òng người.
Tầm mắt Vương chưởng quầy và Lưu thúc cùng dừng lại trên người
Nhan Noãn, bồi hồi, trong mắt cũng hiện lên vẻ kinh ngạc.
Trù nghệ tuyệt hảo đến lão Lưu cũng phải khen ngợi như thế,
tay nghề Hiền vương phi rốt cục đạt đến trình độ nào kia chứ?
Nghĩ như thế, trong lòng Vương chưởng quầy cũng tò mò vài phần,
nhưng mà mặt lại bình tĩnh nhìn Lưu thúc: “Lão Lưu, khách gọi Phật khiêu tường
đâu, còn chưa xong sao?”
“A nha –” Lưu thúc vừa nghe Vương chưởng quầy nói xong, mới
bừng tỉnh nhớ ra, vỗ vỗ ót mình:“Ta sao lại quên chứ.”
Vương chưởng quầy nhất thời có loại cảm giác chỉ tiếc rèn sắt
không thành thép, trừng mắt nhìn Lưu thúc một cái:“Còn không mau đem đồ ăn cho
khách.”Dứt lời, hắn liền xoay người bước từng bước đi, Vương chưởng quầy bỗng
dưng quay đầu lại, ánh mắt ôn hòa nhìn Nhan Noãn:“Lát nữa đem cái món gà hoa
kia cho ta ăn một ít”.
Nhan Noãn cười ấm áp, nói nhỏ:“Được.”
Mãi đến Vương chưởng quầy biến mất ở cửa, phía sau Nhan Noãn
mới vang lên tiếng thở dài.
“Phù, nguy hiểm thật nguy hiểm thật, còn tưởng Vương chưởng
quầy muốn giận nữa chứ.”
“Lưu thúc, ngươi sao lại hồ đồ thế, sao lại quên được, may
mà Vương chưởng quầy không so đo với chúng ta đấy.”
“Xú tiểu tử, da ngứa có phải không, dám dạy ta nữa hả.” Lưu
thúc giận dữ, đưa tay gõ lên đầu người đang nói một cái.
“Ôi, lưu thúc, đau, ngươi mau đi xem Phật khiêu đường đi, đừng
quên nữa”.
Lúc này, Long Trác Việt bắt được con gà mập chạy thoát, đứng
trước mặt Nhan Noãn, mặt mày lấm lem, dính đầy lông gà:”Noãn Noãn, Vương chưởng
quầy nói để một ít cho hắn, làm sao bây giờ, không đủ chia đâu.”
Hắn buồn rầu nhíu mày, đối với đề nghị này của Vương chưởng
quầy có chút bất mãn.
Nhan Noãn mỉm cười, đưa tay lấy mấy chiếc lông trên mặt Long
Trác Việt: “Chia cho Vương chưởng quầy một ít, nếu không hắn mà giận chúng ta
cũng không được ăn, đúng không?”
Nếu Vương chưởng quầy đã nói, chứng tỏ hắn sẽ không truy cứu
trách nhiệm họ tự tung tự tác nữa.
Long Trác Việt một tay giữ gà, cúi nửa người để Nhan Noãn lấy
lông gà cho mình, mình môi một hồi suy nghĩ, một lúc lâu sau mới lộ ra vẻ mặt bừng
tỉnh: “Đúng rồi, Noãn Noãn, ngươi nói rất có đạo lí đó”.
Vương chưởng quầy mà ăn một cái đùi gà Nhan Noãn làm thì
chuyện sẽ càng không thể vãn hồi được nữa.
“Nhan cô nương, ngươi nói cái này là gà hoa sao?”
Nhan Noãn sửng sốt:“Ách, đúng .”
