ái gì?” Cô đột nhiên ngẩng đầu.
Anh cười ấm áp, chân thành chắc chắn: “Em không cần
sợ, gia đình anh không để ý nhiều thứ như vậy. Ba mẹ anh năm đó kết hôn cũng
không phải môn đương hộ đối, họ sẽ không làm khó em.”
Cô cụp mắt xuống, “Nhưng em vẫn chưa sẵn sàng.”
Anh cầm tay cô, cười cười: “Được rồi, anh cho em một
ngày chuẩn bị, ngày mốt chúng ta cùng về nhà.”
“Em…”
Hân Nhan còn muốn nói thêm chuyện gì, di động An Thành
đột nhiên đổ chuông.
Anh tiếp điện thoại, nói một hai câu, vẻ mặt lập tức
trở nên nghiêm trọng: “Được, anh lập tức qua đó, em đừng lo lắng.”
Cúp điện thoại, cầm lấy áo khoác, anh nói với Hân
Nhan: “Trong nhà anh xảy ra một chút chuyện, phải về xem sao. Em gọi xe về nhà
nhé.” Đi đến bên người cô, cúi người khẽ hôn một cái, “Nhớ kỹ, phải về nhà của
anh. Anh sẽ về hơi trễ.”
Nói xong liền vội vã rời đi.
Hân Nhan nhíu mày, mơ hồ cảm thấy có chuyện gì đó, nỗi
bất an trong lòng càng lúc càng lớn hơn.
Khi ở tàu điện ngầm, Hân Nhan mới biết gia đình An
Thành xảy ra ra nhiều chuyện lớn như vậy.
Chủ tịch tập đoàn Thiên hoa – Dư Quyền Chính, cũng
chính là ba của Thiếu Phi, cậu của An Thành, phạm tội kinh doanh và mua bán
trái phép nên đã bị bắt. Nếu tội danh thành lập, có thể phải chịu mức án tù
mười năm.
Người sáng suốt đều có thể nhìn ra được, Dư Quyền
Chính đắc tội với kẻ khác.
Hân Nhan ngồi trên ghế dựa trong tàu điện ngầm, bỗng
dưng cảm thấy xung quanh như có gió lạnh đang thổi, cô lạnh đến mức run rẩy.
Như có cơn mưa đá vô hình trong không khí, vần vũ trên bầu trời, mưa rơi nặng
hạt quanh người, ngoại trừ cảm giác lạnh, vẫn chỉ có lạnh mà thôi.
Trong lòng cô nghi ngờ, việc này chắc hẳn liên quan
đến Cẩn Niên.
Vào ngày giao thừa hôm đó, chính miệng Cẩn Niên đã
nói, “Em
có biết anh có thể phá huỷ rất nhiều chuyện có ý nghĩa với em không”.
Trong phút chốc, Hân Nhan thấy hối hận không thôi.
Là do cô quá sơ ý, cô nghĩ rằng Cẩn Niên chỉ ra tay
với cô. Thế nhưng một kẻ tàn nhẫn như Kha Cẩn Niên, anh ta biết phải làm thế
nào để khiến cô không còn đường lui.
Lấy điện thoại di động ra gọi cho An Thành, tay cô lại
run run.
Di động An Thành tắt máy.
Lại gọi cho Thiếu Phi, cũng tắt máy.
Cuối cùng cô gọi cho Kha Cẩn Niên.
Cẩn Niên rất nhanh nhận điện thoại, giọng nói không sợ
hãi: “Hân Nhan.”
“Là anh làm, đúng không?” Cô nắm chặt điện thoại,
giọng nói run rẩy chất vấn.
Cẩn Niên cười khẽ một tiếng, nói giọng hời hợt: “Em
biết nhanh thế? Đây cũng mới chỉ là một chuyện nhỏ thôi, Hân Nhan, chỉ cần em
quay về, anh sẽ lập tức dừng tay.” Anh ta lặp lại một lần nữa, “Anh chỉ muốn em
quay về.”
“Hèn hạ, vô sỉ!” Cô mắng anh ta, rốt cuộc không thể
bình tĩnh nữa, “Tôi đã nói rồi, đây là chuyện giữa chúng ta, có chuyện gì anh
cứ nhằm vào tôi, đừng liên lụy đến người khác.”
Anh ta cười nhạt: “Anh chỉ tổn thương em một lần,
nhưng em lựa chọn rời khỏi anh. Hân Nhan, anh chỉ còn cách sử dụng biện pháp
khác. Có lẽ em cảm thấy anh hèn hạ đê tiện, nhưng anh không quan tâm.”
Nước mắt đã nén không cầm được mà rơi xuống, cô tuyệt
vọng nhắm mắt lại: “Tôi sẽ không để anh toại nguyện, Kha Cẩn Niên, tôi đã không
còn là Lục Hân Nhan trước kia nữa”.
Giọng điệu của Kha Cẩn Niên vẫn nho nhã như trước:
“Thật không? Anh rất mong chờ.”
Cô cúp điện thoại, thiếu chút nữa đã ném di động đi.
Tiểu Nhã gửi tin nhắn cho cô: Chị Hân Nhan,
nhà Thiếu Phi xảy ra chuyện, em không liên lạc được với anh ấy. Chị giúp em
được không?.
Cô lau nước mắt trên mặt, trả lời: Đừng lo lắng,
Tiểu Nhã, Thiếu Phi nhất định sẽ không sao đâu.
Trong lòng lại chẳng hề có chút chắc chắn.
Như có một hang động tối tăm, có bàn tay vô hình đang
kéo cô rơi xuống sâu thật sâu. Vốn dĩ cô nghĩ An Thành chính là ánh mặt trời,
ngay khi cô chỉ vừa nheo mắt lại hưởng thụ một chút ấm áp đó, cánh tay kia lại
kéo cô rơi vào trong bóng tối.
Thực sự không thoát khỏi sao?
Đến lúc An Thành về nhà, đã là hai giờ sáng.
Bật đèn lên, phát hiện Hân Nhan đang bó gối ngồi trên
sô pha.
Anh giật mình, bước qua, ngồi xổm xuống trước mặt cô,
nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của cô: “Em sao lại không ngủ? Ngồi đây suốt đêm chờ
anh sao?”
Hân Nhan nhào vào lòng anh, vùi đầu trên vai anh, hít
lấy hương vị quen thuộc trên người anh, trái tim yên bình đi rất nhiều: “Em
không ngủ được.” Giọng nói có chút khàn khàn.
Anh vỗ lưng của cô, dịu dàng nói: “Vì lo lắng cho anh
sao? Yên tâm đi, không có việc gì.”
Bồng cô lên khỏi sô pha, đi về phía phòng ngủ trên
lầu.
Thấy anh mệt mỏi, cô có chút đau lòng, tựa vào lồng
ngực rắn chắc của anh, nhẹ giọng hỏi: “Thật sự không có việc gì sao? Cậu anh…”
Anh đặt cô ở trên giường, kéo mền đắp cho cô.
Anh cũng nằm xuống bên cạnh, ôm lấy cô, cằm để trên
mái tóc thẳng mượt của cô, nhẹ nhàng vuốt ve: “Chuyện lần này có chút phức tạp,
cậu anh đúng thật đã phạm pháp. Gia đình anh đã hẹn luật sư rồi, chỉ có thể cố
hết sức thôi.”
“Có lẽ...” Cô muốn nói chuyện xảy ra đều tại vì cô,
nhưng lại không biết nói sao nên lời, chỉ có thể nhắm mắt lại, “Xin lỗi…”
Anh ngớ ra, sau đó hôn g