với chính mình đối đãi ngang hàng.
Trong lòng Lam Tiêm Tiêm đột nhiên xẹt qua một tia ấm áp.
Nhìn Nhan Noãn, cũng dần dần tràn đầy nhu hòa, nhiều điểm ý
cười ở trong mắt toát ra. Chẳng sợ ánh mắt Nhan Noãn nhìn nàng tràn ngập địch
ý, giờ khắc này, Lam Tiêm Tiêm phát hiện, nàng thích Nhan Noãn.
“Nhận lời chỉ dạy của Hiền vương phi.” Lam Tiêm Tiêm thản
nhiên mở miệng nói, lập tức liếc mắt nhìn Văn Thao được tiểu nhị trong Tụ Hiền
lâu đỡ vào xe ngựa, giọng nói lãnh liệt:“Xem ra hôm nay ta không có phúc hưởng
thụ tay nghề của đầu bếp mới ở Tụ Hiền lâu, Chỉ Vân, trở về Viễn Âm các.”
Chỉ Vân lên tiếng, lập tức giúp đỡ Lam Tiêm Tiêm đi ra đám
người, rời đi.
Vương chưởng quầy xua tan đám người tụ tập trước cửa, bất an
tiêu sái đến bên cạnh Nhan Noãn:“Nhan cô nương, vị kia dù sao cũng là trưởng tử
của phụ quốc tướng quân, ngươi đem hắn đánh thành trọng thương, Văn tướng quân
sợ sẽ không để yên, chắc chắn tới tìm ngươi phiền toái.”
Mi tâm Nhan Noãn nhảy dựng, không phải bởi vì nghe thấy thân
phận đối phương mà sợ hãi, mà là hậu tri hậu giác nhớ tới chính mình đang ở chỗ
nào.
“Vương chưởng quầy, có phải ta mang đến phiền toái cho Tụ Hiền
lâu hay không ?”
Người là ở Tụ Hiền lâu xảy ra chuyện, phụ quốc tướng quân
tìm nàng tính sổ đã nằm trong dự liện, chính là có thể đồng thời liên lụy đến Tụ
Hiền lâu hay không?
Vương chưởng quầy thấy khi Nhan Noãn biết rõ có phiền toái
phản ứng đầu tiên là nghĩ đến Tụ Hiền lâu, trong lòng không khỏi cảm thấy ấm
áp.
Hắn cười nhìn Nhan Noãn, không cho là đúng lắc đầu nói:“Phụ
quốc tướng quân quyền thế lớn đến đâu, cũng không dám đến Tụ Hiền lâu gây rối,
chính là ngươi sau này phải cẩn thận chút .”
“Ta hiểu được, cảm ơn Vương chưởng quầy quan tâm.” Nhan Noãn
cười, nói.
Nàng ngay cả thái hậu không sợ, còn có thể sợ một phụ quốc
tướng quân sao.
Nàng dám đánh, sẽ không sợ Văn gia đến tính sổ.
Khi xa phu trở về báo tin, lại dẫn người ra phủ sau, chưa đi
xa, đã thấy Văn Thao được đưa về.
Phụ quốc tướng quân Văn Chính Nam vừa thấy con trai yêu quý
bị người đánh mình đầy thương tích, lập tức liền tức giận đến cả người phát
run.
Mặt hắn vốn nghiêm túc, sắc mặt trầm xuống , càng làm cho
người ta sợ hãi.
“Khá lắm Nhan Noãn, dám đả thương con ta.”
Văn Thao gắt gao túm quần áo lão cha, trong mắt tràn ngập nồng
đậm không cam lòng cùng phẫn nộ.
“Thao nhi yên tâm, cha nhất định thay ngươi đòi lại công đạo.”
Vì thế, sau khi đại phu chẩn mạch, kê đơn xong, Văn Chính
Nam mang theo hơn mười thị vệ, hấp tấp vọt tới Hiền vương phủ.
Mà giờ phút này Nhan Noãn, sớm trở về Vương phủ, thời điểm
kêu Phong Cốc dẫn Văn Chính Nam vào, nàng đang thản nhiên tự đắc ngồi ở trong đại
sảnh uống trà, mà Long Trác Việt, tắc giống chân chó ở phía sau nàng, bóp vai đấm
lưng cho Nhan Noãn.
Trên mặt xấu xí tràn đầy rối rắm cùng thật cẩn thận.
Noãn Noãn giống như rất tức giận nha? Vì sao?
Do hắn làm sai cái gì sao? Bằng không vì sao thời điểm nàng
trừng mắt chính mình biểu tình thực khủng bố a.
Hắn không có làm chuyện xấu mà!
Văn Chính Nam một than áo giáp màu bạc, bên hông đeo một
thanh bảo kiếm, tay nắm giữ chuôi kiếm, uy phong lẫm lẫm đứng trong đại sảnh,
phía sau thị vệ cũng là một màu khôi giáp, khí phách hào hùng cùng uy nghi, thực
hiển nhiên là muốn dù khí thế trực tiếp dọa Nhan Noãn.
Chính là Văn Chính Nam không biết, Nhan Noãn không phải đại
tiểu thư thiên kim nũng nịu.
Nàng là ở trong tổ chức hắc đạo lăn lộn nhiều năm, trận gì
không có gặp qua.
Nhan Noãn hớp miếng trà, sau đó thản nhiên đem chén trà đặt
lên bàn, ánh mắt miễn cưỡng nhẹ nhàng nhìn Văn Chính Nam liếc mắt một cái, cười
nói:“Văn tướng quân quả thực xem trọng Hiền vương phủ, lần đầu tiên đến thăm đã
mang theo trận thế lớn như vậy.”
“Nhan Noãn, ngươi thật to gan, cư nhiên đả thương con ta,
hôm nay lão phu không giáo huấn ngươi, ngươi thật sự không biết trời cao đất rộng.”
“Ha –” Một tiếng cười nhạo từ trong miệng Nhan Noãn tràn ra,
ánh mắt sâu thẳm lạnh như băng, là tràn đầy trào phúng:“Văn tướng quân thật sự
là lão hồ đồ , thân là thần tử, ngươi mang binh xâm nhập Vương phủ, đối với bổn
vương phi kêu gào, đến tột cùng là ai lớn mật, ai chẳng biết trời cao đất rộng.”
Văn Chính Nam biến sắc, ông ta đi theo Trấn quốc tướng quân
Liễu Bình Dịch kiêu ngạo đã nhiều năm, sớm đã không để người khác vào mắt, dù
cho trước mặt là hoàng đế Long Cẩm Thịnh thì ông ta cũng không ít lần hất mặt
lên trời.
Cho nên đối với Nhan Noãn Noãn này, ông ta căn bản không xem nàng là
Hiền vương phi. Trong mắt Văn Chính Nam, Nhan Noãn Noãn bất quá cũng chỉ là một
tiểu nha đầu lừa đảo, dám đả thương con trai hắn, là một xú nha đầu không có
giáo dưỡng mà thôi.
Nếu là người khác, nhìn thấy ông ta mang binh tới cửa đã sớm
bị dọa cho hoa dung thất sắc, mà Nhan Noãn Noãn này chẳng những không sợ mà lại
còn dám lấy chính ời của ông ta phản bác lại. Ánh mắt thâm trầm, Văn Chính Nam
lạnh giọng nói: “Mặc kệ mọi chuyện như thế nào, việc ngươi đả thương con trai
ta là thật!” Nhan Noãn Noãn nhíu mày, gương mặt t