãnh liệt, nếm mật ngọt
trên đôi môi mềm mại của cô, anh thủ thỉ: “Em đồng ý với anh… anh thật rất
vui…”
Câu nói kế tiếp đã trực tiếp hoá thành hành động.
Hân Nhan tránh không kịp, bị anh cuồng nhiệt vồ vập
lấy, đành buông tay mặc anh muốn làm gì thì làm. Cô bị anh đè xuống sô pha.
Cô chỉ kịp than thở trong lòng, lại bị anh gạt nữa
rồi. Trông anh thế này chẳng giống người bệnh chút nào.
Liên hoan cuối năm ngoái, Hân Nhan chính thức dẫn An
Thành đến giới thiệu với đồng nghiệp.
Tô Vãn nhìn cô cười mờ ám.Cô cũng cười mờ ám nhìn Tô
Vãn.
Hôm nay Tô Vãn cũng mang người nhà đến, chính là anh
chàng lần trước gặp ở bar, tên Hàn Phong.
An Thành lái xe nên Hân Nhan không cho anh uống rượu.
Kết quả là cô cũng bị anh cấm không cho uống, cô bảo anh thật ngang ngược, anh
thì lại cười, nắm vai cô, nhỏ giọng nói bên tai, “Không được uống, em mà uống
say, tối nay lấy sức đâu mà ‘tâm sự’ với anh chứ?”
Cô biết rõ anh đang ám chỉ gì, mặt liền ửng đỏ như quả
cà chua, hung hăng đá chân anh một sự. Anh cười phá lên đầy sung sướng.
Người uống nhiều nhất trong bữa liên hoan lại là biên
tập Lưu. Dù mọi người khuyên anh ta uống ít như thế nào cũng đều bị anh ta gạt
phăng, còn trí thức nói, “Mượn rượu giải sầu, sầu càng thêm sầu.” Tô Vãn ngồi
cạnh thở dài, lắc đầu liên tục.
An Thành như hiểu ra, chau mày hỏi: “Chuyện gì đây hả,
anh ta yêu thầm em phải không?”
Hân Nhan sợ An Thành lại nổi giận, liền kéo anh nói:
“Anh đừng làm bậy, anh ta cũng có làm gì quá với em đâu.”
Anh hừ một tiếng, liếc nhìn biên tập Lưu: “Còn chưa
mọc râu mà bày đặt.” Lại liếc nhìn Hân Nhan, anh cười như không cười nhìn cô:
“Cho em khất nợ này, lát về anh tính với em sau.”
Hân Nhan không hiểu, chuyện này liên quan gì tới cô
chứ.
Kết quả Hân Nhan phải vất vả lắm mới dỗ dành được An
Thành. Biên tập Lưu lại mượn rượu lảo đảo đi đến gây hấn, vươn tay với An
Thành, mắt xếch lên: “Xin chào, tôi là Lưu Nhất Thành.”
An Thành ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn lên, vờ như
không t
