rong con
ngươi trong suốt, oánh oánh hào quang lóe ra, tựa như ánh sáng minh châu, mang
theo vài phần khờ khí.
Nhan Noãn không chống lại được nhất chính là ánh mắt điềm đạm
đáng yêu giống con chó nhỏ của Long Trác Việt, vì thế quay đầu không nhìn tới hắn,
cầm đùi gàđưa tới trước mặt một gã nam tử.
Chính là nam tử nói câu “Có thể là Tụ Hiền lâu thông đồng Hiền
vương đến diễn tuồng đi?”.
Nam tử nhìn đùi gàxuất hiện ở trước mắt, giật mình chốc lát,
chỉ nghe Nhan Noãn từ từ cười nói:“Công tử, có phải diễn trò hay không thử liền
biết, nếu không hài lòng, ngươi có thể đập biển hiệu Tụ Hiền.”
“Tê –”
Lời của Nhan Noãn vừa dứt, chung quanh nhất thời vang lên tiếng
hút khí.
Khẩu khí thật lớn, nữ tử thật cuồng vọng.
Lời nói to gan như vậy, nàng cư nhiên tùy tiện nói ra khỏi
miệng .
Lại nhìn Vương chưởng quầy, cũng không có bởi vì Nhan Noãn lấy
biển hiêu Tụ Hiền lâu ra đùa giỡn mà tức giận, ngược lại lão thần khắp nơi tràn
đầy tươi cười yếu ớt.
Trên gương mặt tuyệt mỹ của Nhan Noãn, tràn đầy tự tin, giữa
đôi mắt đẹp lưu chuyển hào quang sáng rực, đẹp không sao tả xiết.
Nam tử được cơ hội thử miễn phí, bị tao nhã của Nhan Noãn
làm cho choáng váng, ngây ngốc tiếp nhận đùi gàtrong tay Nhan Noãn, cắn một ngụm.
Mùi vị tràn ngập trong miệng làm cho hắn nháy mắt thu về thần
trí, một ngụm còn chưa nuốt xuống, ngay sau đó lại cắn một ngụm.
Con ngươi tối đen càng mở càng lớn, tần suất cắn xuống cũng
càng lúc càng nhanh.
Trong mắt vẫn là vẻ mặt không thể tin được, chính là so với
phía trước càng nhiều thêm thần sắc yêu thích.
“Hoa gà này, cho ta một con nha, a, không, cho ta hai con.”
Nam tử ăn xong một chân gà, kích động nhìn Vương chưởng quầy.
Mọi người vừa nghe lời này, liền tranh đoạt lên, mùi hoa gà
vốn đã mê người, hơn nữa lời của nam tử kia vừa nói, làm mọi người tâm động
không thôi, muốn thử hương vị của gà kia.
Vương chưởng quầy nhìn Nhan Noãn liếc mắt một cái, đáy mắt
chứa đầy ý cười nồng đậm, giống như có thể nhìn thấy vô số bạc lung lay ở trước
mắt hắn.
“Vị khách quan này, thật ngại, hoa gà này đầu bếp nói, mỗi
người khách chỉ có thể mua một con, mỗi ngày số lượng cũng có hạn, bởi vì ngươi
vừa mới ăn một cái đùi gà, cho nên ngươi không thể kêu thêm.”
Nam tử vừa nghe, mắt nhất trừng lớn mắt như chuông đồng:“Ta
vừa rồi chỉ ăn có một đùi gàlàm sao tính được? Vương chưởng quầy, nếu không như
vậy, ta ra giá gấp đôi, mua một con gà như thế nào?”
Một bàn chỉ có một con cũng liền thôi, hôm nay hắn ngay cả một
con cũng không có, vừa rồi chỉ có một đùi gà, quả thực không đủ nhét kẻ răng hắn
.
Này nọ thường thường đều là vật lấy hi vì quý, càng là thiếu
, càng là làm cho người ta tranh nhau cướp muốn.
Làm vừa nghe kêu hoa gà mỗi bàn chỉ hạn một cái, trong đám
người lại bộc phát ra kịch liệt hò hét thanh, mọi người lập tức vọt tới trước mặt
Vương chưởng quầy, tranh nhau gọi hoa gà.
“Quý vị khách quan đừng loạn, muốn gọi hoa gà mời khách quan
lại đây rút thăm, theo số thứ tự chúng ta sẽ mang thức ăn lên, người không có số,
đành mời ngày mai lại đến.”
Mọi người theo hướng Vương chưởng quầy sở chỉ nhìn lại, chỉ
thấy trên quầy, một cái hòm hình vuông đặt trên bàn, phía trên, khoét một cái lỗ
lớn bằng đầu nắm tay, vừa vặn có thể cho một bàn tay vào.
Người đối với hoa gà tràn ngập chờ mong không ít, nhưng
trong đại sảnh, cũng có một ít người không động đậy.
Nhan Noãn không ngạc nhiên, mọi người phân ba bảy loại, khẩu
vị tự nhiên cũng không giống nhau , không hề thích mùi của hoa gà, cũng không kỳ
quái.
Rất nhanh, thẻ số trong hòm đều bị rút hết, thẻ cũng không
nhiều lắm, chỉ thả ba mươi thẻ, mà trong đó có mười thẻ trống, hai mươi người
liền vui sướng chờ, mà những người rút thẻ trống , liền có chút thất vọng.
Trong lòng chỉ chờ đợi , hoa gà kia cũng không phải đặc biệt
mỹ vị, những người đó ăn xong sẽ lắc đầu chê bai.
Này đó là điển hình , ăn không được nho, nói nho chua.
Nhưng mà sự thật chứng minh, hoa gà không chỉ có ăn ngon,
hơn nữa hương vị lại làm cho người ta muốn ngừng mà không được.
Chỉ một bữa cơm, món ăn mới hoa gà của Tụ Hiền lâu đã được đồn
đãi khắp kinh thành .
Vì thế mỗi ngày, Tụ Hiền lâu đều kín người hết chỗ, không chỉ
có trong đại sảnh ngồi đầy người, ngay cả cửa tửu lâu, cũng đông nghìn nghịt đầu
người.
Mỗi ngày cố định canh giờ, Vương chưởng quầy sẽ y theo yêu cầu
của Nhan Noãn đem ống thẻ lấy ra, mà một đám người chen chúc trước cửa, sẽ tự
giác cầm dãy số trong tay từng bước từng bước tiến lên rút thăm.
Chỉ vì lúc đầu đám người như ong vỡ tổ vọt tới quầy tranh
nhau rút thăm, hiện trường hỗn loạn rất dễ gây xung đột.
Vì thế Vương chưởng quầy đã nghĩ ra biện pháp này, để cho
người đến trước lấy số, nếu đến thời gian rút thăm, sẽ y theo dãy số từng bước
từng bước đến.
Thời gian rút thăm chia làm hai buổi sáng và chiều.
Mà mỗi một lần số lượng bán hoa gà đều do Nhan Noãn quy định,
mặc dù cung cấp có hạn làm cho Tụ Hiền lâu thiếu đi rất nhiều tiền lời, nhưng
Vương chưởng quầy cũng không ngăn cản, hoàn toàn để Nhan Noãn làm chủ.
Sau,
