mũi, kích thích khứu giác của mọi người.
“Oa, gà này thơm quá.”
Không biết là câu nói của ai, sau đó chợt nghe tiếng nuốt nước
bọt.
Chỉ là ngửi thôi, đã mê người như thế, không biết hương vị sẽ
tuyệt diệu đến thế nào a.
Lưu thúc là đầu bếp có tay nghề tốt nhất Tụ Hiền lâu, tự nhận
ăn qua không ít mỹ thực, mà món ăn nổi tiếng nhất của Tụ Hiền lâu cũng từ tay hắn
mà ra, nhưng khi ngửi được mùi gà này, cũng nhịn không được nuốt nuốt nước miếng.
Sẽ không kém, mùi thơm này, hương vị nhất định sẽ không kém
đi nơi nào .
“Nhan nha đầu, cho…… Cho ta một miếng.” Lưu thúc kéo hai người
che ở trước mặt hắn ra, thân mình cao lớn chiếm vị trí hai người, tiến lại gần
Nhan Noãn, mặt dày xin ăn.
Mọi người thấy thế, tâm niệm vừa động, cũng đều mở miệng
nói:“Vương phi, gà này thơm quá, có thể cho chúng ta một chút được không?”
Mọi người mở to mắt mang theo vẻ thèm nhỏ dãi.
Long Trác Việt mặc kệ một đám bộ dạng như sói:“Oa oa, không
thể , gà là của người ta , các ngươi không thể ăn.”
“Vương gia, chỉ một miếng thôi, để cho chúng ta biết hương vị.”
“Ừ ừ, đúng vậy đúng vậy, chúng ta không ăn nhiều, chỉ ăn một
miếng.”
“Nhan nha đầu, một người vui không bằng mọi người vui, là vậy
đi, gà thơm như vậy không lý do một người độc hưởng, chia sẻ cho chúng ta một
chút a.” Lưu thúc không thuận theo quấn quít lấy Nhan Noãn, nói.
Nhan Noãn cái trán bày ra mỉm cười nhợt nhạt ấm áp, nhìn đôi
mắt chờ mong, nhìn con gà gầy đáng thương kia, không khỏi lo lắng, nhỏ như vậy,
không biết có đủ chia hay không.
“Vương phi, nếu không cho chúng ta liếm một miếng cũng được.”
Có người thật sự chịu không nổi mùi dụ dỗ, vì thế đề nghị
nói.
Liếm một miếng, ba đường hắc tuyến rớt xuống, như thế nào cảm
giác nàng đang ngược đãi bọn họ.
“Việt Việt, chân gà cho ngươi.” Nghĩ nghĩ, Nhan Noãn kéo một
cái chân gà lớn xuống, đưa cho Long Trác Việt.
Nếu mọi người đều mở miệng , nàng nếu không cho, thật sự rất
kỳ cục.
Long Trác Việt nhảy nhót tiếp nhận chân, dưới con mắt tràn đầy
hâm mộ của mọi người, mở miệng, cắn một miếng, ngay sau đó chậc chậc hô
lên:“Oa, ăn thật ngon nha, Noãn Noãn, con gà này thật sự rất ngon nha, còn muốn
còn muốn, người ta còn muốn nha.”
Hắn nói chưa dứt lời, vừa nói, làm cho người bên ngoài đáy
lòng khát vọng càng không thể vãng hồi.
Một đôi mắt cầu xin giống như mấy ngàn bóng đèn, chiếu cả
người Nhan Noãn sợ hãi.
“Mọi người đều có phần.” Dứt lời, trước mắt của nàng, vô số
móng vuốt chớp lên .
Thẳng đến mỗi người đều chia đến miếng thịt nhỏ cuối cùng, một
con gà cũng kém không nhiều lắm chỉ còn xương cốt , Nhan Noãn chừa lại cho
chính mình một cái cánh, đang muốn ăn, một đầu tóc đen bóng bỗng dưng tiến lại.
“Noãn – Noãn -”
Giọng nói u oán như là từ vực sâu không đáy vang lên, vừa
lâu mà lại dài.
Nhan Noãn ngẩn ra, ngẩng đầu, lọt vào trong tầm mắt là đôi mắt
trong suốt tràn đầy khát vọng của Long Trác Việt, mà ánh mắt đó chính là nhìn
chăm chăm vào cánh gà của nàng.
Nhan Noãn kinh ngạc nhìn Long Trác Việt đang nhìn chằm chằm
đồ trong tay mình như hổ rình mồi, do dự hồi lâu mới đưa cánh gà tới trước mặt
Long Trác Việt: “Việt Việt, cho người”.
Long Trác Việt mắt long lanh thoáng chốc phát sáng rực rỡ,
vui vẻ ra mặt nhận cánh gà, mừng rõ cười toe toét: “Hì, Noãn Noãn tốt”.
Dứt lời, hắn không chút khách khí há mồm cắn một phát.
Trong nháy mắt, một khúc xương từ miệng hắn phun ra, liếm liếm
ngón tay thỏa mãn: “Noãn Noãn, người ta còn muốn”.
Long Trác Việt vừa nói xong, nhất thời vô số ánh mắt vèo vèo
phóng tới trên người Noãn Noãn.
Ý tứ trong mắt giống như Long Trác Việt.
Noãn Noãn cười khổ nhún vai: “Muốn cũng không có”.
Ít nhất họ mỗi người còn được một miếng thịt, còn nàng ngay
cả một ngụm cũng không có mà ăn, người đáng thương nhất là nàng a.
Mọi người thất vọng nhìn xương gà trước mặt, thở dài một
hơi.
Lưu thúc rối rắm nhăn mặt, hắn đột nhiên đứng dậy, đi vào
phòng bếp, chốc lát đã đi ra, trong tay cầm hai con gà sống mập ú.
“Lưu thúc, ngươi đây là …”.Có người khó hiểu hỏi.
Lưu thúc nhìn người nọ một cái, đi đến chỗ Nhan Noãn, cười hắc
hắc, nói:“Nhan nha đầu, nếu một con gà không ăn đủ thì lấy hai con”.
Hương vị mê người kia còn lưu lại trong miệng làm cho người
ta muốn ngừng mà không được, chỉ cần ăn một miếng đã khiến ngứa ngáy tâm can.
“Lưu thúc, Vương chưởng quầy mà biết chúng ta làm thịt gà
ăn, bát cơm của chúng ta chắc cũng không còn mất.”Trong đám đông có người lo lắng
nói.
Lưu thúc vừa nghe đã không vui , trừng mắt liếc người kia một
cái:“Ta cũng không phải trộm, lát sẽ nói rõ với Vương chưởng quầy, hai con gà
này coi như là ta mua.”
Hắn cũng không dễ dàng gì, chỉ tại vì cái gọi là gà hoa này
thực sự quá ngon.
Có người không chịu nổi mùi gà thơm, lại thấy Lưu thúc tự
mình cầm gà hoa cho Nhan Noãn thì thèm nhỏ dãi không thôi, nghe Lưu thúc trình
bày, cũng nói: “Lưu thúc nói rất có đạo lý, lát nữa chúng ta chia nhau mỗi người
một phần, Vương chưởng quần là người tốt, nhất định sẽ không làm khó chúng ta”.
“Nhưng mà……”
“Còn nhưng mà cái gì, ngươi
