XtGem Forum catalog
Nụ Hôn Của Quỷ

Nụ Hôn Của Quỷ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329180

Bình chọn: 8.00/10/918 lượt.

o đây? >_<” Làm sao đây? Bác trai bác gái trước khi đi đã nhờ

tôi chăm sóc nó, mà tôi lại làm không tốt, tôi đúng là tội nhân thiên

cổ, thật không còn mặt mũi nào làm chị dâu của Thuần Hiến nữa, oa oa-.

Làm sao đây? Ai đến cứu tôi với!!!

“Thuần Hiến, Thuần Hiến, em sao rồi? Có đau lắm không? Đừng sợ đừng sợ...”

“Hu hu...em khát nước, đi lấy nước, bị ngã, đầu đập vào bàn... hu hu... đầu đau quá...”

Oái—ỉ Máu, máu càng chảy nhiều hơn, làm sao đây? Làm sao đây?! >_<

Đúng, Thuần Hy, mau gọi cho Thuần Hy, mau mau gọi điện thoại di động cho anh!

Hu hu hu.. .trời ơi, sao lại khóa máy!!!

Làm sao đây?! Đúng rồi, gọi cho bác gái...

“Xin lỗi, số máy bạn gọi hiện đang nằm ngoài vùng phủ sóng..”

Làm sao đây? Làm sao đây... Tiếng khóc của Thuần Hiến một lúc một yếu ớt,

tôi chỉ nghe thấy nhịp tim đập cuồng loạn của chính mình, còn đầu óc như bị ngừng lại không nghĩ ra được chuyện gì nữa.

Tiễn Ni, phải

bình tĩnh, nghe rõ chưa? Môi Thuần Hiến đã tái mét rồi, không thế trì

hoãn nữa, không được cuống lên, không được phép! Nếu mi hoảng hốt thì

không cứu nổi Thuần Hiến nữa!

Tôi cố gắng trấn tĩnh lại, gọi điện cho xe cấp cứu bằng bàn tay run rẩy. Nhớ lại trong giờ học, thầy cô đã

dạy cách sơ cứu tạm thời, tôi tìm một chiếc khăn sạch nhẹ nhàng băng vết thương trên đầu Thuần Hiến lại.

“Nắp nồi, chị nói xem em có chết không...” tôi đã lấy khăn bịt chặt vết thương của Thuần Hiến, máu hình như vẫn tiếp tục chảy.

“Thuần Hiến, ngoan nào, kiên cường lên, xe cấp cứu đến ngay đây, chị sẽ đưa em đi bệnh viện. Anh của em sắp về rồi, đừng sợ nhé...”

Tôi cuống

đến độ phát khóc, nhưng tôi không thể khóc, vì Thuần Hiến nhìn thấy tôi

khóc sẽ càng sợ hơn. Thuần Hiến ơi, chị em chúng ta cùng kiên cường nhé!

Thuần Hiến được đưa vào bệnh viện, và được đấy vào phòng cấp cứu.

A_T Tại sao tôi lại ngu ngốc thế cơ chứ, đến việc chăm sóc Thuần Hiến mà cũng không làm được.

Trong khoảnh khắc Thuần Hiến được đấy vào phòng cấp cứu, tim tôi cũng không

hiểu vì sao mà thót lên như chim ưng cắp lấy gà con vậy, cứ lơ lửng,

giữa khoảng không, không còn chút sức lực nào để rơi xuống trở lại...

Lo quá, tôi thật sự rất lo... có phải chính tôi chính là sao chổi không, sao cứ hại họ vàobệnh viện mãi vậy.

ông trời ơi, Thượng đê ơi, Thân linh ơi, mẹ đang ở thiên đường ơi, câu xin

mọi người, cầu xin mọi người bảo vệ Thuần Hiến bé bỏng...

Tôi

cuống quýt ngồi ngoài đợi, lấy điện thoại ra gọi lại cho Thuần Hy, Thuần Hy, làm ơn, xin anh nghe máy đi... A! Được rồi được rồi...

