rác Việt nhìn Cổ Nhất mặt dày như da trâu bám lấy
mình, nghĩ ngợi một lúc rồi nói: “Sư phụ Noãn Noãn, muốn ta kêu ngươi hai tiếng
‘Sư phụ’ cũng không phải là không thể…”
Long Trác Việt mới nói đến đây, Cổ Nhất vui sướng nhướn mày
hỏi: “Thật sự?”
“Nếu tâm tình ta tốt thì có thể!”
Ý cười trên gương mặt Cổ Nhất phút chốc yếu dần, bộ râu dài
rung rung.
“Vậy khi nào tâm tình ngươi mới tốt?”
“Ân…” Long Trác Việt nghiêng đầu, vẻ tư lự nói: “Đầu tiên là
không được chọc người ta không vui!” Tỷ như không được đem chân tướng việc hắn
giả ngu nói cho Noãn Noãn.
Cổ Nhất nhìn ánh mắt cảnh cáo của Long Trác Việt, không hề
do dự gật đầu: “Được!”
“Sau đó thì chờ đi!”
…
Cảnh xuân tháng ba tươi đẹp, bên hồ liễu rủ, ánh mặt trời
chiếu xuống khiến cảnh vật mang vẻ thanh lệ vô cùng.
Cửa lớn phủ Thừa tướng, ngựa xe tấp nập vô cùng, cái sau so
với càng trước càng xa hoa, tráng lệ hơn cả. Hôm nay chính là sinh nhật của Bạch
Vũ Dương hầu, trưởng nữ cùng là ái nữ của Bạch thừa tướng.
Đại lục Lạc Thiên tuy coi trọng quan võ nhưng đường đường là
Thừa tướng đương triều, dưới một người trên vạn người, quyền thế cũng không phải
là hư danh. Phàm là người có chút địa vị cùng danh tiếng trong kinh thành đều
mang theo lễ vật tới cửa chúc mừng Bạch Vũ.
Bạch Vũ vốn được coi là kinh thành đệ nhất tài nữ, ở Thương
Nam quốc này nàng không chỉ có dung mạo khuynh thành, tài hoa hơn người mà còn
luyện võ đạt đến cấp năm. Một nữ tử xuất chúng như vậy, muốn không trở thành
tiêu điểm cũng không được.
Đại sảnh phủ Thừa tướng phi thường náo nhiệt, Bạch Vũ đứng cạnh
một người đàn ông trung niên, đối với đại lễ chúc thọ của mọi người, khẽ mỉm cười
đáp lễ.
Hôm nay nàng chính là nhân vật chính nên đương nhiên phải tỉ
mỉ hơn cả, mày liễu tinh tế, mi tâm điểm một nốt chu sa, đôi mắt như nước, thân
hình mềm mại, cử chỉ nhàn nhã, môi không tô son mà hồng thắm, mi không uốn mà
cong, mỗi cái nhăn mày hay nụ cười của nàng đều thập phần động lòng người.
“Tử Ngôn bái kiến Bạch bá phụ!”
Tư Đồ Tử Ngôn đi đến trước mặt Bạch Thụy Hồng, cung kính
hành lễ, ánh mắt liếc nhìn về phía Bạch Vũ, bạc môi khẽ cong lên, lấy một hộp gấm
đưa tới trước mặt Bạch Vũ: “Vũ nhi, cái này tặng cho nàng!”
Bạch Vũ dưới ánh nhìn tràn ngập nhu tình của Tư Đồ Tử Ngôn
khẽ hạ mi, gương mặt đỏ bừng, những ngón tay ngọc khẽ vươn ra tiếp nhận hộp gấm.
“Cảm ơn!”
