âm không quen đường nên vòng vèo một lúc mới đếnđược đường Bách Diệp.
"Đồng Nhan, đến rồi"
Lúc này, cô ta không hề thân mật gọi cô là Nhan Nhan, như thế Đồng Nhan càng thoải mái, cô nói với Tống Tử Khâm
"Làm phiền cô rồi"
"Không có gì"
Tống Tử Khâm xoay người, cười, nét mặt và giọng nói đều rất dịu dàng.
"Nhan Nhan...mình sắp nôn..."
Trình Mai Mai chợt mở miệng nói.
Tống Tử Khâm kinh hoàng, sau đó xoay người lại, vội vàng đi tìm túi nylon. nhưng không kịp. "Ọe", Trình Mai Mai ghé vào ghế xe BMW nôn ra.
"Ọe~~"
Lại một lần nữa.
Đồng Nhan và Tống Tử Khâm không nói một lời, cô vỗ vỗ sau lưng Trình Mai Mai.
Trình Mai Mai nôn cực kỳ dữ dội, xong xuôi, cô nàng nhận lấy khăn tay Đồng Nhan đưa cho, lau miệng
"Chúng ta đi thôi"
Cách Lạp không chịu nổi mùi trên xe, cu cậu vội mở cửa xe đi xuống, sau đó nó ngồi xỏm ở bên đường, cơ thể run lên, có lẽ đang cười.
Cô đỡTrình Mai Mai xuống xe, sau đó quay lại, nhìn sắc mặt đang cứng đờ của Tống Tử Khâm
"Ngại quá..."
Tống Tử Khâm không còn duy trì bộ dạng tao nhã nữa, cũng không nói với cô một tiếng " Không sao" hoặc là"Đừng ngại", khuôn mặt đẹp khẽ tối sầm, cô ả đạp chân ga tăng tốc rời đi.
"Ha ha..."
Trình Mai Mai cười như điên, nói với cô
"Lợi hại không....ha ha, vừa rồi là mình....Cố ý"
Nói xong, cả người cô nàng ngã về phía sau.
Cô vội vàng đưa tay đỡ lấy Trình Mai Mai, bỗng có một đôi tay đỡ lấy cô nàng, Đồng Nhan nhìn sang, là Thiệu Vũ Hành.
"Sao anh lại ở đây?"
"Tôi đi theo mọi người tới"
Anh ta thẳng thắn thừa nhận, sau đó một tay ôm lấy Trình Mai Mai
"Nhan Nhan, sang đường thôi"
Đồng Nhan cảm thấy hôm nay thật sự quá điên cuồng, cô kéo tay Cách Lạp đi trước.
Trình Mai Mai tuy đã ngủ mê man nhưng trong miệng vẫn vang lên âm thanh léo nhéo, sau đó mắng chửi người nào đó
"Thiệu Vũ Hành, cháu trai nhà anh, đồ to xác, đúng là không có tiền đồ...bà đây không bao giờ yêu anh...."
Đồng Nhan mở cửa, để Thiệu Vũ Hành dìu Trình Mai Mai về phòng
"Đặt cô ấy xuống đi"
Thiệu Vũ Hành đặt Trình Mai Mai xuống giường, khi đứng lên còn giúp cô ấy kéo lại chăn.
Đồng Nhan bê một chậu nước nóng tới, định lau mặt cho cô nàng thì Thiệu Vũ Hành đã nhận lấy khăn lông nóng trong tay cô
"Để tôi..."
Đồng Nhan không nói gì, đành đưa khăn mặt cho anh ta, dừng một chút nói
"Anh quay về thành phố A để tìm cô ấy?"
Thiệu Vũ Hành vừa cẩn thận lau mặt giúp Trình Mai Mai vừa nói
"Tôi muốn quay về xem cô ấy sống tốt không"
Đồng Nhan hít sâu một hơi
"Nếu chỉ tới thăm, vậy đi sớm một chút, cứ nhắm mắt làm ngơ đi, đối cả hai đều là chuyện tốt"
Thiệu Vũ Hành thở dài
"Khi trở lại, tôi tự nói với bản thân mình, nếu cô ấy sống tốt, tôi lập tức đi ngay, nhưng cô ấy lại không tốt, cho nên tôi muốn ở lại, hoặc là đưa cô ấy cùng đi"
"Lý do?"
"Lúc cô ấy lừa tôi trong quán ăn, tôi biết ngay cô ấy sống không tốt"
Thiệu Vũ Hành thầm thì, giống như nói cho bản thân mình nghe, nhưng từng câu từng chữ đều rơi vào lòng Đồng Nhan.
"Vậy anh nên cố gắng hơn nữa..."
Đồng Nhan cười với anh ta
"Vậy mẹ anh thì sao?"
"Tôi sẽ thu xếp tốt"
"Ha ha... tôi mặc kệ anh giải quyết thế nào, nhưng nếu lần này anh quay lại vẫn làm Mai Mai đau lòng, tôi sẽ liều mạng với anh..."
Đồng Nhan dù đang nói đùa nhưng cô vẫn cố gắng duy trì bộ dạng nghiêm túc.
"Mấy năm nay cô thế nào?"
Thiệu Vũ Hành hỏi cô, dừng một chút
"Xin lỗi, lúc nhà cô gặp chuyện thì tôi đang trong bệnh viện, cho nên không giúp được gì cho cô..."
Đồng Nhan cười
"Không sao... chuyện đã qua rồi"
Thiệu Vũ Hành nhìn cô, do dự nói
"Tần Nhiên cũng đi tìm cô..."
Đồng Nhan đứng lên
"Không còn sớm, anh về trước đi, tôi sẽ chăm sóc Mai Mai"
"Cũng được"
Thiệu Vũ Hành đứng lên
"Mai Mai nhờ cô"
Đồng Nhan cười
"Ha ha, xin anh, hai chúng tôi vẫn luôn giúp lẫn nhau mà"
Thiệu Vũ Hành mỉm cười, nụ cười của anh dường như vẫn giống ngày xưa, ấm áp như gió xuân. Đồng Nhan nghĩ, Thiệu Vũ Hành là một người khiêm tốn, tướng mạo và gia thế của anh ta vô cùng tốt, hơn nữa anh ta còn có dòng dõi Nho học.
Bỗng ánh mắt Thiệu Vũ Hành dừng ở thứ Trình Mai Mai để trên bàn, sau đó gương mặt tuấn tú của anh vừa hồng lại vừa xanh.
Đồng Nhan khẽ ho vài tiếng
"Ha ha....Cô ấy buôn bán thứ này trên Taobao, rất đắt hàng..."
-
Sáng sớm, Đồng Nhan nhận được điện thoại của Lý Nam, anh ta nói trong điện thoại: Anh ta đang lái xe đến, có lẽ khoảng nửa tiếng nữa sẽ tới giúp các cô chuyển đồ.
Đồng Nhan không dám làm phiền anh ta, cô nói mình đã gọi công ty chuyển nhà, nhưng cô không ngờ Lý Nam lại nói
"Không sao, tôi đến xem
