Insane
Nương Tử Vi Phu Bị Người Bắt Nạt

Nương Tử Vi Phu Bị Người Bắt Nạt

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210543

Bình chọn: 8.5.00/10/1054 lượt.


ra thì cũng coi như có tư cách cuồng vọng. “Uy, lão nhân ngươi cũng đừng quá

đáng, tuổi cũng đã lớn như vậy rồi mà còn làm ra những hành vi cường đạo cỡ này

không sợ mất hết mặt mũi sao?” “Mặt mũi đáng bao nhiêu tiền, lão nhân ta sống

đã gần trăm năm, mặt mũi đối với ta không đáng một đồng!” Lão nhân nọ vuốt vuốt

râu, thờ ơ liếc Nhan Noãn Noãn một cái.

Dáng vẻ đao thương bất nhập của lão khiến

cho Nhan Noãn Noãn nhất thời cảm thấy đau đầu. Đúng lúc này thì ngoài cửa lại

vang lên tiếng tiểu nhị, mi tâm Nhan Noãn Noãn khẽ giật, không kiên nhẫn nhìn

lão nhân nọ nói: “Như vậy đi, ngươi đưa vịt nướng cho ta, lát nữa ta sẽ làm cho

ngươi con khác, cộng thêm một phần gà ăn mày nữa được không?” “Thật?” Lão nhân

nọ vừa nghe vậy, ánh mắt ước lượng nhìn Nhan Noãn Noãn, mãi đến khi nàng gật đầu

mới chịu bỏ vịt nướng xuống bàn.

Nhan Noãn Noãn chỉ thấy trước mặt hoa lên, định

thần nhìn lại đã không còn thấy bóng đáng lão nhân kia nữa, mà cả gian bếp cũng

không cảm giác được hơi thở của người thứ hai. Nàng nghĩ lão nhân kia cũng sợ

người ngoài thấy mặt, nguyên lai cũng còn biết trốn a!

Từ lúc tiểu nhị mang

theo hai phần vịt nướng rời đi, Nhan Noãn Noãn đúng theo lời hứa, tiếp tục nướng

thêm một con nữa cho lão nhân nọ. Nàng vừa bot vịt vào lò nướng, thân ảnh lôi

thôi vốn đã biến mất trước đó lần nữa xuất hiện trong tầm mắt nàng. “Không nghĩ

tới tiểu nha đầu nhà ngươi lại rất giữ chữ tín nha!” Lão nhân nọ mỉm cười nhìn

Nhan Noãn Noãn nói. “Ta tuy rằng không có gia giáo nhưng vẫn hiểu được hai chữ

‘chữ tín’!”

Nhan Noãn Noãn liếc lão ta một cái, thản nhiên nói. Thanh âm hờn dỗi

của Nhan Noãn Noãn khiến cho khóe miệng lão nhân có chút cứng nhắc, tay nắm

thành quyền đặt trên miệng, ho khan một tiếng nói: “Khụ… lão nhân ta nhất thời

lỡ lời, ngươi sẽ không so đo với ta chứ?” Không thể so đo, đồ ăn của hắn còn ở

trong tay nàng ta a!

Nhan Noãn Noãn ậm ừ một tiếng, nhấp nháy mắt không để ý tới

lò nướng trước mặt cũng không có ý tứ muốn để ý tới lão nhân nọ, rõ ràng là

trong lòng đang mâu thuẫn. Lão nhân nọ thấy vậy, vội vàng chạy lại bên cạnh

nàng nói: “Nha đầu, ngươi trẻ tuổi đại nhân đại lượng, ta chân trước chân sau

gì cũng sắp bước vào quan tài, ngươi không nên so đo với ta a!”

Nhan Noãn Noãn

quay đầu, ánh mắt đánh giá nhìn lão nhân nọ không chớp mắt, hồi lâu mới lên tiếng:

“Ta xem ngươi tinh thần phấn chấn, sợ là so với thanh niên thời nay còn muốn cường

tráng hơn vài phần, không giống một lão nhân sắp xuống lỗ chút nào!” “Cũng có rất

nhiều người nói ta giống như lão nhân bảy mươi tuổi a!”