Bạch Thụy Hồng đa mưu túc trí, ánh mắt lóe lên kiêu ngạo
cùng vừa lòng: “Tử Ngôn tới là tốt rồi, cả buổi sáng hôm nay, nữ nhi bảo bối
này của ta cứ nhắc công tử mãi, nếu công tử đến trễ thêm chút nữa, ta sợ là lỗ
tai này bị tra tấn đến hỏng luôn mất!” Thanh âm tràn ngập yêu thương, không khó
nghe ra sự sủng ái đối với Bạch Vũ.
Nữ nhi của hắn tài giỏi như vậy, muốn tìm vị hôn phu đương
nhiên cũng phải là nhân trung long phượng rồi!
Nhưng là ở Thương Nam quốc này, hoàng đế yếu đuối vô năng, lại
là quân cờ trong tay thái hậu, hoàng tử duy nhất của tiên đế lại là một tên ngốc
tử, trong đám công tử thế gia thì chỉ có Tư Đồ Tử Ngôn này mới xứng đôi với Vũ
nhi của hắn!
Tư Đồ Tử Ngôn này dung mạo tuấn mĩ, cùng Vũ nhi đứng chung một
chỗ quả nhiên là Kim đồng Ngọc nữ, lại là người có căn cơ, mới hai mươi tuổi mà
võ công đã đạt tới cấp bảy. Trong đám thế gia công tử quả nhiên là lựa chọn số
một!
Với thành tựu như vậy, Bạch Thụy Hồng càng nhìn càng cảm thấy
Tư Đồ Tử Ngôn là nam tử duy nhất xứng đôi với nữ nhi của hắn, ánh mắt nhìn Tư Đồ
Tử Ngôn mang theo vài phần vui mừng.
“Cha…” thanh âm kháng nghị của Bạch Vũ vang lên, đôi mắt đẹp
khẽ chuyển, sở sở động lòng người. Biểu tình hờn dỗi kia càng khiến cho gương mặt
xinh đẹp tăng thêm vài phần mê hoặc.
Tư Đồ Tử Ngôn ôn nhu nhìn Bạch Vũ, biểu tình như nước, nhu
tình phát ra bốn phía.
“Được được, cha không nói nữa!” Bạch Thụy Hồng nhìn một màn
chàng có tình, thiếp có ý, ý cười trong đáy mắt phát ra càng đậm hơn cả: “Vũ
nhi, hôm nay có không ít thiên kim tiểu thư cùng thế gia công tử tới chúc mừng,
con đi đón tiếp mọi người đi, đừng chậm trễ thiết đãi khách nhân!”
“Dạ, cha!” Bạch Vũ nhu thuận lên tiếng, hơi cúi người lui xuống,
trâm vàng trên tóc vì động tác này mà nhẹ nhàng lay động, ánh sáng kim ngọc
phát ra rực rỡ, càng tôn thêm vẻ đẹp kiều diễm như hoa của nàng ta.
Đám thiên kim tiểu thư thường ngày hay qua lại với Bạch Vũ
cũng nhanh chóng tụ tập lại.
Hậu hoa viên Tướng phủ trồng vô số kỳ hoa diệu thảo, nở hoa
đẹp đến chói mắt. Trong lương đình, đám thiên kim tiểu thư cùng công tử thế gia
tụ tập lại, nói chuyện trên trời dưới đất, trong nhà ngoài ngõ.
“Di, Vũ nhi, không phải nói hôm nay Hiền vương phi cũng sẽ tới
sao? Như thế nà còn chưa thấy bóng dáng a?” Sau một hồi trò chuyện, đề tài đột
ngột chuyển sang Nhan Noãn Noãn.
Người lên tiếng không phải ai khác mà chính là người đi cùng
Bạch Vũ tới Tụ Hiền lâu ngày trước – Trưởng nữ Địch quốc công – Diêu Hương Vân!
Diêu Hương Vân vừa dứt lời, đáy mắt một cô nương khác cũng
có mối quan hệ khá tốt với Bạch Vũ lóe lên tia ngoan độc nhưng rất nhanh liền
biến mất.
“Chỉ là một ph