Vương chưởng quầy nghe xong, lập tức bày ra vẻ thất vọng:“Tên
này không mới lạ gì cả, hương vị tuyệt như thế, mấy đồ ăn bày bán ở Tụ Hiền lâu
cũng không bằng—”
Nói được một nửa, Vương chưởng quầy như nghĩ ra gì đỏ, mặt
mày mừng rỡ, hắn ngẩng đầu nhìn Nhan Noãn, ánh mắt lóe lên lạ thườn.
Nhan Noãn bị hắn nhìn mà mất tự nhiên:“Vương chưởng quầy,
ngươi nhìn ta làm gì?”
Ánh mắt kia như dã thú nhìn thấy con mồi ấy, làm cho người
ta sởn da gà à.
Vương chưởng quầy nhìn Nhan Noãn cười hắc hắc, chỉ vào ghế
bên cạnh, cười nói: “Nhan cô nương, ngồi đi, có chuyện muốn thương lượng với cô
một chút”.
“Vương chưởng quầy, có gì muốn nói ngài cứ nói thẳng”.
Vương chưởng quầy chà hai tay, tươi cười đầy mặt:“Là như thế
này, đồ ăn ở Tụ Hiền lâu cũng lâu rồi chưa thay đổi, ta nghĩ món ngươi gọi là
gà hoa này có thể bán ở Tụ Hiền lâu, ngươi yên tâm, mỗi phần bán ra ta sẽ chia
một phần lợi nhuận cho ngươi, hơn nữa việc làm đồ ăn này ta sẽ không ép, dù sao
đây cũng là tay nghề của ngươi”.
“A?”
Nhan Noãn bị đề nghị của Vương chưởng quầy làm cho kinh ngạc,
há hốc miệng.
Nhưng mà này biểu tình này trong mắt Vương chưởng quầy lại
theo y khác, hắn tưởng Nhan Noãn không chịu, đưa hai ngón tay ra: “nếu không,
thì hai phần”.
Hắn dám khẳng định, đồ ăn này chắc chắn sẽ làm vừa lòng thực
khách.
Nếu bán tốt, Tụ Hiền lâu tự nhiên sẽ kiếm được nhiều tiền,
hai phần cũng không tính là cao.
Nhan Noãn chớp chớp mi, đáy mắt hiện lên nét cười yếu ớt,
không khỏi có chút xao lòng.
Đây cũng là biện pháp kiếm tiền rất tốt.
“Được.”
Vương chưởng quầy vừa nghe, mặt mày đã mừng rỡ hớn hở:“Vậy
chúng ta định như thế rồi đó”. Nghĩ nghĩ, hắn lại mở miệng nói: “Nhan cô nương,
trù nghệ của cô tốt như thế, còn có thể làm món nào nữa không?”
“Biết một chút.” Cơm Trung, cơm Tây, trước kia cô đều làm cả,
tuy không phải am hiểu hoàn toàn, nhưng cũng học tám phần, vẫn đủ dùng .
Nhan Noãn bộ dạng tràn đầy tự tin, làm cho cả người nàng trở
nên xinh đẹp lạ thường.
Vương chưởng quầy không hề do dự tin lời Nhan Noãn, làm
thương nhân, trong lòng hắn bắt đầu tính toán.
Một món gà hoa mà đã khiến cho người ta muốn ngừng cũng
không ngừng được, thì có thể thấy những đồ ăn khác càng không thể khinh thường.
Nếu có thể mời nàng làm đầu bếp, nói không chừng có thể khiến
cho Tụ Hiền lâu cao hơn một tầng ấy chứ.
Tụ Hiền lâu bày bán những món ăn kia, khách ăn mãi cũng có
ngày ngán, dù sao cũng cần sự mới mẻ.
Tay nghề tốt như vậy mà không để ở Tụ Hiền lâu là tổn thất rất
lớn, nếu ngày sau mà bị tửu lâu khác tóm được, Tụ Hiền lâu chỉ có nước ăn không
khí.
Nghĩ như thế, ánh mắt Vương chưởng quầy nhìn Nhan Noãn ánh mắt
càng phát nón