pacman, rainbows, and roller s
Nữ Hoàng Bi Kịch

Nữ Hoàng Bi Kịch

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324692

Bình chọn: 9.00/10/469 lượt.

an đi tới bên cạnh Trác Chính Dương, đá bắp chân của anh

"Tới chúc mừng sinh nhật em, vậy quà đâu, nếu anh đến tay không, vậy thứ lỗi cho em không tiễn nhé"

“Ôi chao….”

Trác Chính Dương lắc đầu, bắt đầu thuyết giáo

"Nhan Nhan, em đúng là người phụ nữ không có tim phổi, người ta đặc biệt bắt chuyến bay buổi tối chỉ để nói với em một tiếng 'Chúc mừng sinh nhật' , sao em lại chỉ nhớ tới mỗi quà sinh nhật hả, em xem, anh tới nhà em lâu thế rồi mà ngay cả nước bọt cũng chưa kịp nuốt"

“Anh bệnh hả, muốn chúc mừng sinh nhật em thì gọi điện là được, cần gì phiền phức như vậy?"

Đồng Nhan hung hăng trừng mắt nhìn Trác Chính Dương, hỏi

"Anh ăn gì chưa?"

Trác Chính Dương nháy mắt với cô

"Cơm trên máy bay khó ăn lắm, nữ tiếp viên cũng chẳng nhiệt tình, anh đang đói meo lên đây"

Nghe xong, Đồng Nhan trách móc anh vài câu, rồi đi thẳng vào phòng bếp.

Sau lưng cô, Trác Chính Dương đang cười, hỏi

“Nhan Nhan, em làm gì đấy?”

Đồng Nhan chẳng thèm quay lại

“Chuẩn bị đồ ăn cho Trác thiếu gia”

-

Trác Chính Dương ngồi đối diện cô, cực kỳ thong thả ăn trứng trưng cà chua, bộ dạng của công tử tao nhã.

Đồng Nhan không nhịn được, ngáp :

“Em van anh, thiếu gia anh có thể ăn nhanh một chút không, mai em còn phải đi làm”

Trác Chính Dương khinh thường nói:

“Mai là chủ nhật, theo anh được biết, tình hình kinh doanh của cái công ty bé tẹo của em không phải không tốt, cơ bản thì làm gì có chuyện phải tăng ca, vì thế ngày mai em phải làm gì?”

"Trên đời này còn có loại công việc gọi là làm thêm”

Đồng Nhan thản nhiên nói

Trác Chính Dương đặt đũa xuống, chân mày nhếch lên, đầy giận dữ

“Em đúng là người phụ nữ chêt tiệt, em nghĩ em làm bằng sắt sao? Kể cả đàn ông cũng không liều mạng như em đâu,không phải em đang tự đối xử với bản thân như một con trâu đực sao?"

Anh dừng lại, hít vào một hơi thật sâu

“Đồng Nhan, em nhất định phải như thế sao?"

Đồng nhan nhìn anh

"Đúng, đương nhiên, em cũng chẳng hề gây trở ngại cho ai, tại sao em lại phải băn khoăn về chuyện kiếm tiền nhỉ?"

Trác Chính Dương đứng lên

"Đồng Nhan chết tiệt, em đang tự làm khó bản thân đấy!”

Trác Chính Dương có một thói quen không tốt, chỉ cần nghe cách xưng hô của anh với cô là cô có thể đoán ra tâm trạng hiện tại của anh. Nếu anh gọi cô là “Nhan Nhan” có nghĩa tâm trạng anh rất bình thường hoặc cũng có thể đang vui vẻ, nếu như hắn gọi cô là ” Đồng Nhan” thì có nghĩa anh đang sắp tức giận, nếu anh gọi cô “Đồng Nhan chết tiệt” thì chứng minh vị Trác gia này đã nổi giận thật sự rồi. đương nhiên, lúc anh gọi cô là “Tiểu Nhan Nhan” hoặc “Nhan” chứng minh anh đang trong tình trạng bị động kinh.

“Em rất khỏe, trời sinh mệnh em vất vả rồi, nếu ngày nào không đi làm, em lại còn cảm thấy rảnh rỗi tới hoảng ý chứ”

Đồng Nhan nở nụ cười, bình tĩnh nói.

Trác Chính Dương lặng im một hồi lâu, mới nói

“Đồng Nhan, tới làm ở công ty của anh đi, em là phụ nữ, không cần phải liều mạng thế, anh có thể trả cho em gấp năm lần tiền lương bây giờ”

Đồng Nhan bật cười

“Cảm ơn anh, có người bạn nhiều tiện đúng là tốt, nhưng em lại không muốn bị coi thường, em thà làm ở công ty bé bằng hạt vừng cũng không muôn đến nhờ vả doanh nghiệp quốc tế của anh"

Trác chính Dương đang tươi cười, sau đó gương mặt tuấn tú của anh trở nên lạnh lùng, mãi lâu sau, anh nhìn Đồng Nhan

“Đồng Nhan, em vẫn đang trốn tránh sao”

Đồng Nhan cười tới nỗi suýt chảy nước mắt

“Trốn cái gì, sao em phải trốn, em chỉ muốn yên ổn sống qua ngày, là một công dân rất tuân thủ pháp luật, một không buôn lậu thuốc phiện, hai không trốn thuế, anh nghĩ em trốn tránh gì chứ?”

Trác Chính Dương khẽ cười

“Nhan Nhan, em không hề nợ anh ta, tại sao em không dám đối mặt với anh ta?”

Nụ cười trên mặt Đồng Nhan tiêu tan:

“Ai cơ, sao em lại không dám đối mặt với anh ta, chẳng qua chỉ cần nhìn thấy anh ta là em thấy khó chịu, buồn nôn mà thôi, vì thế em không muốn trông thấy anh ta..... Chính Dương anh đừng nghĩ em không được bình thường, ngược lại em rất bình thường, không có chuyện em không dám đối mặt với anh ta đâu, em còn chẳng muốn nghĩ tới, em không muốn tìm thêm phiền phức cho bản thân, em không muốn trong lòng mình phải buồn bực nữa"

Trác Chính Dương thoáng im lặng, rồi lại nở nụ cười

"Tới xem quà sinh nhật anh tặng em đi" Trác Chính Dương thoáng lặng im, sau đó anh nở một nụ cười sáng lạng

“Lại xem quà sinh nhật anh tặng em đi”

“Hả?”

Trác Chính Dương kéo tay Đồng Nhan, đặt vào lòng bàn tay cô một hộp quà. Đồng Nhan thản nhiên nhìn:

“Món quà này quá quý giá, em không thể nhận”

Đồng Nhan cầm sợi dây chuyền trong tay bỏ vào hộp, trả lại cho anh, cô biết nhãn hiệu này, đắt chết đi được, huống hồ trên sợi dây còn khảm những viên kim cương nặng trĩu, lóng lánh. Trác Chính Dương nhận lấy, nhìn cô.

Đồng Nhan nở nụ cười nhẹ nhõm

“An ninh giờ không tốt, sợi dây chuyền giá trị như thế, nếu em không đeo thì tiếc, nhưng em mà đeo thì có khi lại trở thành đối tượng của bọn cướp giật”

Trác Chính Dương cười toét miệng với cô

“Biết ngay em sẽ nói vậy mà, vừa rồi chỉ trêu em thôi, anh định tặng nó cho một cô nàng