Noãn đường nhiên biết Nhan Lăng sẽ không dẫn nàng
đi kiểm tiền rồi, bất quá vẫn giả bộ hỏi: “Nhị muội, hình như đường đi không
đúng lắm nha!”
“Đại tỷ không biết rồi, đồ cưới của nương rất nhiều nên đã để
ở một chỗ riêng, chuyện này rất bí mật, mong đại tỷ không nói cho người khác biết!”
Nhan Lăng đối với nghi ngờ của Nhan Noãn Noãn đã sớm chuẩn bị rất tốt. Nếu Nhan
Noãn Noãn không hỏi nàng ta mới cảm thấy kỳ quái a!
Dừng lại trước một căn phòng, Nhan Lăng tươi cười nói: “Đại
tỷ, chúng ta đến rồi, tỷ vào trước đi, ta qua phòng bên tìm nến!”
“Được! Nhị muội nhớ sớm trở lại!”
Nhan Lăng cúi đầu liếc Nhan Noãn Noãn. thấy nàng đứng trước
cửa, ý cười nhợt nhạt dưới ánh trăng đêm khiến nội tâm Nhan Lăng nảy sinh cảm
giác quỉ dị.
Nhan Lăng rùng mình, gượng gạo cười, gật đầu với Nhan Noãn
Noãn rồi vội vàng đi đến phòng bên cạnh, nhìn bóng lưng nàng ta cũng có thể cảm
nhận được sự sợ hãi cùng cảm giác muốn chạy trốn.
Nhan Noãn Noãn nhếch miệng cười, nụ cười lạnh lùng mà ngoan
tuyệt. Nhan Lăng! Đây là do ngươi tự tìm lấy!
“Mau, bỏ mê hương vào rồi đưa qua chỗ Nhan Noãn Noãn đi!”
Trong phòng bên cạnh, Nhan Lăng cầm nến, thúc giục Nhan Song Song bỏ mê hương
đã chuẩn bị trước bỏ vào bên trong.
Nhan Song Song thuận theo, lấy mê hương trong người phủ lên
ngọn nến.
Nhan Lăng nhìn động tác của Nhan Song Song, đáy mắt lấp lóe
tinh quang, nở nụ cười tàn nhẫn, hình ảnh ngọn lửa bập bùng cháy trong mắt giống
hệt tâm trạng hưng phấn của nàng ta lúc này.
Nhan Lăng vì không muốn hít phải mê hương mà cố gắng nín thở,
tránh cho Nhan Noãn Noãn chưa sao mà nàng đã đổ gục trước rồi!
“Đi thôi!”
Nhan Lăng nói rồi vòng qua Nhan Song Song đi trước, bất quá
thì chân còn chưa kịp bước ra khỏi cửa, phía sau gát đã truyền đến một trận đau
đớn. Nhan Lăng còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra đã nặng nề ngã xuống.
Nhan Song Song một tay đỡ lấy Nhan Lăng, tay kia quăng ngọn
nến đi, sau đó mới lôi theo Nhan Lăng qua phòng Nhan Noãn Noãn.
Mặc dù trong phòng tối đen như mực nhưng Nhan Noãn Noãn vẫn
lờ mờ nhìn thấy bóng dáng Nhan Lăng gục trên vai Nhan Song Song, nàng nhìn Song
Song ra hiệu cho nàng ta đem Nhan Lăng lên giường rồi nhanh chóng rời đi.
Hai người đóng cửa phòng lại nhưng không rời đi ngay mà trốn
vào một góc sáng cách đó không xa, lén lút quan sát động tĩnh trong phòng.
“Người Nhan Lăng an bài khi nào mới tới?”
Nhan Song Song nghe Nhan Noãn Noãn hỏi, ngẩng lên nhìn sắc
trời rồi nói: “Đại khái chắc cũng một khắc nữa là tới thôi!”
“Ân!”
