ương mặt của cô, hít mùi hương
quen thuộc của Hân Nhan và hỏi: “Ngốc ạ, em làm gì mà phải xin lỗi.”
Cô cảm thấy trái tim nhói đau, vô lực mà nhắm mắt lại:
“Em… Không giúp được gì.”
Anh ngậm lấy vành tai của cô, nhẹ nhàng cắn một cái:
“Em cái gì cũng không cần giúp, ở bên cạnh anh là được rồi.” Đôi mắt anh bỗng
trầm xuống, “Không biết cậu anh đã đắc tội với người nào. Chuyện lần này rõ
ràng là có người sắp đặt trước.”
“An Thành…”
Anh lại mỉm cười, đắp mền lại cho cô, tự mình đứng
lên: “Em ngủ trước đi, anh đi tắm.”
Chờ anh rời đi, nước mắt Hân Nhan lặng lẽ rơi xuống.
Từ đầu đến cuối cô đã không dám nói thật với An Thành.
Bởi vì không biết đối mặt với An Thành như thế nào,
với Thiếu Phi nữa.
Cô đã hại chính em gái mình rồi, bây giờ lại làm hại
tới người mình yêu và bạn tốt của mình nữa.
Một đêm trằn trọc thao thức.
Buổi sáng An Thành thức dậy rất sớm, hôn nhẹ trán cô,
sau đó đi ra ngoài.
Tiếng đóng cửa vang lên, Hân Nhan cũng rời khỏi
giường. Kéo rèm cửa ra, bên ngoài vẫn còn mưa phùn và mây xám giăng mờ, thời
tiết thật u ám, giống như tâm trạng cô lúc này.
Cô gọi cho Cẩn Niên: “Chúng ta gặp mặt đi.”
Cẩn Niên như vẫn luôn chờ cô, trả lời rất dứt khoát:
“Được.”
Cúp điện thoại, Hân Nhan mới phát giác đùi phải của
mình đang đau âm ỉ.
Là đau từ tận bên trong xương cốt. Chân cô phải đóng
một cái đinh thép, đến những ngày đổ mưa dầm, sẽ đau liên tục. Nhưng cơn đau
lần này lại ê nhức hơn, như đang nhắc nhở cô, ‘ác ma’ vẫn đang ở trong cơ thể
của cô.
Mở di động xem ảnh chụp, cô và em gái kề vai đứng
chung một chỗ.
Em gái cười vui hớn hở, vẻ mặt của cô cũng rất bình
thản.
Cô vuốt hình em gái đang tươi cười trên màn hình, thì
thào: “Hân Duyệt, nếu tai nạn xe ngày đó, người chết là chị thì tốt rồi’.
Giá trị cổ phiếu của tập đoàn Thiên Hoa giảm đột ngột,
kênh tin tức trên TV liên tục đưa tin Dư Quyền Chính đang tiếp nhận điều tra.
Đợt này giới kinh doanh như gió giục mây vần, giống như bầu trời thành phố S
lúc này, sương mù dày đặc, không biết giới truyền thông và báo chí sẽ lại thêu
dệt thế nào đây.
Bảy giờ sáng, Hân Nhan ngồi trong quán cà phê dưới lầu
công ty, chờ Cẩn Niên đến.
Bên ngoài cửa sổ sát đất, người đi đường dùng đủ loại
dù màu sắc khác nhau để che mưa, bước chân vội vàng.
Hân Nhan bỗng nhiên nhớ lại lúc cô rời khỏi thành phố
B, trời cũng đổ mưa. Chẳng qua mưa ở phương Bắc, không giống với vẻ ẩm thấp như
mưa ở miền Nam.
Khi ấy, cô vừa mới bỏ nạng, tự mình đi đứng.
Cô thừa dịp y tá không chú ý, liền chạy trốn. Trên
người chẳng có bao nhiêu tiền, gọi điện thoại cho Thiếu Phi, để cậu ấy giúp cô
mua vé máy bay đi thành phố S, sau đó ngồi xe buýt đi đến sân bay.
Có lẽ tội phạm trốn tù cũng không hề cuống cuồng lên
như kiểu của cô.
Xe buýt chạy trên cao tốc sân bay, nơi đó là nơi Hân
Nhan và em gái mình xảy ra tai nạn xe, cô thoát không được cơn ác mộng này.
Trên đường đi, Hân Nhan vẫn nhắm mắt lại, hai tay nắm chặt, cả người run run,
sợ nhớ lại tất cả những chuyện đã xảy ra ở cao tốc sân bay nửa năm trước.
Đến sân bay, cô trốn đông trốn tây, luôn cảm thấy dù
cô ngồi ở nơi nào cũng không có cảm giác an toàn, như thể giây tiếp theo sẽ bị
Cẩn Niên bắt được, bị anh ta nhốt vào trong căn phòng vắng vẻ trống rỗng kia.
Bây giờ nhớ lại, vào lúc đó cô có lẽ không khác gì người điên, chỉ cần một chút
kích động là suy sụp ngay. Khi đi qua thiết bị kiểm tra an toàn, bởi vì cái
đinh kim loại cố định trên đùi làm thiết bị kêu vang, thần kinh đang căng thẳng
cao độ của cô rốt cục cũng bùng nổ, không biết vì cái gì mà ôm đầu kêu la thất
thanh, thu hút rất nhiều bảo vệ đến, thiếu chút nữa coi cô là phần tử nguy hiểm
mà bắt lại.
Mãi đến khi đến máy bay cất cánh được một giây, cô mới
thả lỏng, hai tay đan chặt vào nhau.
Như có con ác thú vẫn đuổi theo phía sau cô cắn xé,
cuối cùng bị cô vứt bỏ lại phía sau.
Không ai biết, sau nửa năm Hân Duyệt ra đi, cô đã phải
trải qua những gì.
Quãng thời gian đó so với bong đêm còn tăm tối hơn,
không ngày nào có ánh sáng.
Sau tai nạn xe cộ, cô trở thành tấm bia cho mọi người
chỉ trích. Quyến rũ bạn trai của em gái mình, lại gián tiếp hại chết em gái
ruột. Chuyện xưa đặc sắc như thế, thậm chí có tạp chí Hoa Đại đưa tin ầm ĩ
khiến ai ai cũng biết.
Mẹ oán hận cô, hận sao cô không chết đi.
Bạn bè cũng không có ai tin tưởng cô, lạnh nhạt với
cô.
Bằng lòng đến gần cô, chỉ có một mình Cẩn Niên, cô hết
lần này đến lần khác không muốn nhìn thấy anh ta.
Tuy rằng với cái chết của Hân Duyệt, trong lòng Hân
Nhan luôn tự trách, nhưng chuyện càng bất ngờ hơn nữa, là Kha gia dùng quan hệ
xã hội của họ đem tất cả mọi chuyện biến thành một chuyện hoàn toàn khác.
Cô ở trước mặt Cẩn Niên, đem cuốn tạp chí quăng vào
người anh ta, cười khẩy: “Kha Cẩn Niên, tôi dụ dỗ anh, anh im lặng không làm gì
hết? Câu chuyện này không phải quá buồn cười hả?”
Cẩn Niên nắm lấy tay cô, vỗ về trấn an: “Hân Nhan, em
đừng như vậy. Chuyện này là người nhà anh làm, anh cũng vừa mới biết, ngày mai
anh sẽ buộc tạp chí này công bố đây là tin thất th
