m thấy trên người xương cốt như sắp nát
ra.
Một đôi mắt phượng xinh đẹp, lúc này oán hận trừng Nhan
Noãn.
Nữ nhân chết tiệt, xuống tay thật độc ác , độc phụ rắn rết.
Văn thao rất muốn chửi ầm lên, chính là hiện tại hắn ngay cả
hít thở đều đau đến run rẫy cả người, lại phun không ra được một chữ.
Trong mắt Nhan Noãn che kín sương lạnh như hàn băng ngàn
năm, làm cho người ta liếc mắt một cái, liền không thể ngăn chặn run run.
“Mặc kệ ngươi có thân phận gì, hôm nay mắt chó của ngươi
nhìn cho rõ, hắn, không phải ngươi có thể bắt nạt .”
Nhan Noãn chỉ vào Long Trác Việt, đối với Văn Thao lớn tiếng
quát.
Chính là một câu, liền mang theo uy quyền làm cho người ta
không tha bỏ qua.
Trong lòng mọi người, đều không khỏi run rẩy một chút.
Hiền vương phi thật bảo vệ Hiền vương gia, hơn nữa xuống
tay, tuyệt không nương tình.
Văn Thao tiếp tục trừng mắt, hận không thể ở trên người Nhan
Noãn trừng thủng hai lỗ, nữ nhân này cho dù đẹp, giờ phút này ở trong mắt hắn,
cũng thành kẻ thù.
Chuyện này, hắn sẽ không bỏ qua , hắn nhất định sẽ không để
yên.
Lam Tiêm Tiêm im lặng đứng ở một bên, mắt lạnh nhìn Nhan
Noãn giơ gậy đánh vào Văn Thao, từ đầu tới cuối đều không có lên tiếng.
Không nói nàng thân phận nữ tử thanh lâu không có tư cách
cùng lập trường nói chuyện, quan trọng hơn là, nàng tuyệt không muốn giúp Văn
Thao nói chuyện.
Ánh mắt Lam Tiêm Tiêm bình tĩnh như nước nhìn Nhan Noãn,
trong lòng dạng dậy lên gợn sóng nhợt nhạt.
Nữ tử kiêu ngạo lớn mật như vậy, tựa như ánh nắng trong ngày
hè, hào quang chói mắt làm cho người ta cơ hồ không mở mắt ra được.
Trên gương mặt xuất trần của Nhan Noãn, khí chất sạch như
tuyết, gió nhẹ xuy phất, quần áo mộc mạc nhẹ nhàng lay động, di thế mà lại độc
lập.
Vương gia thật may mắn, có thể lấy được nữ tử bảo vệ hắn như
vậy.
Dường như cảm nhận được đôi mắt đánh giá chính mình, Nhan
Noãn ánh mắt khẽ dời, chống lại tầm mắt Lam Tiêm Tiêm, Lam Tiêm Tiêm trong mắt
lạnh như băng, như là sông băng vạn năm không tan.
Vừa nghĩ đến Lam Tiêm Tiêm quan tâm Long Trác Việt, trong
lòng Nhan Noãn không khỏi buồn bực.
Đỡ Long Trác Việt dậy, sau đó kéo hắn ra phía sau của mình,
Nhan Noãn như gà mẹ che chở gà con, đề phòng nhìn Lam Tiêm Tiêm.
“Đa tạ cô nương quan tâm Việt Việt, bất quá về sau xin cô
nương cùng Việt Việt bảo trì khoảng cách, dù sao một cô nương gia cùng nam tử
thân cận quá, đối với danh dự của ngươi không tốt lắm.”
Trong mắt Lam Tiêm Tiêm hiện lên một chút dị sắc, ánh mắt
trong trẻo nhưng lạnh lùng thản nhiên nhìn chăm chú vào Nhan Noãn, chu môi khẽ
mở, nàng không chút để ý mở miệng:“Tiêm Tiêm chỉ là một nữ tử thanh lâu, nào
dám quá phận, ta cùng vương gia xem như có quen biết, nhìn thấy hắn chịu ủy khuất,
tự nhiên quan tâm một chút thôi.”
Lời nói Lam Tiêm Tiêm rơi xuống, đôi mắt xinh đẹp của Nhan
Noãn mạnh mẽ co rụt lại, phát ra nhè nhẹ nguy hiểm.
Vì sao nàng cảm thấy trong lời nói của đối phương tràn ngập
khiêu khích.
Nữ tử thanh lâu, còn là quen biết cũ?
Hay cho ngươi Long Trác Việt, cái gì không học, lại học người
ta đi dạo thanh lâu.
Nàng quay đầu, trừng mắt nhìn Long Trác Việt một cái, người
nào đó nhìn thấy Nhan Noãn tức giận, tiểu tâm can bùm bùm kinh hoàng.
“Quay đầu sẽ tìm ngươi tính sổ.”
Nói xong, ánh mắt Nhan Noãn đạm mạc một lần nữa dừng trên
người Lam Tiêm Tiêm.
Quần áo màu lam tơ lụa váy dài làm nổi bật dáng người xinh đẹp
của nàng, góc váy nhẹ nhàng lay động, tựa như cuộn sóng liên tiếp trong biển lớn,
trên thân thể của nàng, thủy chung tản ra khí chất lạnh lùng, nước biển như lạnh
lẽo, xinh đẹp mà lại thần bí.
“Tiêm Tiêm cô nương, mặc dù từ trước kia ngươi cùng Việt Việt
có quen biết, bất quá nay hắn đã cưới ta, cho nên ta không hy vọng nhìn thấy
phu quân của ta cùng nữ tử khác quá mức thân cận.”
Nhan Noãn đố với Lam Tiêm Tiêm cũng không hiểu biết, càng
không biết Long Trác Việt là như thế nào nhận thức nàng, nhưng mà khi nhìn thấy
nữ nhân khác ôn nhu với nam nhân của chính mình, trong lòng Nhan Noãn ghen
tuông đột nhiên bộc phát, theo bản năng đem Lam Tiêm Tiêm trở thành tình địch.
Dĩ nhiên cho dù Long Trác Việt có xấu, vẫn có người muốn tiếp
cận a.
Ngừng lại một chút, Nhan Noãn lại mở miệng nói:“Huống chi, nữ
tử thanh lâu cũng là người, cũng có kiều ngạo cùng tự tôn của mình, Tiêm Tiêm
cô nương dung mạo xuất chúng, khí chất vượt trội, lời vừa rồi, thật sự là tự
coi nhẹ mình , tin tưởng ngày sau chắc chắn sẽ có nam tử tốt chung tình với
ngươi.”
Ẩn ý là, ngươi đừng quấn quít lấy Việt Việt nhà ta.
Nhan Noãn nói xong, làm cho trong mắt Lam Tiêm Tiêm nổi lên
một tia gợn sóng, trong lòng tràn đầy ngạc nhiên.
Trừ bỏ người kia, chưa bao giờ có người cùng nàng nói qua
như vậy.
Mỗi người đều xem nàng là kỹ nữ hạ lưu, các nam nhân theo đuổi
cũng chỉ bởi vì dung mạo của nàng, nàng cho dù lấy ra kiêu ngạo cũng sẽ bị xem
là giả vờ thanh cao, là dối trá, là thủ đoạn lạt mềm buột chặt.
Nhưng mà, nữ tử này, chưa từng phỉ nhổ thân phận nàng hạ
lưu.
Một câu kia: Nữ tử thanh lâu cũng là người, nói ra nàng đối
