g thể nào chỉ vì cãi nhau với cha mà bỏ nhà đi, lại còn phải cải trang nữa.
“Nghe có vẻ khó tin phải không?” Lâm Ngôn Hi bình tĩnh cười cười, cô nói tiếp: “Cha em là một người rất độc đoán, không bao giờ cho phép người khác làm trái ý ông ấy, mà em lại tuân thủ đúng nguyên tắc của mình, chính vì thế mà em và cha lúc nào cũng tranh cãi không ngừng, đối với ông ấy, em là đứa lúc nào cũng chỉ biết nổi loạn.”
“Nếu mọi chuyện chỉ như thế thì anh yên tâm rồi, có điều anh không ngờ em cũng có lúc ấu trĩ như vậy.”
“Ai mà không có lúc ấu trĩ một chút, không phải anh cũng vậy đó sao? Hơn nữa em mới hai mươi hai tuổi thôi.”
“Vâng, em nói rất đúng, nhưng mà anh lại thấy em giống phụ nữ ba mươi tuổi.”
Vừa bực mình vừa buồn cười nhìn anh chằm chằm, Lâm Ngôn Hi bất mãn kêu lên: “Tề Hàn Tinh, anh thật quá đáng!”
Anh nhìn cô, cảm giác như lòng mình hoàn toàn bị cô dẫn dắt, hình như cô không còn nghiêm túc như trước nữa. Có lẽ vì bây giờ cô không còn là giúp việc của anh, cho nên cô không cần phải câu nệ chuyện vai vế chủ tớ với anh nữa, nhưng bất kể cô là ai, nữ giúp việc nghiêm túc quy củ tỉ mỉ hay Lâm Ngôn Hi đang ở trước mặt anh thì vẫn làm trái tim anh loạn nhịp, rung động xao xuyến.
“Ngôn Hi, em cứ yên tâm ở lại đây, bao lâu cũng được.” Rốt cuộc anh cũng có thể đường hoàng đưa cô trở lại đây.
“Chuyện này..... Như vậy sao được?”
“Tại sao lại không được? Không phải lúc trước em còn ở lại đây một tháng sao?” Tề Hàn Tinh buồn cười nhắc nhở.
“Lúc đó em là giúp việc, không thể không ở lại đây, nhưng mà bây giờ....”
“Bây giờ em là khách quý của anh!” Tề Hàn Tinh nhíu mày không đồng ý hỏi lại: “Chẳng lẽ bây giờ em muốn ra khách sạn ở hay sao?”
“Em định tạm thời ở khách sạn, khi nào tìm được nhà sẽ tính tiếp.”
“Cần gì phải phiền phức như vậy? Ở đây rộng rãi, đầy đủ tiện nghi thứ gì cũng có, em chỉ cần ở lại thôi. Không cần phải chuẩn bị gì cả, vậy không phải thoải mái hơn sao?”
“Nhưng...”
“Được rồi, cứ quyết định như vậy đi.” Đột nhiên anh cúi xuống nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên má của Lâm Ngôn Hi, Tề Hàn Tinh giống như đứa trẻ làm việc gì sai, vội vàng lúng túng buông một câu ngủ ngon rồi chạy ra khỏi phòng.
Sững sờ nhìn cánh cửa phòng khép lại, Lâm Ngôn Hi run rẩy đưa tay chạm vào gò má vừa bị anh hôn, trái tim bất giác nhảy lên đập thình thịch, lặng người đi một lúc lâu, ngay cả bản thân cô cũng không hiểu nguyên nhân tại sao?
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Lâm Ngôn Hi thật sự không hiểu nổi mình đang nghĩ cái gì, cô là người rất biết chừng mực, vậy mà bây giờ lại hồ đồ để cho Tề Hàn Tinh tùy ý dẫn cô đến phòng thu âm đĩa nhạc, đành mạo danh làm người chế tác của anh vậy, nếu không bị người ta đuổi ra ngoài thì rất xấu hổ.
Có thể được gần gũi nghe anh hát, cảm giác này thực sự rất kỳ diệu, từ trước đến giờ cô không biết anh lại hát hay như vậy, thanh âm trong trẻo, khỏe khoắn, mang theo cảm xúc rất đặc biệt, âm nhạc giống như là hòa làm một trong con người anh vậy. Bây giờ cô đã hiểu tại sao Thần Hoan lại hâm mộ anh đến thế, bởi vì ca hát đối với anh không phải là một công việc kiếm tiền, mà là cách anh gửi gắm và bộc lộ tình cảm của mình, từ đó tâm tình ấy đi vào trong lòng người hâm mộ của anh, tạo nên cơn sóng trong lòng họ.
“Có phải giọng hát của anh ấy rất tuyệt vời, độc nhất vô nhị phải không?” Ngôn Hi đang chìm đắm trong tiếng hát của Tề Hàn Tinh thì một giọng nói đầy kiêu ngạo hả hê vang lên từ phía sau.
Quay đầu lại, Lâm Ngôn Hi liền nhìn thấy quản lý Kỷ Diên của Tề Hàn Tinh, “Tôi không biết giọng hát của anh ấy có phải là độc nhất vô nhị hay không, chỉ biết là sức quyến rũ của anh ấy không ai có thể ngăn cản được, nghe rất cảm động nhưng tôi chưa từng nghe tới người quản lý âm nhạc.” Cô thẳng thắn nói ra suy nghĩ trong lòng.
Kỷ Diên suy nghĩ nhìn cô rồi đột nhiên hỏi: “Cô biết tôi là ai sao?”
“Đương nhiên tôi biết, vừa rồi Tề Hàn Tinh mới giới thiệu qua mọi người với tôi, anh là quản lý của anh ấy.”
Kỷ Diên cười cười, nói tiếp: “Thời gian này quá trình ghi âm của A Tinh không được thuận lợi, tôi còn sợ sẽ ảnh hưởng tới tiến độ làm việc, không ngờ cô vừa tới thì mọi chuyện đều được giải quyết.”
Không nghĩ ra Kỷ Diên muốn ám chỉ điều gì, Lâm Ngôn Hi phản ứng theo trực giác nói: “Có người đứng xem anh ấy làm việc, đương nhiên anh ấy phải chăm chỉ hơn một chút.”
“Anh ấy làm việc rất nghiêm túc, sẽ không vì có hay không có người xem mà tỏ thái độ khác nhau.”
“Tôi lại nghĩ,” nhìn Tề Hàn Tinh, cô dịu dàng nói: “Nhìn anh ấy chuyên tâm, hăng say như vậy chắc là đã quên sự tồn tại của chúng ta rồi.”
Lâm Ngôn Hi vừa dứt lời, Tề Hàn tinh đột nhiên nhìn về phía cô, tinh nghịch nháy mắt với cô một cái, rồi ngay lập tức đưa mắt nhìn về bản nhạc của mình, làm cho người khác nghĩ rằng vừa rồi anh chỉ nghịch ngợm hoặc là đang nằm mơ giữa ban ngày.
Kỷ Diên khẽ cười, nghiêng người nói nhỏ với Ngôn Hi: “Cô xem, rõ rằng anh ấy biết sự hiện diện của chúng ta, hơn nữa còn biết cúng ta đang tán gẫu về anh ấy.”
Lâm Ngôn Hi nhíu mày, bất đắc dĩ nói: “Thật không đứng đắn chút nào.”
“Anh ấy rất coi trọng cô.” Kỷ