màu vàng ruộm cuốn hút, ăn cùng với nước tương đặc chế khiến
người ta ăn mãi không muốn ngừng, hận không thể ngày ngày ăn vịt nướng.
Chỉ là
món vịt nướng này cũng như món gà ăn mày trước đó, đều là món ăn bán với số lượng
hạn chế. Bất quá, điều khiến khách nhân cảm thấy an ủi là món vịt nướng vừa ra,
món gà ăn mày liền được bán đại trà, khách nhân muốn ăn bao nhiêu tửu lâu sẽ
làm bấy nhiêu. Mà Vương chưởng quầy cũng đã lên tiếng giải thích: số lượng có hạn chính là những
món ăn mới của tửu lâu, về sau chỉ cần ra món ăn mới liền bán đại trà cho mọi
người!
Vì thế, mặc kệ là có bốc được thăm gọi món hay không thì sau này vẫn có
thể được thưởng thức, khách nhân đến Tụ Hiền lâu lúc nào cũng bàn tán xem bao
giờ Tụ Hiền lâu lại đưa ra món ăn mới. Phòng bếp nhỏ của Nhan Noãn Noãn ở hậu
viện Tụ Hiền lâu nghiễm nhiên trở thành nơi bận rộn nhất. Lưu thúc cùng năm vị
đầu bếp khác thấy tay nghề của Nhan Noãn Noãn được khách nhân yêu thích cũng không
sinh ra bất mãn, cũng không hề có hành động làm khó dễ, ngược lại còn vô cùng
chiếu cố nàng, thời điểm phòng bếp chính không vội thì bọn họ cũng sẽ đến phòng
bếp của nàng hỗ trợ. Nói là hỗ trợ nhưng sự thật chính là muốn có cơ hội thưởng
thức mĩ thực thì đúng hơn.
Nhan Noãn Noãn cũng cảm nhận được sự khiêm nhường
cùng chiếu cố của mọi người nên mỗi lần làm món ăn mới đều chia sẻ cho bọn họ một
ít. Đối với nàng mà nói thì mọi người yêu thích đồ ăn do nàng làm ra cũng là một
loại thành tựu rồi!
“Vương phi, người trên đại sảnh hỏi mười phần vịt nướng
khách nhân gọi đã có chưa ạ?” Một người đội khăn trắng tiến vào nhìn Nhan Noãn
Noãn hỏi. Lúc này Nhan Noãn Noãn đang đứng trước lò nướng, than trong lò cháy hồng
rực chiếu vào gương mặt xinh đẹp của nàng khiến gương mặt trắng nõn đỏ hồng
lên, đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm vào đám vịt nướng. Từng giọt mồ hôi rơi xuống đống
than củi tạo thành những tiếng ‘tách tách’ vui tai.
Nhan Noãn Noãn không hề
quay đầu nói: “Đợi một khác nữa đi!” “Ôi chao, được ạ!” Người nọ đáp vang dội,
thân ảnh nhanh chóng biến mất nơi ngưỡng cửa, vội vàng chạy lên đại sảnh. Rất
nhanh sau đó, Nhan Noãn Noãn dùng dụng cụ gắp từng con vịt nướng bỏ lên thớt,
mà trên mặt bàn, Nhan Song Song sớm đã chuẩn bị sẵn mười cái đĩa lớn, trên đĩa
còn để sẵn nước tương do nàng đặc chế cùng bánh bao loại nhỏ. Nhan Noãn Noãn
vung dao chém xuống, từng miếng thịt vuông vức lần lượt xuất hiện, mỗi miếng lớn
nhỏ như nhau được nàng bày lên dĩa. Mãi đến khi chặt xong con vịt cuối cùng,
Nhan Noãn Noãn lười biếng vươn người, duỗi thắt lưng nhức mỏi, hài lòng nhìn một
bàn vịt nướng vàng mật mê người, khóe miệng khẽ cong lên thành nụ cười thỏa
mãn. Chỉ là ánh mắt lướt qua bàn một lượt, nụ cười phút chốc ngưng trệ. Chín
dĩa? Sao có thể chứ? Nàng rõ ràng làm mười con, thời điểm chặt cũng là mười
con, như thế nào lại thiếu một dĩa? Là ai đã ăn vụng?
Nhan Noãn Noãn nhìn chín dĩa thịt vịt
ngay ngắn trên bàn, hai hàng lông mày thanh tú nhíu lại “Vào đi!” Tiểu nhị nghe
thấy tiếng Nhan Noãn Noãn liền đi vào phòng bếp, ánh mắt nhìn một bàn thịt vịt
mê người mà không kìm được vui sướng, cười đến độ mắt đều híp lại.
Chỉ là nhìn
thấy nét mặt ngưng trọng của Nhan Noãn Noãn, lo lắng hỏi: “Vương phi sao vậy ạ?
Có phải vịt nướng có gì bất ổn?” “Thiếu một dĩa!” “A?” Tiểu nhị bởi vì câu nói
của Nhan Noãn Noãn mà cả kinh: “Vậy phải làm sao bây giờ?”
Sắc mặt Nhan Noãn
Noãn càng lúc càng nghiêm trọng, trừ bỏ việc không có đồ ăn cho khách còn vì có
người lẻn vào trộm đồ mà đau đầu, chuyện này đối với một người nhạy cảm như
Nhan Noãn Noãn quả thực là xỉ nhục to lớn. Có thể qua mặt được nàng chắc chắn
phải là người có nội lực rất cao! Tụ Hiền lâu đồ ngon nào mà chẳng có, lại cố
tính chạy tới trộm vịt nướng của nàng. Nhan Noãn Noãn ngẫm nghĩ hồi lâu mới ngẩng
đầu nhìn tiểu nhị nói: “Đi giải thích với khách nhân, người của ta sơ sót làm hỏng
một con vịt, bảo hắn đợi thêm một lát nữa!”
Nếu nói thật là vịt nướng bị trộm mất
sợ là khách nhân sẽ cảm thấy Tụ Hiền lâu là nơi không an toàn. Tiểu nhị gật đầu
lia lịa, vội vàng gọi những người phía sau bưng vịt nướng đi. Ánh mắt sắc bén của
Nhan Noãn Noãn đảo quanh phòng bếp, bất bình đi làm thêm một con vịt nướng nữa.
Không bao lâu sau đó, tiểu nhị lần nữa quay lại nói: “Vương phi, vị khách nhân
kia lại yêu cầu thêm một phần vịt nướng nữa, người xem…” Nhan Noãn Noãn đương
nhiên hiểu vị khách nhân trong lời nói của tiểu nhị là người nào. Nàng quay đầu
nhìn lướt qua tiểu nhị, thản nhiên gật đầu nói: “Được, ta đã biết!” Để người ta
chờ đợi, yêu cầu một chút cũng không coi là quá đáng.
Nhan Noãn Noãn đem con vịt
đã nướng chính để trên bàn, thời điểm gắp con vịt thứ hai ra khỏi lò, ánh mắt
nàng không hề rời khỏi con vịt trên bàn kia, trong lòng thầm nghĩ: tiểu tặc kia
có thể là ăn một con thấy không đủ sẽ đến trộm con thứ hai không?
Tuy rằng nàng
cảm thấy khả năng này rất nhỏ, nhưng là thời điểm một bàn tay đột ngột vươn lên
bàn, mi mắt Nhan Noãn Noãn không kìm được giật giật. Hai hàng lông mày t