Gió đêm nhẹ thổi, mây đen che khuất ánh trăng, đêm nay nhất
định là một đêm không yên tĩnh.
Rất nhanh sau đó, từ phía xa thấp thoáng bóng người đi tới,
Nhan Noãn Noãn theo ánh trăng mờ ảo nhận ra đó chính là nha hoàn thân cận của
Nhan Lăng, Bạch Mai, bên cạnh nàng ta còn có một gã nam tử gầy yếu khác nữa.
Bởi vì trời rất tối cho nên Nhan Noãn Noãn không nhìn rõ mặt
nam tử nọ, chỉ thấy Bạch Mai dừng lại trước cửa, quay đầu nói gì đó với nam tử
nọ rồi mới đẩy cửa phòng cho hắn vào. Bạch Mai cẩn thận nhìn bốn phía chung
quanh, yên tâm là không có người mới vội vã rời đi.
Đợi cho thân ảnh Bạch Mai hoàn toàn biến mất ở phía xa, Nhan
Noãn Noãn mới từ trong chỗ tối bước ra nói: “Chúng ta cũng về ngủ thôi, sáng sớm
mai còn phải xem kịch a!”
Nàng tin chắc buổi sáng ngày mai, Vũ Dương hầu phủ sẽ rất
náo nhiệt a! Nhan Lăng đã cả gan tính kế nàng thì cũng nên trả giá chứ!
Nhan Noãn Noãn quay trở về Thanh viện liền nhìn thấy Long
Trác Việt chống cằm ngồi chờ trước hiên.
Long Trác Việt vừa thấy Nhan Noãn Noãn đã vội vàng đứng dậy,
ánh mắt đánh giá nàng từ trên xuống dưới: “Noãn Noãn, có bị thương ở đâu
không?”
Thời điểm Song Song nói về kế hoạch của Nhan Lăng, hắn nghe
mà giật mình hoảng hốt, lúc Nhan Noãn Noãn muốn đi giải quyết nàng ta, hắn cũng
muốn đi theo nhưng cuối cùng cũng phải khuất phục dưới uy thế của Nhan Noãn
Noãn, ngoan ngoãn ngồi chờ.
Tuy hắn biết với năng lực của Song Song nhất định có thể bảo
hộ Noãn Noãn, chỉ là chưa thấy nàng bình an trở về, tâm tình của hắn không tài
nào yên ổn nổi. Nhan Noãn Noãn vừa rời khỏi Thanh viện hắn liền sai Thiên Minh
âm thầm đi theo các nàng.
Noãn Noãn muốn chơi, hắn sẽ không ngăn cản nàng, nhưng hắn
tuyệt đối không cho phép nàng gặp phải chuyện bất trắc.
Đối mặt với sự quan tâm của Long Trác Việt, Nhan Noãn Noãn
ôn nhu cười nói: “Yên tâm, mọi chuyện đều rất thuận lợi, sáng mai dẫn ngươi đi
xem kịch vui nha?”
“Xem kịch?” đôi mắt đẹp của Long Trác Việt phút chốc bừng
sáng, thập phần hứng thú hỏi: “Là xem màn bắt kẻ thông dâm do nữ nhân xấu xa
kia diễn sao?”
“Đúng vậy!” Nhan Noãn Noãn cười nói.
“Được nha!” Long Trác Việt hưng phấn vỗ tay, vội vàng kéo
Nhan Noãn Noãn vào trong phòng: “Noãn Noãn, chúng ta mau đi ngủ a, như vậy sáng
mai mới có thể dậy sớm xem kịch a!”
*~*
“AAAA…”
Mặt trời vừa ló dạng, một tiếng hét đinh tai nhức óc vang vọng
khắp Vũ Dương hầu phủ khiến chim chóc hoảng sợ bay loạn. Hạ nhân quét dọn vừa
nghe thấy tiếng hét thì giật mình, bốn mắt nhìn nhau.
“Sao… sao vậy nhỉ? Có