“Thuần Hy, là do lỗi của em, anh đến bệnh viện đi, đến nhanh đi-”

“Chuyện gì thế?”

“Do em, em không chăm sóc Thuần Hiến tốt, nó bất cấn ngã rách cả đầu, máu

chảy rất nhiêu, hu hu...em xin lôi anh, xin lôi bác trai, bác gái... xin lỗi Kim gia...”

“Được rồi. Bệnh viện nào?”

“Bệnh viện Ái

Nhân, anh đến đi... Hu hu hu hu... Ra rồi, em phải đến xem sao...” Tôi

cúp máy, trở lại với Thuần Hiến vừa được đấy ra khỏi phòng cấp cứu, nắm

bàn tay bé nhỏ của nó.

"Thuần Hiến, đừng sợ... đừng sợ... anh của em sắp đến rồi...'

Nhìn gương mặt nhỏ tái nhợt méo xệch vì đau của cậu nhóc, tôi cảm thấy mình thật vô dụng, tôi cứ nói đi nói lại:

“Đừng sợ, đừng sợ, đừng sợ...”

“>0< Bác sĩ, cậu bé có bị sao không ạ?”

“Không sao, vết thương đã được khâu bốn mũi, máu đã cầm rồi, đừng lo, nghỉ ngơi một hai tuần rồi cắt chỉ, sẽ chóng khỏi thôi.”

Trời ơi, Thượng đế ơi, Thần linh ơi, và cả mẹ đang ở thiên đường, chắc mọi

người thấy con khóc quá lâu, nên mới tìm ra lý do để ngăn cản nước mắt

của con, cảm ơn mọi người, cảm ơn!

Ngồi bên giường bệnh của Thuần Hiến, ngắm gương mặt bé nhỏ chưa bao giờ yên tĩnh và tái nhợt đến thế,

trong lòng tôi, một nỗi đau kỳ lạ cứ lan ra mãi. Cậu nhóc thật đáng

thương...

“A~! Thuần Hy?” Cửa phòng bệnh mở ra, bóng dáng đẹp đẽ của Thuần Hy bay vào.

“Nó sao rồi?”

“Phải khâu bốn mũi, máu đã cầm rồi, bác sỹ bảo phải nghỉ ngơi một hai tuần là có thể ra viện. Huhu, Thuần Hy, đều tại em, tại em không chăm sóc Thuần Hiến cho tốt...”

“Em đã làm rất tốt.”

Thật không? Thuần

Hy đang khen tôi ư? Hình như đây là lần đầu tôi được anh khắng định như

thế. Huhu, tại sao tôi lại muốn khóc đến thế? Quách Tiễn Ni, mi đúng là

đồ vô dụng, bây giờ phải vui mới đúng chứ? A_A

“Cám ơn em, Tiễn Ni”.

Thuần Hy đột ngột ôm lấy đầu tôi, tựa chiếc cằm trơn nhẵn vào mái tóc sau tai tôi.

“>_< Thuần Hy...” Tôi sực phản ứng, ôm chặt lấy anh.

“Em sợ quá! Sợ chết đi được!”

“Không sao đâu”.

Giọng nói dịu dàng của anh thoáng bên tai tôi, kỳ diệu như không có thật, đôi tay anh dần dần nhích lên ôm lấy tôi thật chặt, vô cùng ấm áp và mạnh

mẽ, tất cả những lo lắng đau khổ, bất an, cam chịu và đau thương đã được hóa giải hoàn toàn trong giờ phút này.

Tôi quyết định hàng ngày đều đến bệnh viện thăm Thuần Hiến bé bỏng.

Hôm nay vừa tan học, tôi và Thuần Hy lại cùng nhau đến bệnh viện, bác gái

đang gọt táo cho Thuần Hiến bèn tươi cười rạng rỡ như ánh nắng với tôi.

Nụ cười của bác ấm áp làm sao?

“Anh ơi....... ” Thuần Hiến hí hửng gọi anh trai một tiếng rồi bĩu môi nói với bác gái

“M