hưng không tìm được, sau đó Tô Tĩnh Nhiên nói cho cô biết, cái
cốc kia ở trong nước bình thường không mua được,cô mới bất dắc dĩ buông
tha.
Mộc Tử Mạt cúi đầu, cười một cái nói, "Không phải mua."
Không phải mua!? Triệu Viện Viện kích động quơ quơ tay của cô, "Đó là từ đâu có? Nói cho tớ biết, tớ cũng muốn!"
"Đây là của Cố Tính ."
Triệu Viện Viện há hốc miệng, thật lâu vẫn không thể khép lại, đột nhiên như
là phản ứng kịp chút gì đó, cô khoát tay áo, hình như có chút tức giận
nói" Mộc Tiểu Mạt cậu cũng đừng trêu chọc tớ, quan hệ giữa cậu và Cố
Tính là như thế nào, cậu ta làm sao có thể đem chiếc cốc của chính mình
cho cậu?" Nói xong, còn vô cùng tự tin vỗ vỗ bộ ngực ʘʘ, "Tớ dám nói cậu nhất định là gạt tớ!"
Đừng xem Triệu Viện Viện đầu óc tốt, nhưng có đôi khi cũng là vòng cực kỳ cong, nhất là ngay từ đầu cô ấy đã tự
định kết luận của câu chuyện, ví dụ như, cô ấy cho rằng Mộc Tử Mạt và Cố Tính là tuyệt đối không có khả năng, cho nên cô ấy hoàn toàn sẽ không
nghĩ tới những khả năng khác, bị mắc kẹt ở đâu đó trong đầu óc đã chết
của chính mình.
Đến lúc này, Mộc Tử Mạt cũng không có ý định gạt
cô áy, " Mặc dù tớ và Cố Tính không có quen thuộc như cậu và Tô Tĩnh
Nhiên, nhưng mối quan hệ của chúng tớ đã đến mức mà tớ có thể quang minh chính đại cầm chiếc cốc uống nước của cậu ấy , tớ nói như vậy, cậu hiểu chưa?"
Nếu đúng như trong lời nói, nụ hôn đầu của Triệu Viện Viện, hình như đã sớm cho người nào đó đi.
"A!" Triệu Viện Viện kêu một tiếng vô cùng bén nhọn, ngay sau đó phản ứng
lại, vô cùng kích động bắt được tay của Tộc Tử Mạt, "Tử Mạt, cậu...cậu
và Cố Tính. . . . . . Là cái dạng kia như tớ nghĩ sao?"
Mộc Tử Mạt không nói gì, đây chính là chấp nhận?
Triệu Viện Viện lại thảm thiết kêu một tiếng, lộ ra vẻ mặt hung dữ, làm bộ
như có vẻ tức giận, nhẹ nhàng nhéo ở cổ của Mộc tử Mạt, "Mộc Tiểu Mạt,
mau thành thực khai báo cho bản tiểu thư, đoạn gian tình này là bắt đầu
lúc nào?"
Tiền Thiên Thiên và Lý Sở Tâm bị đánh thức từ lúc nào
không biết, cũng có hứng thú nhìn lại đây, ánh mắt trong sáng, đoán
chừng là thức dậy cũng được một lát rồi, Mộc Tử Mạt suy nghĩ đơn giản
một chút, tâm tình rất tốt nói, "Đó là một đất nước có bầu trời tháng
tám tinh khiết nhất trên thế giới. . . . . ."
Như vậy, chân tướng mối quan hệ của bọn họ xem như là khắp thiên hạ to lớn đi!
Thật ra thì, ở trung học H học sinh lớp mười hai còn không biết đau khổ dày
vò là cái gì, liên kết thi sáu trường tỉnh D đã trôi qua rồi. Nói thật, đến tháng năm, bọn họ đối với tất cả cuộc thi lớn nhỏ, chết lặng rồi!
Dĩ nhiên, cuộc thi lần này bọn họ cũng không dám thả lỏng chút nào.
Đối với lớp trọng điểm môn khoa học xã hội nặng về phòng thủ, lớp trọng
điểm môn khoa học tự nhiên bộc lộ rõ tài năng, đạt được thành tích ấn
tượng trong sáu trường liên kết thi lần này, chủ nhiệm lớp thậm chí hiệu trưởng đối với phiếu điểm lần này của bọn họ cũng cảm thấy vô cùng hài
lòng.
Cao thủ toàn tỉnh tập trung, bản thân tính chất môn khoa
học xã hội tự nó quyết định rất khó kéo ra khoảng cách ở trong cuộc thi
này, cho nên các môn khoa học xã hội trong trường trung học H luôn luôn
thuộc xuất sắc nhưng vị trí cũng không nổi trội, chỉ là, thành tích lần
này đạt được, làm cho mọi người rất hài lòng.
Thật ra thì đến cuối cùng, thực sự thi đỗ có lẽ cũng không phải thực lực, mà là tố chất tâm lý.
Mộc Tử Mạt và Triệu Viện Viện cũng đạt được thành tích thật tốt, nhất là
ngữ văn và Anh ngữ đơn khoa của Mộc Tử Mạt , chia nhau đứng thứ nhất
toàn tỉnh và đặt song song thứ nhất.
Bảng xếp hạng thành tích vừa ra tới, Triệu Viện Viện liền lôi kéo Mộc Tử Mạt hỏi cô có biết thành
tích của Cố Tính hay không , vẻ mặt Mộc Tử Mạt mờ mịt mà lắc lắc đầu,
"Tớ không biết."
"Cậu lại có thể không biết?" Triệu Viện Viện
không tự chủ cao giọng, một bộ dáng vẻ như không có thuốc nào cứu được
Mộc Tử Mạt nữa, "Làm sao cậu có thể không biết?! Ngay cả tớ đều biết!"
Nói xong đều có chút hận đời rồi!
Sự thật là, Mộc Tử Mạt thực sự
không biết, nhưng cô có lòng tin tuyệt đối với anh, anh chưa bao giờ
khiến bất luận người nào thất vọng.
"Vậy cậu ấy thi được thế nào?" Mộc Tử Mạt vẫn hỏi một câu, làm bạn gái, hình như cô vẫn chưa làm hết sức lực.
Được rồi, nhìn thấy ngày thường Mộc Tử Mạt ngay cả thành tích của mình cũng
không quá quan tâm để ý, Triệu Viện Viện quyết định tha thứ cho cô lần
này, " Tổng điểm lần này của Cố Tính đạt được kém một phần đành phải
đứng thứ hai toàn tỉnh, điểm tuyệt đối môn số học, khoa học tự nhiên
tổng hợp lại đứng thứ nhất toàn tỉnh." Nói xong, lại kéo Mộc Tử Mạt qua, thần thần bí bí hỏi, "Vậy cậu được bao nhiêu điểm số học lần này?"
Mộc Tử Mạt lấy phiếu điểm đang kẹp trong sách nhìn thoáng qua lần nữa, nói, "130 điểm, thế nào?"
Triệu Viện Viện rất có thâm ý mà nở nụ cười, "Tử Mạt, trước kia số học của
cậu không phải là không tốt như vậy sao? Cậu xem lần này. . . . . ." Như tên trộm mà lắc lắc đầu, "Cố Tính bình thường dạy bù không ít cho cậu
đi?"
Thật ra thì, thực sự chính là như vậy. Sự thật đặt ở trước
mắt, Mộc Tử
