không lọt' này cuốn trôi hết cảm giác của anh, toàn thân anh dường như gián tiếp bị đẩy xuống địa ngục, linh hồn bị cắt nhỏ, chia năm xẻ bảy, có lẽ tựa như bị bóng đè, anh cảm giác lúc tỉnh dậy , cơ thể anh lại không thể cử động. Trong tiềm thức, anh muốn nói lời xin lỗi....nhưng chính anh nghe những lời này còn thấy buồn nôn.
"Về sau, thời gian ở Mỹ tuy có chút khổ cực, nhưng cũng may Cách Lạp rất hiểu chuyện, nên tôi cũng không tới nỗi cảm thấy không sống nổi. So với con trai, dường như tôi có vẻ gồng mình quá sức, vì vậy cơ thể tôi bị chứng tụt huyết áp, vào viện vài lần, nhưng ở đâu rồi cũng có hàng xóm nhiệt tình, tốt bụng, luôn tới giúp hai mẹ con chúng tôi..."
Tần Nhiên nâng tay che mặt mình, cơ thể run rẩy dữ dội, anh cảm thấy như có một chậu nước sôi nghiêng ngả, đổ trên đỉnh đầu anh, nóng bỏng, khắp nơi đều tràn đầy đau đớn. Tim phổi của anh đều đang run rẩy, mỗi lần hô hấp, cả cơ thể lại đau tới nỗi bản thân không thể chịu đựng nổi.
"Chuyện sau này, dù có mệt mỏi cũng đều cố gắng vượt qua...."
"Xin lỗi, tôi ra ngoài một lúc...."
Tần Nhiên đứng lên, cảm giác như anh phải khó nhọc lắm mới nói ra được những lời này
So với khuôn mặt đang ở ranh giới bộc phát của Tần Nhiên, thì khuôn mặt Đồng Nhan cực kỳ bình tĩnh, cô nhìn anh
"Ừ..."
Anh đi rất chậm, bước chân hơi loạng choạng, dường như không bước nổi nữa, cơ thể anh đụng phải bức tường, va chạm vào nó.
Tại sao có thể như vậy?
Tại sao có thể như vậy? Anh đi vào một căn phòng ở tầng hai, phòng này dành riêng cho trẻ con, một loạt đồ chơi hoạt hình được bày trên chiếc giường màu xanh nhạt, trên tường treo một bức tranh ném phi tiêu dành cho trẻ em, thảm trải nhà rất dày và nặng, trên thảm đặt một con ngựa gỗ, xe đạp trẻ con, ván trượt....
Đối mặt với căn phòng này, anh rốt cục không chịu đựng nổi, ngồi xổm xuống, tay ôm lấy mặt, bật lên nghẹn ngào. Đôi mắt anh quằn quại đau khổ, cơ thể dường như đang phải chịu đựng đau đớn mãnh liệt.
Ngắm nhìn những thứ mà 5 năm qua anh đã chuẩn bị, anh cảm thấy mình thật sự nực cười, tại sao lại có thể làm một chuyện nực cười như thế?
Trước kia, anh đã làm gì? Đầu tiên, anh tự tay phá nát hạnh phúc của mình, rồi anh lại chắp vá chúng lại, nhưng chúng quá hỗn loạn, giống hệt như tâm tình của anh.
Anh yêu cô, điều này không thể phủ nhận, nhưng dường như anh chưa bao giờ đối xử tốt với cô, từ đầu đến cuối, có vẻ trông anh giống một kẻ chiến thắng, luôn ngồi trên cao nhìn xuống phía dưới, có thể định đoạt số phận của cô trong lòng bàn tay anh. Anh thờ ơ đối với những nỗ lực cô bỏ ra, bởi vì anh sợ mình sẽ bị hãm sâu vào trong đó, anh sợ mình sẽ trầm luân trong cái hạnh phúc giả tạo mà anh dành cho cô.
Khi mọi chuyện được hạ màn, nhìn cô thảm hại rời khỏi anh, anh không hề có cảm giác vui mừng của kẻ chiến thắng mà ngược lại, anh thấy trái tim anh vô cùng trống rỗng. Lúc ấy, anh thừa nhận bản thân anh yêu cô, nhưng anh lại không thể thừa nhận anh yêu cô như vậy, yêu một người chẳng qua là một thói quen, anh tin mình có thể quên cô, chỉ cần có đủ thời gian mà thôi.
Có lẽ, anh chẳng thể nào tìm được một người vợ giống như cô, nhưng anh có thể tìm được một người phụ nữ tốt hơn cô, rất nhiều chuyện đều phải bù đắp lẫn nhau, mất đi thứ này nhưng anh lại có thể đạt được điều anh mong muốn. Không phải anh không nỡ rời bỏ cô, anh chỉ thấy mình không quen cảm giác khi không có cô ríu rít bên cạnh, anh không quen cảm giác lúc anh làm việc, cô lại tới giúp anh bóp trán, anh không quen cảm giác mỗi đêm tỉnh giấc không thấy cô bên cạnh, chỉ là anh không quen khi cô hoàn biến mất trong cuộc sống của anh....
Cô đã dung nhập vào từng chi tiết nhỏ trong cuộc sống của anh, mấy ngày ấy, anh giống như đang cố giải độc, anh loại bỏ từng thứ có quan hệ với cô khỏi cuộc sống của mình.
Cô đã hoàn toàn rời đi, hoàn toàn tuyệt tình. Anh cố gắng đè nén những cảm giác sợ hãi trong lòng, anh không thể để thứ cảm giác ấy bùng lên, anh tự nói với bản thân mình rằng : Không sao, tương lại sẽ tốt thôi.
Có điều, cuối cùng anh vẫn chỉ tự lừa dối bản thân, đúng là tương lai thật sự tốt hơn, nhưng lại không hề phù hợp với anh.
Thứ cảm xúc mà cô để lại cho anh như một loại chất độc gây nghiện, anh không thể cai nó được.
Vào đêm cô và anh ngả bài với nhau, Tống Tử Khâm đã tới tìm anh, cô ta nói với anh rằng:
"Tần Nhiên, thứ Đồng gia có thể cho anh, Tống gia cũng có thể, anh biết không, ba em cũng có quyền có thế...."
Trong lòng anh vô cùng chán ghét, bỗng nhiên anh hiểu ra, vì sao lúc còn học đại học, cô lại ghét Tống Tử Khâm tới vậy. Nhưng cuối cùng, anh vẫn ôm người phụ nữ kia, anh ngửi mùi nước hoa vương trên âu phục của mình, rồi bật cười.
Anh giống như một đứa trẻ xấu xa muốn diễn một vở kịch độc ác cuối cùng cho cô xem, nếu cô đã hận anh, vậy thì không bằng để cô càng hận anh hơn nữa.
Quả nhiên, đêm ấy, cô bỏ đi, trước khi cô đi, cô vẫn chuẩn bị cho anh một bữa cơm cuối cùng, anh làm gì còn lòng dạ nào để ăn, nhưng những món ăn trông cũng khá đẹp mắt, thời gian gần đây, cô nấu ăn rất tiến bộ, đáng tiếc sau này anh không còn cơ