Nương Tử Vi Phu Bị Người Bắt Nạt

Nương Tử Vi Phu Bị Người Bắt Nạt

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211125

Bình chọn: 9.00/10/1112 lượt.

vỗ vỗ vai hắn, ca ngợi: “Người trẻ tuổi thật có ý chí, bất quá thì

Linh đảo không phải là nơi người ngoài có thể tùy tiện tiến vào, lấy tư cách của

ngươi thì vẫn còn kém chút!” Cổ Nhất cố ý lé mắt nhìn Long Trác Việt nói.

Kỳ thực trong lòng lão đối với cấp bậc nội lực của Long Trác

Việt tò mò không thôi, tiểu tử này có phải đã đạt cấp tám rồi không?

Long Trác Việt thản nhiên liếc nhìn Cổ Nhất: “Tư cách của ta

thế nào, chắc hẳn trong lòng tiền bối cũng hiểu rõ mà!”

Linh đảo kia đối với người của các đại lục thật sự cường đại

cùng thần bí, nhưng vì Noãn Noãn, cho dù là đầm rồng hang hổ hắn cũng nhất định

phải đi.

Cổ Nhất đưa tay miết miết môi mình, không chút hứng thú nói:

“Thực không đáng yêu!” Im lặng một lúc, lại tò mò nhìn Long Trác Việt hỏi: “Nếu

ta đoán không nhầm thì nội lực của ngươi đã đạt tới cấp tám rồi, làm đồ đệ ta

thì thế nào?”

Ánh mắt sắc bén của Long Trác Việt quét tới, vạn phần khinh

thường nhìn Cổ Nhất nói: “Không có hứng thú!” Nếu hắn đột nhiên biến mất thì sẽ

thành chuyện lớn, không chỉ công sức ngụy trang bao nhiêu năm đi tong mà cả thế

lực phía sau hắn cũng sẽ bị bại lộ, quan trọng nhất là đến lúc đấy Noãn Noãn

cũng sẽ gặp nguy hiểm. Ngày nào Thái hậu còn sống, ngày đó hắn vẫn không thể tự

do hành động được.

“Đừng như vậy, nếu ngươi bái ta làm thầy, ta nhất định sẽ

giúp ngươi đột phá cấp chín nha!” Cổ Nhất không nguyện ý buông tha, Long Trác

Việt này so với thiên tài còn thiên tài hơn nha, có thể khiến lão vây quanh hắn,

giở đủ trò dụ hoặc. Lão trước nay thu đồ đệ không bao giờ tùy tiện, chính là

hôm nay trời cao đột nhiên chiếu cố, để lão phát hiện liền một lúc hai nhân

tài, lão có thể không kích động sao? Ngày sau kể lại chuyện này, không cần nói

cũng biết quang vinh cỡ nào a!

“Không muốn!” Long Trác Việt không buồn nhìn Cổ Nhất. Tốt nhất

là hắn nên cử người đi Linh đảo tìm hiểu hai vị dược liệu kia, nếu không xin được

thì cho dù phải cướp về hắn cũng nguyện ý thành cường đạo.

“Lấy tiềm lực của ngươi nhất định có thể đột phá cấp chín,

đây chính là cơ hội nhiều người muốn còn không được nha! Ngươi phải biết, ở đại

lục Lạc Thiên này, số người đạt tới cấp chín cũng không quá ba người, ta tin tưởng

ngươi nhất định sẽ là người thứ tư, có khi sau này ngươi còn có thể đột phá cấp

mười, trở thành người mạnh nhất đại lục Lạc Thiên cũng không chừng!”

Cổ Nhất càng nghĩ càng kích động, đáy mắt thâm thúy như có

thể nhìn thấy tương lai huy hoàng kia.

“Tiền bối, ngươi nhớ kỹ những lời ngươi nói hôm nay, nhất định

phải giải độc cho noãn, giúp nàng luyện võ. Để phòng ngừa ngươi giữa đường bỏ

chạy, từ nay ngươi sẽ ở lại Hiền vương phủ!” Long Trác Việt nói rồi xoay người

muốn rời đi, không hề để ý trong lời nói của mình có bao nhiêu phần giống uy hiếp.

Cổ Nhất vừa nghe, nhất thời bị chọc giận, như gà trống xù

lông: “Ngươi nói vậy là sao hả? Ta lại giống phường tiểu nhân thất tín đó sao?”

Ngừng một chút, lại nói: “Nếu ngươi kêu ta một tiếng sư phụ thì ta cũng không

ngại ở lại Hiền vương phủ này đâu!”

Bộ dáng như thể mình đang gia ân với người khiến cho Long

Trác Việt có loại xúc động muốn một cước đá văng lão. Nhưng là nghĩ tới Nhan

Noãn Noãn, hắn đành cố nhịn xuống!

Long Trác Việt đi tới cửa thì đột ngột dừng lại, quay đầu

nhìn Cổ Nhất, nở nụ cười để lộ cả răng hàm nói: “Ta không nghĩ là ngươi đủ tư

cách làm sư phụ ta, còn nữa, đính chính một chút, trên đại lục Lạc Thiên này

chính xác là có bốn người đạt cấp chín!”

Dứt lời, dưới biểu tình nghẹn họng cùng ánh nhìn trân trối của

Cổ Nhất, nghênh ngang rời đi. Nếu hắn đoán không nhầm thì lão nhân này đã đạt tới

đỉnh của cấp chín, chỉ một thời gian ngắn nữa thôi là có thể đột phá lên cấp mười

rồi! Bất quá thì muốn đạt tới cấp mười, nhìn thì gần nhưng đi rồi mới biết gian

nan, có người bỏ cả đời cũng không đột phá được.

Cổ Nhất bị câu nói của Long Trác Việt làm cho choáng váng, cảm

thấy đầu óc mình ‘ầm ầm’ rung chuyển… Bốn… bốn… ý tứ rất rõ ràng, lão nghe mà

không hiểu thì nhất định chính là kẻ ngốc… Cấp chín!!! Lão thiên a, tên tiểu tử

Long Trác Việt kia dĩ nhiên đã đạt tới cấp chín?!

Lồng ngực phập phồng dữ dội, biểu tình khiếp sợ, lão thật sự

khó có thể chấp nhận được sự thật này, hai mắt trừng lớn đến độ người ngoài nhìn

vào tưởng mắt lão sắp rớt ra tới nơi. Cổ Nhất cảm thấy bản thân mình hô hấp có

chút khó khăn. Nhưng mà ý định muốn Long Trác Việt kêu lão hai tiếng ‘Sư phụ’

càng lúc càng mãnh liệt hơn cả.

Cổ Nhất vội vàng chạy ra ngoài, râu tóc hoa râm trong gió phất

phơ, dưới ánh mặt trời tỏa ra một vầng ánh sáng trắng.

“Việt Việt… Việt Việt…”

Khóe miệng Long Trác Việt không kìm được run rẩy, quay đầu

nói: “Sư phụ Noãn Noãn, không được gọi người ta là Việt Việt, chỉ có Noãn Noãn

mới có thể gọi người ta như vậy!”

“Được, được, không gọi thì không gọi!” Cổ Nhất híp mắt cười

như thể muốn lấy lòng Long Trác Việt, đáy mắt lấp lóe tinh quang: “Tiểu Việt Việt

ngoan, gọi ‘Sư phụ’ được không?”

Long Trác Việt phút chốc mây đen đầy đầu.

Việt Việt… Tiểu Việt Việt… có gì khác nhau chứ?

Long T


Duck hunt