phía sau một chút, cầm lấy quyển sách đã chọn, lễ phép lui qua một bên, để cho người phía
sau trả tiền trước.
Sau đó nhận điện thoại, "Alo, Cố Tính."
Bên kia truyền đến giọng nói bình tĩnh của Cố Tính, "Ừ." Dừng một chút lại hỏi, "Tra thành tích chưa?"
Cũng biết là như vậy. Cố Tính thấy cô trầm mặc thật lâu nên hiểu tất cả, đột nhiên khe khẽ thở dài một hơi, "Tớ giúp cậu tra xét."
"À?" Mộc Tử Mạt có chút không thể tin hỏi ngược lại, "Cậu tra xét? Kết quả như thế nào?"
Cố Tính giống như là cố ý muốn kéo lên hứng thú của cô, lúc này ngược lại
không vội mà nói, tâm của Mộc Tử Mạt bị sự trầm mặc ngắn ngủi của anh
làm hơi hơi rối loạn, "Không phải thi rất kém chứ?"
"Ừ." Cố Tính nghiêm túc suy tư một lúc lâu, rồi mới lên tiếng, "Thi được bình thường."
Trái tim của Mộc Tử Mạt đột nhiên nhảy qua một nhịp, cảm thấy có chút không
thở được, vẫn là chần chờ hỏi, "Có. . . . . . Có bao nhiêu bình thường?"
Kế tiếp là làm người ta trầm mặc hít thở không thông, loại chờ đợi không
nói gì này, Mộc Tử Mạt cảm giác mình cũng nhanh bị giày vò đến điên rồi.
Qua một lúc lâu, giọng nói nhàn nhạt của Cố Tính mới truyền đến, "Ừ, thật
bình thường, Trạng Nguyên môn ngữ văn, tổng điểm toàn bộ đứng thứ nhất,
đứng thứ tư toàn tỉnh. . . . . ."
"Này!" Mộc Tử Mạt cực kỳ tức
giận cắt đứt lời nói của Cố Tính, sau đó nghe được tiếng cười thật thấp
của anh, "Nào có dọa người như cậu nói vậy?"
Chỉ là, thành tích
như vậy, đối với anh mà nói, vẫn chỉ là bình thường, hơn nữa còn là thật bình thường, đây ý là, anh thi được rất tốt?
"Vậy cậu thi được thế nào?" Mộc Tử Mạt không nhịn được hỏi một câu.
"Bình thường thôi." Cố Tính không nhẹ không nhạt nói, "Hơn cậu một chút."
Khá hơn một chút là bao nhiêu hả? Mộc Tử Mạt bất đắc dĩ suy nghĩ, có chút không xác định hỏi, " Đứng thứ ba toàn tỉnh?"
Cố Tính không có phản ứng. Hiển nhiên không phải.
"Đứng thứ hai toàn tỉnh?"
Cố Tính vẫn là không nói lời nào.
Chẳng lẽ là. . . . . . ! ?
"Đứng thứ nhất toàn tỉnh? Trạng Nguyên môn Khoa học tự nhiên?"
Ở trong giọng nói kích động của Mộc Tử Mạt, Cố Tính khẽ cười "Ừ" một tiếng.
Một khắc kia, trong đầu của Mộc Tử Mạt chỉ có bốn chữ kiêu ngạo di động: Danh xứng như tên.
Dường như cho tới bây giờ, cũng chỉ có hạng nhất, mới xứng với Cố Tính. Thật
may là cô dù nói thế nào cũng là hạng nhất môn ngữ văn toàn tỉnh.
Mộc Tử Mạt lại hỏi thành tích môn số học mà mình quan tâm nhất, Cố Tính cho một đáp án làm cô hài lòng, 137 điểm.
Nghe điểm số, Mộc Tử Mạt nhất thời trăm mối cảm xúc ngổn ngang, vô cùng cảm
khái nói, "Rốt cuộc đạt đến điểm trung bình của lớp chúng tớ!"
Cô vẫn nhớ mãi không quên thời điểm mới vừa tựu trường học kỳ một của lớp
mười hai, lớp bọn họ có mấy lần điểm trung bình môn số học đều vô cùng
trùng hợp dừng ở 137 điểm, mà ở trước khi thi vào trường cao đẳng, cô
cho tới bây giờ cũng chưa có đạt đến điểm số này, một lần cũng không có! Vậy làm sao không để cho cô canh cánh trong lòng?
Cố Tính là
hiểu ý tứ của Mộc Tử Mạt, nhưng mà anh không có nói cho cô biết, lần này điểm trung bình của lớp trọng điểm khoa xã hội chỉ có hơn 110 điểm,
điểm môn số học của cô, ở trong lớp ít nhất có thể xếp vào Top 5.
Cố Tính nghĩ, vẫn là đừng làm cho cô quá đắc ý đi, nếu không đuôi sam đều muốn nhếch lên đi.
Lần này Tiền Thiên Thiên phát huy có chút thất thường, nhưng là bởi vì
trước khi thi có tham gia tự học tuyển sinh, cũng thuận lợi trúng tuyển
một trường đại học trọng điểm ở phía Nam.
Triệu Viện Viện lần thi này được rất tốt, điểm thi vào trường cao đẳng cao hơn điểm trúng tuyển đại học A 30 điểm, vì vậy thuận nước đẩy thuyền trúng tuyển đại học A.
Mộc Tử Mạt vẫn muốn báo danh ở đại học B, Triệu Viện Viện đã biết đến, sau
khi từ trong miệng Mộc Tử Mạt biết được Cố Tính trúng tuyển đại học A,
cô ấy không khỏi chép chép miệng, "Hai người các cậu thật kỳ cục!"
Triệu Viện Viện vẫn cho là bọn họ sẽ báo danh cùng một trường đại học.
Mộc Tử Mạt cũng không để ý, "Thật ra thì, đại học A và đại học B cách nhau cũng không xa, muốn gặp mặt vẫn là rất dễ dàng."
Thật ra thì cô không biết vì sao trong lòng liền có một loại chắc chắn, Cố
Tính nhất định sẽ tuân theo bất kỳ lựa chọn nào mà cô làm ra.
Kì nghỉ hè khá dài rốt cuộc cũng chân chính bắt đầu.
Nhận được điện thoại của Cố Tính, Mộc Tử Mạt đơn giản thu thập một chút, cầm túi xách liền xuống ngay.
Hôm nay bọn họ muốn đi xem một bộ phim điện ảnh gần đây rất hot, vốn là
trong lòng Mộc Tử Mạt vẫn còn sợ hãi đối với loại hoàn cảnh bóng tối
này, nhưng là vừa nghĩ tới có thể cùng Cố Tính xem một bộ phim điện ảnh
giống như những đôi tình nhân, cô lại cảm thấy muốn thử xem sao.
Lúc Mộc Tử Mạt chạy đến, Cố Tính đã đứng ở dưới tàng cây Đa chờ, anh mặc áo sơ mi trắng quần jean đơn giản, phối hợp giữa đen và trắng, lại làm cho anh thoạt nhìn càng thêm cao lớn tuấn dật, ánh mặt trời xuyên qua lá
cây xanh biếc, miễn cưỡng ở sau lưng của anh rải một mảnh sáng ngời, anh đang cúi đầu nhìn điện thoại di động, môi mỏng khẽ mím, đường cong của
chiếc cằm cực kỳ tinh tế.
Không biết vì sao, Mộc Tử M