sợ thì đừng ăn.” Người bên ngoài
vừa nghe tiếng người nọ do dự, bất mãn mắng.
“Đừng đừng đừng, tay nghề vương phi tốt như vậy, ta làm sao
lại không ăn chứ.” Nam tử cười xin tha, cuối cùng vẫn bị thức ăn dụ hoặc.
Nhan Noãn nhìn đám người như sói như hổ, trán hiện ra đầy hắc
tuyền.
Còn chưa chờ nàng đồng ý, Lưu thúc đã phân phó nói: “Nếu mọi
người đều muốn ăn thì đừng thất thần nữa, múc nước giết gà đi”.
Vì thế, phịch phịch một chút, mười mấy người vốn đang vây
quanh Nhan Noãn, “Vèo” một phát đã không còn thấy bóng, lấy dao lấy dao, múc nước
múc nước, vặt lông vặt lông, lấy máu lấy máu, cả phòng bếp đầy náo nhiệt.
“Việt Việt……”
Nhan Noãn một tay để bên ngoài, nhìn mọi người trước mặt, gọi
Long Trác Việt đang đứng bên cạnh, vừa định mở miệng nói thì Long Trác Việt đã
cướp lời.
“Noãn Noãn, không liên quan đến người ta nha, người ta không
có ầm ỹ đòi ăn gà mà, là bọn hắn muốn ăn.” Long Trác Việt vội vàng lắc đầu xua
tay, biểu đạt ý tứ phủi sạch quan hệ với đám người kia.
Nhưng mà cặp mắt lóe sáng, còn mang theo ý cười, đã thể hiện
rõ ai kia vì sắp được ăn gà tiếp mà vui vẻ .
Nhan Noãn thân thiết liếc hắn một cái, dở khóc dở cười: “Ta
chỉ định nói, họ vội giết gà như thế, thì đồ ăn cho khách ở Tụ Hiền lâu giờ ai
quản?”
Tuy hiện tại đã quá giờ cơm trưa nhiều khách nhất, cũng là
thời gian bọn họ ăn cơm, nhưng bình thường phòng bếp đều để lại hai người phòng
khi có khách gọi món, sau đó chờ người khác ăn xong vào thay.
Chỉ là bây giờ–
Nhìn cái nồi đang bốc hơi trên bếp, Nhan Noãn có chút đau đầu.Nếu
nàng nhớ không lầm, cái đó là bát Phật kiêu tường đang đun cách thủy, tính thời
gian thì không phải đã được rồi sao?
Vì sao còn không mang ra?
Nhan Noãn đang nghĩ, thì đột nhiên chợt nghe tiếng giận dữ
trước cửa Tụ Hiền lâu.
“Sao lại thế này, sao lại thế này, khách chờ Phật khiêu tường
lâu đến thế rồi sao còn chưa mang đồ ăn ra, ta nói các ngươi….Này này này, đang
làm gì thế hả, không muốn làm việc nữa phải không…”
Vương chưởng quầy đột nhiên xuất hiện, làm cho mọi người
đang giết gà đột nhiên hoảng hốt, một người tay cầm gà run lên, gà còn chưa chết,
cánh đập đập thoát đi.
Gà chạy loạn một hồi, cuối cùng đập vào mặt Vương chưởng quầy,
đám người sợ tới mức sắc mặt phút chốc trắng bệch.
Một cái móng vuốt bám trên mặt Vương chưởng quầy đạp đạp một
hồi rồi lại đập cánh nhảy sang bên cạnh.
“Vương…… Vương chưởng quầy, ngài…… Ngài không có việc gì chứ?”
Lưu thúc nhìn sắc mặt từ từ hóa đen Vương chưởng quầy, thật
cẩn thận mở miệng hỏi.
Vương chưởng quầy căm giận nâng tay, sờ lên nước trên mặt
sau khi bị gà đạp: “Ngươi nói gì?”Nhìn màn giết gà trước mặt, hắn giật mình một
lát rồi mới hỏi: “Có khách kêu gà sao?”
Hắn sao không nhớ nhỉ.
Mặt Lưu đầy khiếp sợ, khóe miệng hơi run rẩy , lúc trước thì
còn nghĩ là chuyện đúng tình hợp lí, nhưng mà đột nhiên bị chưởng quần tóm gáy
ép hỏi thì Lưu thúc lại thấy chột dạ, chân như mềm đi.
“Vương…… Vương chưởng quầy, ta…… Ta…… Chúng ta……”
Lưu thúc ấp úng mở miệng, một câu mà nghẹn hết nửa ngày, nghẹn
mà nói cũng không xong.
“Các ngươi cái gì?” Vương chưởng quầy nghe thấy mệt, không
kiên nhẫn gầm nhẹ một tiếng, giọng nói dọa giẫm Lưu thúc, mắt trừng trừng nhìn
người cầm đầu, ai nhìn thấy cũng biết, đây là có tật giật mình.
“Chúng ta đang làm thịt gà hoa nha, được ăn, nhưng mà hai
con chia không đủ, Vương chưởng quầy, không có cho ngươi nha.”
Đột nhiên, Long Trác Việt như tiếng trên trời rơi xuống,
lông mi dài chớp chớp, mở to đôi mắt, nhìn Vương chưởng quầy nói.
Giải thích xong còn không quên bổ sung câu không đủ chia, chỉ
sợ lại thêm một người chia mất phần gà của hắn.
Vương chưởng quầy đột nhiên ngẩn ra, mày nhíu lại, vẻ mặt
khó hiểu: “Gà hoa gì?Đó là cái gì?”
“Là Noãn Noãn làm a, được ăn.” Long Trác Việt không sợ khoe
khoang, bộ dạng đầy đắc ý, làm như hắn làm vậy.
Nhan Noãn lẳng lặng đứng một bên Vương chưởng quầy, trong
lòng thoáng khẩn trương, Lưu thúc tự tiện bắt hai con gà, tuy không phải do
nàng nhưng nàng cũng không lên tiếng ngăn cản, nàng cũng xem là đồng phạm,
Vương chưởng quầy mà trách phạt cũng là hợp tình hợp lí.
“A?” Vương chưởng quầy nghe xong, ngạc nhiên nhìn về phía
Nhan Noãn.
Nàng là Hiền vương phi sao?
Tuy rằng cuộc sống ở Hiền vương phủ túng quẫn, nhưng vẫn có
nha hoàn hạ nhân hầu hạ .
Hơn nữa, trước khi ở lập gia đình, nàng cũng là đại tiểu thư
ruột thịt Vũ Dương Hầu phủ?
Dù cho Vũ Dương hầu thật sự đối xử với nàng tốt thì cũng
không đến phiên nàng tự mình nấu cơm chứ?
“Nhan cô nương còn trù nghệ này?” Vương chưởng quầy thật sự
có chút kinh ngạc, mở miệng hỏi.
Nhan Noãn cười nhạt, nhẹ chút đầu:“Biết một chút.”
“Vương chưởng quầy, ngài đừng trách Nhan nha đầu, là chúng
ta nhờ nàng ấy làm .” Lưu thúc thấy Vương chưởng quầy dời lực chú ý đặt trên
người Nhan Noãn, tưởng hắn muốn trách cứ Nhan Noãn, nên vội làm sáng tỏ.
Người bên ngoài nghe xong cũng đều gật đầu.
Một màn nhưu thế, Nhan Noãn nói không uất ức, là giả .
Khóe miệng tươi cười dần dần mở rộng, như nắng xuân tháng ba
, động l
