n nghĩ đến, ức hiếp Hiền vương gia, có thể ở làm tăng địa
vị của hắn, thậm chí vượt qua Hiền vương gia?
Trong mắt đẹp của Lam Tiêm Tiêm, xẹt qua một chút ý cười
châm chọc, sau đó, nàng lướt qua Văn Thao, đi đến trước mặt Long Trác Việt, ngồi
xổm xuống, ôn nhu ra tiếng hỏi.
“Vương gia, ngài không sao chứ?”
Long Trác Việt nhìn Lam Tiêm Tiêm trước mắt xinh đẹp mà lại
lạnh lùng, hít hít cái mũi thật mạnh, con ngươi trong suốt đơn thuần tràn đầy ủy
khuất, hắn duỗi tay ra, kéo ống tay áo rộng thùng thình của Lam Tiêm Tiêm, đem
nước mắt nước mũi trên mặt chính mình lau vài lần, sau đó mới chu môi vẻ mặt ai
oán mở miệng:“Tiêm Tiêm, hắn là người xấu , ngươi không được chơi với hắn.”
Một màn như thế, không chỉ làm cho mọi người vây xem kinh sợ,
càng làm cho tròng mắt Nhan Noãn sắp rớt ra.
Nàng vừa mới đi tìm cây gậy, như thế nào quay người lại,
Long Trác Việt lại cùng một nữ tử thân thiết như vậy?
Nghe lời hắn nói, hai người tựa hồ là có quen biết.
Đáng giận Long Trác Việt, hắn khi nào nhận thức khác nữ tử ,
vì sao nàng cũng không biết.
Lam Tiêm Tiêm đối mặt với Long Trác Việt hành động lôi thôi
như thế, vẫn không tức giận, khuôn mặt tinh xảo mang theo nhợt nhạt ôn hòa,
nàng gật đầu, khẽ lên tiếng:“Ừm.”
Mặt Nhan Noãn nhất thời đen lại, nàng tách đám người ra, vội
vàng đi đến bên cạnh Long Trác Việt, một phen gạt ống tay áo màu lam mà Long
Trác Việt gắt gao túm ở trong tay làm khăn tay lau nước mắt nước mũi, khẽ trách
mắng:“Việt Việt, tùy tiện mượn quần áo người khác lau nước mắt, cẩn thận người
ta hạ độc ở trên quần áo độc chết ngươi.”
Long Trác Việt vừa nghe tiếng Nhan Noãn, lực chú ý lập tức bị
kéo qua, cánh tay dài mở ra, ngồi dưới đất ôm lấy hai chân Nhan Noãn, khóc reo
lên:“Ô ô ô ô, Noãn Noãn, người ta bị bắt nạt , oa ô ô ô ô, Noãn Noãn, ngươi làm
cho người ta hết giận .”
Về phần một câu kia của Nhan Noãn, trực tiếp bị hắn xem nhẹ.
Hai tay của hắn gắt gao ôm đùi Nhan Noãn, khóc khóc, đầu
dùng sức cọ, đem nước mũi cùng nước mắt cọ sạch sẽ, tiếp tục kêu khóc.
Nhan Noãn nghe tiếng khóc Long Trác Việt ủy khuất như thế,
ánh mắt phút chốc rùng mình, rét lạnh như lưỡi đao hướng về phía Văn Thao.
Văn Thao khi nhìn thấy Nhan Noãn xuất hiện, nháy mắt đã bị
tuyệt thế tao nhã của nàng làm cho khuynh đảo, mắt đào hoa mê người không ngừng
lóe ra kinh diễm.
Đẹp, thật sự rất đẹp .
Mái tóc đen dài, da thịt trắng nõn tinh tế, mày như nhíu như
không, con mắt sáng sâu thẳm thê lương, mang theo vẻ giận dữ trên mặt, lại như
trước làm cho người ta cảm thấy bị mê hoặc.
Văn Thao không hề chớp mắt nhìn chăm chú vào Nhan Noãn, thần
trí đều bị tư sắc của nàng mê hoặc, tạm thời đem Lam Tiêm Tiêm ném ra sau đầu.
Nhan Noãn nhìn Văn Thao ngẫn người, lông mi thật dài ở trước
mắt nàng tạo ra một đường cong duyên dáng, bên trong con ngươi như nước mùa thu
tinh quang chợt lóe, nàng đột nhiên cười, ánh sáng ngọc tươi cười làm cho cả
người nàng đều tràn đầy quang hoa vô hạn, làm cho thiên địa vạn vật nháy mắt đều
mất màu sắc.
Văn Thao gặp giai nhân đối với hắn triển lộ miệng cười, nhất
thời choáng váng tìm không ra phương hướng.
Nhan Noãn thấy cơ hội đến, thừa dịp Văn Thao không tập
trung, tay vẫn giấu ở sau lưng phút chốc rút ra, vung mạnh gậy gỗ trong tay,
hung hăng nện vào đùi Văn Thao.
Nháy mắt, chỉ nghe tiếng kêu cự kỳ bi thảm vang lên.
“A –”
Nhan Noãn dùng mười phần mười lực đạo, lại đánh bất ngờ
không kịp phòng bị vào đùi Văn Thao, làm hắn cả người nghiêng về phía trước,
ngã thật mạnh trên mặt đất, bụi cát bắn tung tóe bay lên.
“Tiện nhân, ngươi dám đánh ta, ngươi không biết ta là ai
sao?”
Đôi mắt trong suốt của Nhan Noãn tràn đầy hung ác nham hiểm,
âm trầm trên mặt sắc bén nồng đậm, nàng thản nhiên bứt ra chút tươi cười, như mạn
đà la nở rộ trong đêm tối, xinh đẹp mà lại tàn nhẫn.
Ba –
Lại là tiếng gậy đánh thật mạnh xuống, đánh vào phần eo Văn
Thao, đau đến khuôn mặt hắn đều vặn vẹo lên.
Nàng một người không có chiến khí, gặp phải đối thủ chỉ có
thừa dịp này.
Thúc dục chiến khí, là cần lực tinh thần .
Một gậy vào eo, Nhan Noãn không tin, Văn Thao còn dư thừa
khí lực đi thúc dục chiến khí.
“A, a a a a!”
Tiếng kêu của Văn Thao càng thêm thảm thiết, mọi người thấy
thủ đoạn tàn nhẫn của Nhan Noãn, đều trợn mắt nhìn, ngay cả Long Trác Việt cũng
ngừng khóc, mở to một đôi mắt xinh đẹp, thích thú nhìn xem Nhan Noãn đánh người.
Văn Thao bởi vì muốn cùng Lam Tiêm Tiêm một mình ở chung, sợ
dẫn theo nhiều người làm cho Lam Tiêm Tiêm tâm tình không tốt, cho nên ngay cả
một thị vệ cũng không mang, chỉ kêu một xa phu liền đến Tụ Hiền lâu.
Xa phu thấy thiếu gia nhà mình bị đánh, sợ tới mức sắc mặt
trắng bệch, sau một lúc lâu mới hồi phục tinh thần lại, chạy về phủ báo tin.
Nhan Noãn đánh đủ, thế này mới ngừng lại.
Gậy một phen đánh xuống, ngũ quan tuấn mỹ của Văn Thao vặn vẹo
cơ hồ thay đổi hình dáng, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, lúc đầu tiếng kêu thảm
thiết lớn, đến cuối cùng thành tiếng kêu rên, nằm trên mặt đất mấp máy , như thế
nào cũng không cử động nổi, hắn chỉ cả