rắng noãn như ngọc cười như
không cười nói: “Vậy thì thế nào?
Văn tướng quân muốn hoàn trả gấp đôi hay là
trừng phạt tại chỗ?” … Văn Chính Nam đang muốn nói, Nhan Noãn Noãn cũng không
cho hắn cơ hội, sâu trong đáy mắt phóng ra hàn quang lạnh lẽo, nàng đập mạnh xuống
bàn, cả giận đứng dậy nói: “Văn Chính Nam lớn mật, không có lệnh mà dám mang
binh xâm nhập Vương phủ là tội thứ nhất; Nhìn thấy Vương gia cùng bổn Vương phi
không hành lễ là tội thứ hai; Đối với bổn Vương phi nói năng lỗ mãng là tội thứ
ba;
Không có cách dạy con, để con mình trên đường cái ngang nhiên đánh đá Hiền
vương gia là tội thứ tư!” “Văn tướng quân, ngươi có biết tội chưa?” Bốn tội này
nếu truy cứu thì Văn Chính Nam chắc chắn phải chịu chém đầu, cửu tộc bị lưu
đày.
Văn Chính Nam bất giác nắm chặt chuôi kiếm, ánh mắt sắc bén nhìn Nhan Noãn
Noãn, nghiến răng nghiến lợi, đáy mắt đột ngột xuất hiện tia bạo ngược, lớn tiếng
nói: “Làm càn, ngươi dù có là Hiền vương phi cũng không thể tùy tiện định tội bản
tướng quân, ngươi lớn tiếng bạo biện như vậy thật không xem Thái hậu trong mắt
mà!” Nhan Noãn Noãn trong lòng cười lạnh, khẽ phất tay. Nhan Song Song nãy giờ
vẫn im lặng đứng một bên, thấy Nhan Noãn Noãn phất tay liền đi đến trước mặt
Văn Chính Nam. “Văn tướng quân, ngươi nhìn cho kỹ xem là ta không để Thái hậu
vào trong mắt hay là ngươi khinh thường hoàng thất, lấy hạ phạm thượng!”
Giọng
nói lạnh lẽo của Nhan Noãn Noãn chậm rãi vang lên, nàng vừa dứt lời, Nhan Song
Song lập tức gỡ lớp vải đỏ vật cầm trên tay lên. Đồng tử Văn Chính Nam ở thời
điểm mảnh vải đỏ được gỡ xuống không kìm được co rút, đáy mắt hiện rõ tia ngạc
nhiên cùng kinh hãi. “Đây là…” Văn Chính Nam kinh hô thành tiếng, cuối cũng vì
quá kinh ngạc mà không thể nói nốt nửa câu sau. Khóe miệng Nhan Noãn Noãn khẽ
cong lên, trên gương mặt tuyệt mĩ hiện lên ý cười nhợt nhạt, đầy châm chọc nói:
“Văn tướng quân hãy nhìn cho thật kỹ vào!”
Văn Chính Nam kinh hãi không thôi,
sau một lúc lâu giật mình mới vội vàng quì xuống, ánh mắt nhìn thanh Thượng
phương bảo kiếm trên tay Nhan Song Song mà không khỏi khủng hoảng, làm gì có thể
kiêu ngạo được nữa. Thượng phương bảo kiếm trước giờ vẫn luôn được Thái hậu cất
giữ nay lại xuất hiện trong tay Nhan Noãn Noãn, không thể nghi ngờ rằng chính
là do Thái hậu ban cho, chuyện này đồng nghĩa với việc Nhan Noãn Noãn đã có đủ
quyền lực tiền trảm hậu tấu với bất kỳ ai, kể cả là đại thần trong triều. Sắc mặt
Văn Chính Nam phút chốc tái nhợt, cho dù bây giờ Nhan Noãn Noãn có chém đầu ông
ta thì Thái hậu cũng sẽ không có một lời trách phạt.
Cho dù ông ta cũng không
tin Nhan Noãn Noãn có lá gan này, nhưng là những lời kia của nàng ông ta nghe
đương nhiên cũng hiểu được là tám chín phần đang ra oai phủ đầu. Ông ta đường
đường là một Phụ quốc tướng quân mà lại phải khuất phục trước một tiểu nha đầu,
sắc mặt Văn Chính Nam nhăn nhó như thể nuốt phải ruồi, thập phần khó coi.
“Hạ
quan lỗ mãng đã xúc phạm tới Vương phi, thỉnh Vương phi thứ tội!” Văn Chính Nam
chắp tay ôm quyền hướng Nhan Noãn Noãn nói. Gương mặt căng cứng đầy nghẹn khuất
cùng không cam lòng, nhưng khóe mắt nhìn tới Thượng phương bảo kiếm trong tay
Nhan Song Song, bao nhiêu nghẹn khuất cùng ngang ngạnh thường ngày đều bị ông
ta tận lực đè nén xuống.
Một tướng quân như ông ta đương nhiên hiểu rõ đạo lý,
quang minh chính đại không được thì còn có thủ đoạn âm thầm khác. “Việt Việt, lại
đây!” Nhan Noãn Noãn đột ngột lên tiếng gọi khiến Long Trác Việt có chút không
phản ứng kịp, ngây thơ mở to mắt rồi vòng đi đến trước mặt nàng, gương mặt ngăm
đen hiện rõ ý cười nịnh nọt, thanh âm mềm mại cùng ôn nhu nói: “Noãn Noãn, nàng
gọi người ta a!” “Ân!” Nhan Noãn Noãn ngẩng đầu nhìn Long Trác Việt, trong đôi
mắt an tĩnh như nước hồ thu của hắn in rõ hình ảnh gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp
của nàng.
Nhan Noãn Noãn vươn tay kéo Long Trác Việt ngồi xuống ghế của mình:
“Ngồi xuống!” Long Trác Việt bị Nhan Noãn Noãn ấn xuống, nhưng là rất nhanh sau
đó liền giống như nai con bị dọa thất kinh, mạnh mẽ nhảy dựng lên, vẻ mặt bàng
hoàng nói: “Noãn Noãn, người ta không ngồi a! Nàng không vui sẽ lại nhéo má,
nhéo tai người ta nha!” Đột nhiên đối tốt với hắn như vậy thật khiến hắn thụ sủng
nhược kinh nha! “Ngồi xuống!” Nhan Noãn Noãn trừng mắt nhìn Long Trác Việt, lần
nữa ấn hắn ngồi xuống ghế. Tên ngốc này, bộ dáng này của hắn là sao chứ? Nàng
có ngược đãi hắn như vậy?
Trong đầu hắn không biết lại có suy nghĩ không đứng đắn
gì nữa, nàng bảo hắn ngồi mà hắn tưởng nàng muốn trừng phạt hắn sao? Cho dù muốn
phạt thì nàng cũng sẽ không phạt hắn trước mặt người khác nha! Long Trác Việt
nhìn Nhan Noãn Noãn không chớp mắt, cuối cùng dưới vẻ nghiêm nghị của nàng, hạ
mi, ngoan ngoãn ngồi xuống: “Noãn Noãn, nàng nhẹ tay chút nha!” Không biết ngồi
xuống rồi sẽ phải chịu hình phạt gì, Long Trác Việt trong lòng lo lắng không
thôi, chỉ sợ nàng sẽ dùng phương pháp quái dị gì đó khiến hắn không chống đỡ nổi.
Cho đến tận lúc này hắn cũng không biết chính mình đã làm sai
