n cũng không tin. Tôi nghĩ câu
chuyện ấy giống như kho báu của Salomon, đại diện cho khao khát giàu sang của
con người. Tôi không cho rằng trên thế giới này có nơi ấy thật”.
Đường Ca Nam lặng lẽ nghe anh ta nói, im lặng một lúc
lâu không nói gì.
Sự im lặng ấy chỉ có mấy chục giây nhưng cảm giác dài
vô tận.
An Duyệt Sinh thấy anh ta nhìn mình chằm chằm, ánh mắt
có chút gì đó kỳ lạ, không kìm được hỏi lại: “Lẽ nào anh cho rằng nó thực sự
tồn tại?”
Đường Ca Nam di chuyển ánh nhìn, lắc đầu và nói: “Thực
ra tôi cũng chỉ nghe nói thế, chưa thực sự nhìn thấy”.
An Duyệt Sinh hỏi: “Vậy thì vì sao anh lại hỏi chuyện
ấy?”
Đường Ca Nam cười, cố làm ra vẻ thoải mái: “Nghe nói
câu chuyện ấy là liều thuốc kích thích cho những bữa tiệc nhàm chán. Bây giờ
xem ra không hoàn toàn như thế, ha ha”. Nói xong anh lại bật cười.
Tiếng cười của anh có chút vang xa, thu hút những ánh
nhìn xung quanh. Giám đốc Viên lập tức nâng ly rượu lại, gia nhập vào cuộc nói
chuyện của họ: “Hai người đang nói chuyện gì mà cười vui vẻ thế?” Dường như ông
ta uống hơi quá chén, mùi rượu nồng nặc.
Đường Ca Nam tạo chút khoảng cách, không nói gì. An
Duyệt Sinh mỉm cười nói thay anh ta: “Chúng tôi đang kể câu chuyện cổ xưa về
của cải…”
“Ồ… cái ấy thì tôi biết, Thúy Minh Hồ, một trong ba
đại cường quyền của thế giới, ha ha ha…” Ông ta cười phá lên. Mấy người xung
quanh cũng lần lượt xúm lại, cùng cười và nói, “Nghe nói nó nằm trên một hòn
đảo tên là Vista”.
“Tôi du lịch châu Âu mười mấy năm, chưa bao giờ nghe
nói đến đảo Vista gì gì đó…”
“Không biết thằng nghèo nào viết là câu chuyện nực
cười ấy”.
Mọi người cười phá lên.
Đường Ca Nam cũng mỉm cười, bỗng nhiên thấy An Duyệt
Sinh nhìn mình, liền mỉm cười với anh ta: “Xem ra lời đồn cũng đáng tin, câu
chuyện này quả là liều thuốc kích thích cho những bữa tiệc nhàm chán”.
An Duyệt Sinh chỉ biết mỉm cười gật đầu, nhưng trong
lòng thì lại nghi ngờ, Đường Ca Nam biết điều gì rồi sao? Vì sao anh ta lại hỏi
câu hỏi ấy? Giống hệt câu mà Phong Bình đã từng hỏi. Anh ta biết rồi sao?
Đường Ca Nam nâng ly với anh ta lần cuối cùng, uống
xong anh liền rời đi.
Bỗng nhiên anh không muốn truy cứu đáp án nữa.
Người ấy là An Duyệt Sinh hay người nào khác thì có
quan hệ gì chứ? Nếu Phong Bình đã nói tạm thời cô ấy không muốn nhắc tới, vậy
thì hãy tôn trọng sự lựa chọn của cô ấy. Ai mà chẳng có vết thương lòng? Chẳng
phải bản thân anh cũng có những quá khứ không dám nhìn lại sao? Vây thì hãy tạo
chút không gian cho cả hai, ép chặt quá sẽ ảnh hưởng đến hô hấp. Lùi một bước
mà nói, nếu người ấy thực sự là An Duyệt Sinh thì anh có thể làm gì? Anh thỏa
mãn trí tò mò nhưng chắc chắn sẽ không thấy vui. Cô ấy có thể có được người tốt
hơn.
Cô xuất thân cao quý, có thế lực, có địa vị, nhưng cô
chưa bao giờ đối xử với anh bằng thái độ của người trên, người cao quý. Họ đi
đến ngày hôm nay, có lẽ nên cảm ơn người đã qua ấy, cảm ơn người ấy không biết
trân trọng cô, vì thế mới cho anh có cơ hội được gặp cô. Đúng vậy, anh không
thể đảm bảo tương lai, nhưng anh có niềm tin, anh tin rằng một ngày nào đó sau
mấy chục năm, khi anh lâm chung, nhìn lại cuộc đời mình, những thời khắc hạnh
phúc nhất định có cô ấy.
Bữa tiệc vẫn chưa kết thúc nhưng anh đã chào tạm biệt
ra về, tắm nước nóng, sấy tóc, sau đó lên giường đi ngủ. Anh không nằm mơ, đó
là giấc ngủ ngon lành nhất của anh trong suốt nửa tháng.
Sáng hôm sau, khi anh tỉnh lại, điện thoại có một lời
nhắn, bảo anh mười rưỡi sáng đến sân bay, đón một vị khách từ Paris trở về.
Anh phấn khích đến nỗi nhảy khỏi giường, quần áo ngủ
cũng không kịp thay, mặc một chiếc áo ngoài màu xám cũ kỹ rồi chạy thẳng xuống
nhà, lái xe phi thẳng đến sân bay. Lúc ấy mới là sáng sớm, hơn bảy giờ. Thời
gian rất thoải mái, anh có thể về nhà chải chuốt, sửa sang lại, ăn mặc chỉnh tề
hơn một chút, trên đường đi mua một bó hoa tươi, giống như những nhân vật nam
chính thường làm trong những phim thần tượng. Nhưng anh không nghĩ đến những
thứ ấy, một cảm giác không tên đã choán hết tâm trí của anh. Anh mở cửa sổ xe,
để cho gió mát của sớm mai táp vào mặt, vào ngực, vào con tim đang nồng cháy
của anh.
Thời tiết nắng đẹp đến bất ngờ, rất nhiều chú chim đen
trắng không biết tên đậu trên hàng dây điện ở ngoại ô, một chiếc xe tải đồ sộ
phóng qua, chúng sợ hãi, vội vàng giang cánh bay lên bầu trời, bay về vùng biển
bao la bát ngát.
Đường Ca Nam dõi theo chúng, đến tận chân trời. Anh
thấy trong lòng mình cũng có một chú chim như thế, vỗ cánh muốn bay đi, anh rất
muốn chắp cánh cho nó bay thật xa!