Lão nhân nọ cười tươi

như hoa, phụ họa theo lời Nhan Noãn Noãn, tự kỷ nói. Biểu tình trên mặt Nhan

Noãn Noãn cứng ngắc, nhìn lão nhân nọ tự kỷ mà im lặng không nói gì. Nàng một

tay cầm cây gắp than, thật cẩn thận thêm than vào lò nướng, ánh lửa lập lòe,

mùi hương vịt nướng theo đó bay ra, lão nhân nọ mạnh mẽ nắm lấy tay Nhan Noãn

Noãn: “Cẩn thận, đừng làm hỏng vịt nướng của ta… Di?”

Lão nhân nọ nói được nửa

câu liền ngừng lại, hai hàng lông mày hoa râm nhíu chặt, đáy mắt hiện rõ vẻ

không thể tin. Nhan Noãn Noãn cũng bởi một tiếng kinh ngạc cùng khiếp sợ kia của

lão mà quay đầu nhìn lại. “Có chuyện gì vậy?” Lão nhân nọ nắm chặt cổ tay Nhan

Noãn Noãn, ngón tay dài đặt trên tĩnh mạch cổ tay nàng, giương mắt nhìn nàng:

“Phượng tử tang chẳng phải đã tuyệt tích từ hai mươi năm trước rồi sao, ngươi

vì sao lại trúng độc này?

Xem tuổi ngươi bất quá cũng chỉ mới mười bảy mười tám

tuổi thôi mà!” “Trúng độc?” Nhan Noãn Noãn kinh ngạc hỏi lại, nhìn lão nhân nọ

không giống như đang nói giỡn mà kinh hãi. Lão nhân trầm xuống, vẻ mặt ngưng trệ,

lần nữa bắt mạch cho Nhan Noãn Noãn, một lúc lâu sau mới gật đầu nói: “Đúng là

Phượng tử tang, thật sự kỳ quái nha, ngươi sao có thể trúng loại độc này được?”

Nhan Noãn Noãn đáy lòng trùng xuống: “Ngươi nói là ta trúng độc?” Tin tức này đối

với nàng thật sự là đả kích mà. “Như thế nào, ngươi không biết?” Vô nghĩa, nàng

nếu đã biết mình trúng độc thì còn có thể bình tĩnh như vậy sao? “Trúng độc này

sẽ như thế nào?” Nhan Noãn Noãn khẩn trương, đáy mắt hiện rõ tia bất an, bất kỳ

ai khi biết mình trúng độc cũng không thể nào bình tĩnh được.

“Cũng không có

gì, đây là độc dược mạn tính, nếu tìm không thấy giải dược thì ngươi không thể

sống quá hai mươi tuổi, gân mạch trong người tự đứt mà chết. Độc này là do ta

năm đó buồn chán luyện ra, Phượng tử tang này cần rất nhiều dược liệu trân quí

khiến quá trình luyện độc cũng mất không ít công phu!” Bộ dạng thản nhiên, ngữ

khí như thể việc lão luyện ra độc là thành tựu rất to lớn khiến Nhan Noãn Noãn

giận đến độ hận không thể bóp chết lão ngay tội chỗ.

“Độc này là do ngươi luyện?”

Mắt hạnh Nhan Noãn Noãn trừng lên, căm giận nhìn lão nhân nọ, ánh mắt sắc bén

giống như thiên đao vạn mã đâm thẳng lên lão. “Đúng vậy, ngoại trừ ta, ai cũng

không thể luyện thành!”

Lão nhân nọ đắc ý cười nói, hoàn toàn không nhìn thấy

ánh mắt muốn giết người của Nhan Noãn Noãn, ngừng lại một chút rồi lại nói tiếp:

“Theo t